Tôi không biết những tháng ngày qua đã cho Tôi những gì, hoặc Tôi đã được những gì. Tôi không thể biết hết. Tình yêu thương? Sự chăm sóc? Sự sẻ chia? Sự giúp đỡ? Lòng vị tha? Lòng nhượng bộ? Những nụ cười? Những bực bội? Những mệt mỏi?
Đã có bao nhiêu con đường mà ta cùng nhau rong ruổi? Đã có bao nhiêu ký ức lùi lại sau lưng khi Mây đếm ngày đếm tháng? Đã bao nhiêu cơn gió đã từng thổi qua chúng ta?
Mây và Bầu trời đã cùng nhau đón những lần nắng lên, đón những khi mưa xuống, những tinh khôi buổi sớm, những u uẩn đêm về, những ngày đông, tháng hạ...
Có khi bên nhau là tất cả. Cánh đồng Mây trải dài vô tận. Màu xanh, màu trắng, màu hồng, màu tím nhạt, màu mỡ gà. Ấy là khi Tôi chìm trong thế giới ngọt ngào của Mây. Mây dịu dàng lắm, Tôi biết là như thế.
Có khi bên nhau chẳng là gì. Sự tồn tại của Mây khiến Tôi mệt mỏi, bức bí. U ám làm sao, tối sầm, đen kịt và đặc quánh những giận dữ. Tôi thấy mình lạc lối trong Mây. Tôi muốn phá tan quầng mây dầy ken khít trước mặt để tìm đến một vùng Mây sáng khác.
Thế nhưng, Tôi không thể phủ nhận rằng khung trời rộng và đầy màu sắc của Tôi đang dần đầy những hình ảnh của Mây.
Mây... Dẫu bao xa xôi, dẫu chỉ thoáng qua Chiếm lấy khung trời xanh bao la Mây Dù mây đi ra từ thần thoại thơ ấu Hay nỗi buồn dậy sóng những dòng sông Để tôi xẻ núi trập trùng giữa chúng ta Mong mây thấy sự thật về tình yêu Cho tôi ngắm mây xa, cho tôi đón mây qua Dẫu chối bỏ cuộc đời để được đến với mây...
Nhưng lúc nào cũng ở trong cái cảnh đang cần chút mơ mộng thì một cú điện thoại gọi, rơi bộp xuống, cằn nhằn, nài nỉ, cáu gắt, ỉ ôi. Rụp! Bực quá. Không viết nữa.
Chú thân yêu của Cô. Không biết từ bao giờ Cô rất nhớ tháng Bảy. Ta đã thay đổi quá nhiều sau 4 năm. Dù ta không thể ở bên nhau thì Cô cũng không bao giờ hối tiếc. Cô và Chú đã có một khoảng thời gian gần 1 năm dịu dàng, trẻ con, hồn nhiên mà bây giờ ta không thể có với bất cứ ai. Ta đã bước qua rất nhiều ngày tháng mà không có sự hiện diện của nhau. Thế nhưng, mỗi lần gặp lại - dù mỗi năm chỉ có một lần - thì Cô chẳng bao giờ có cảm giác xa cách. Những ngăn trở thời gian không hề làm ta xa nhau. Vẫn Cô - Chú, với Ông, Bà... Đã từ lâu, Cô coi Chú là một thành viên trong Gia đình mình. Ta đã từng bên nhau. Cô đã cùng chú đi Sơn Tây trên chiếc xe máy đầu tiên mà Chú tự mua - ở cái thời điểm mà chưa có một thằng bạn nào làm được. Cô đã cùng Chú tới thăm Mẹ của Chú - câu chuyện dài của một gã trai 18 tuổi, phải không? Cô đã từng bắt Chú gào to cái câu đó trước bao nhiêu nhân viên. Cô đã từng vờ vịt ghen tuông, làm cho Chú phải phát rồ lên... Ta chỉ gặp nhau mỗi năm một lần. Chú luôn giới thiệu với bạn bè rằng Cô là Mối Tình Đầu của Chú (mặc dù Cô thấy nó chả giống một mối tình cho lắm, hi hi). Bạn bè của Chú đều rất muốn gặp Cô vì điều đó. Rồi ta lại gặp nhau. Tuổi 23, Chú đã làm được nhiều trò ghê gớm. Tháng 10 Chú lấy Vợ. Đúng kế hoạch mà Chú dự định với Cô 4 năm trước. Cô rất mừng vì Chú đã làm được những gì Chú đã đề ra từ trước. Tháng Bảy. Những ước mơ sẽ lớn thêm mãi nhé. Ta vẫn luôn dõi theo nhau. Một Tình bạn không giống bất cứ Tình bạn nào khác.
Người ta nghe nhạc của Michael Jackson không đơn thuần bởi anh là King of Pop. Người ta thấy, cảm nhận và trân trọng cuộc sống hơn khi nghe nhiều ca khúc của anh. “Em có thấy Tuổi thơ tôi ở đâu không? Tôi đang đi tìm cái Thế giới mà tôi đến từ đó. Tôi tìm quanh quẩn lạc lối trong Trái tim mình”.
39 năm cống hiến cho âm nhạc, 13 giải Grammy và vô số scandle, cuộc đời và sự nghiệp của Michael Jackson khiến công chúng yêu âm nhạc vừa ngưỡng mộ vừa nuối tiếc.
Michael Jackson là một trong những thần tượng vĩ đại và tài năng nhất của ngành công nghiệp giải trí thế giới trong thế kỷ 20. Michael Jackson sinh năm 1958 và là người con thứ 7 trong gia đình 9 anh em. Anh gia nhập ban nhạc gia đình Jackson Five khi chưa đầy 6 tuổi và trở thành ca sỹ trưởng nhóm vào năm 8 tuổi.
Năm 1968, nhóm Jackson Five ký hợp đồng với hãng thu âm danh tiếng Motown và đây là bệ phóng thành công của họ. Single đầu tiên của nhóm ra mắt 2 năm sau đó với những ca khúc nổi tiếng như I Want You Back, ABC, The Love You Save và I’ll Be There và thay nhau giữ vị trí số 1 trong các bảng xếp hạng. Jackson Five cũng lập kỷ lục trong lịch sử âm nhạc khi có tới 4 single đầu tiên đều giành ngôi quán quân.
Michael Jackson - Remember the Time
Sự nghiệp solo của Michael Jackson thực sự thăng hoa khi kết hợp với Quincy Jones. Đĩa Off The Wall năm 1979 của Michael Jackson với sự hỗ trợ của Jones đã thành công ngoài mong đợi. Cùng với sự hỗ trợ về viết ca khúc từ Paul McCartney và Stevie Wonder, Off the Wall đã chiếm vị trí thứ 4 trong Top 10 và có hai ca khúc từng leo lên vị số 1 các bảng xếp hạng là Don't Stop 'Til You Get Enough và Rock with You.
Chiếc găng tay trắng - "Bản quyền" Michael Jackson
Ở tuổi 22, Michael Jackson là một trong những nghệ sĩ nhạc pop được mến mộ nhất thế giới, một trong những người nổi tiếng nhất hành tinh. Đỉnh cao sự nghiệp của anh thực sự xuất hiện khi cho ra mắt đĩa Thriller năm 1981 và trở thành một trong những album bán chạy nhất mọi thời đại. 7 trong số 9 ca khúc của album từng lọt vào Top 10 bài hát ăn khách nhất.
Chính Thriller đã khiến Michael Jackson được mệnh danh là Ông hoàng nhạc pop. Thriller liên tục ngự trị tại các bảng xếp hạng trong suốt hai năm và trong khoảng thời gian dài 37 tuần và không hề có đối thủ. Thriller cũng giúp anh gặt hái vô số giải thưởng, trong đó kỷ lục là 8 hạng mục của giải Grammy danh giá.
Michael Jackson - Monowalker
Ngày 25-3-1983, Michael Jackson lại đánh dấu một đỉnh cao khác trong sự nghiệp khi trình làng lối nhảy độc nhất vô nhị moonwalk, trong chương trình truyền hình trực tiếp đặc biệt mang tên Motown 25: Yesterday, Today, Forever. Suốt một thời gian dài về sau, điệu nhảy thần sầu này của anh trở thành niềm cảm hứng cho các nghệ sĩ trẻ khắp thế giới.
Billie Jean: Phá vỡ rào cản chủng tộc
Ca khúc nổi bật nhất trong Thriller - album thứ sáu của Michael Jackson. Single đầu tiên trích ra từ album - The Girl Is Mine chỉ thu được thành công khiêm tốn, các nhà quan sát vì thế cũng đánh giá không mấy khả quan về Thriller nhưng Billie Jean đã mang lại một cú đảo chiều ngoạn mục.
Lời của Billie Jean do chính Michael Jackson viết. Câu chuyện trong đó cũng chính là một trải nghiệm trong cuộc đời thực của anh: Một fan nữ (Her name is Billie Jean) cuồng trí đã nhất quyết khẳng định rằng Michael Jackson chính là cha của một trong hai đứa con của cô.
Billie Jean có thể coi là dấu mốc thành công vang dội trên khắp thế giới của Michael. Bên cạnh việc đoạt được vô số giải thưởng âm nhạc danh giá, ca khúc còn góp phần đem lại vị trí "album bán chạy nhất mọi thời đại" cho Thriller.
Billie Jean còn đạt được một thắng lợi ghê gớm hơn nhiều khi được quảng bá trên MTV và là nghệ sỹ da đen đầu tiên được giới thiệu ở đây, "phá vỡ rào cản chủng tộc" vốn ngự trị ở kênh âm nhạc này biết bao lâu.
Billie Jean được vô số nghệ sỹ hiện đại thu âm và hát lại, chính từ đây Michael Jackson đã đặt dấu ấn của mình như "biểu tượng của dòng nhạc Pop".
*****
We Are the World - Thế giới của Hạnh phúc
Cùng với Lionel Richie, Michael Jackson đã viết ca khúc We Are the World, single năm 1985 nhằm mục đích quyên góp từ thiện và thu về số tiền khoảng 50 triệu USD ủng hộ chống đói nghèo ở châu Phi. Đây cũng là ca khúc không thể thiếu trong vô số chương trình nhân đạo khắp thế giới trong nhiều năm sau.
Ca khúc là sự quy tụ các ngôi sao nhạc pop thời bấy giờ, những người thuộc nhóm USA for Africa – nhóm những nghệ sĩ ủng hộ châu Phi. Toàn bộ số tiền thu được từ single từ thiện này được dùng để gây quỹ giúp hỗ trợ cho những ảnh hưởng của nạn đói do hạn hán bất thường xảy ra tại Ethiopia năm 1984 và 1985.
45 nghệ sĩ đến tham dự buổi thu âm. Trong suốt quá trình biểu diễn, các vị trí solo được hát bởi những ca sĩ chính – những người có chất giọng đặc biệt như Michael Jackson, Lionel Richie, Stevie wonder, Paul Simon, Tina Turner, Diana Ross, Cyndi Lauper, Bob Dylan...
Hãng đĩa Columbia Records đã nhận tài trợ cho toàn bộ các chi phí sản xuất và phân phối. We Are the World tung ra vào thứ 4, ngày 5/3/1985 và bán hết sạch 800.000 bản trước cuối tuần. Single này nhanh chóng vượt lên đứng đầu bảng xếp hạng các single tại Mỹ và ngự trị suốt 4 tuần liên tục.
We Are the World giành 4 giải Grammy năm 1986 cho “Ca khúc của năm”, “Bản thu âm của năm”, “Trình diễn Pop xuất sắc nhất dành cho song ca hoặc tốp ca”, và giải “Video âm nhạc hay nhất, thể loại clip ngắn”.
Bài hát đã mang về hơn 63 triệu đô la cho chương trình hỗ trợ nạn đói tại Ethiopia thông qua việc bán single, album, video clip và các sản phẩm hàng hóa khác có liên quan. Và bản thân bài hát, cho tới những năm đầu thế kỷ 21 này, vẫn còn có sức lay động lớn và chiếm được sự yêu mến của biết bao nhiêu người…
There comes a time when we heed a certain call
When the world must come together as one There are people dying Oh, and it"s time to lend a hand to life The greatest gift of all
Nạn đói, bệnh tật, chiến tranh và thiên tai vẫn là những mối đe dọa lớn ảnh hưởng đến một cuộc sống tự do và bình yên của con người mỗi ngày qua. Nhưng, ngày nào con người vẫn còn nắm tay nhau hát vang và mỉm cười rạng rỡ, thì đó vẫn sẽ là một ngày hạnh phúc. ********
Black or White: Ước mơ hòa hợp màu da
Single từ album Dangerous và được đánh giá là single rock bán chạy nhất thập niên 90. Black or White đạt được thành công vang dội không chỉ ở nước Mỹ. Ca khúc đã "đổ bộ" vào UK, "leo" lên vị trí cao nhất trong bảng xếp hạng single, Michael Jackson là nghệ sỹ người Mỹ thứ hai sau khi Ông hoàng Rock & Roll Elvis Presley lập được kỷ lục vào năm 1960 với ca khúc It"s Now or Never.
Đúng như tựa đề, Black or White đề cập một vấn đề luôn nóng bỏng ở nước Mỹ, cũng là mối bận tâm và là một trong những mục tiêu tranh đấu của Michael Jackson trong cuộc đời anh: Đoàn kết chủng tộc, đem tới sự bình đẳng và cuộc sống chung hài hòa giữa những con người khác màu da trên toàn thế giới.
Black or White là sự pha trộn giữa hard-rock, dance và hip-hop, phần intro và đoạn riff chủ đạo của ca khúc được thực hiện bởi tay guitar Slash của nhóm Guns "n Roses và Bill Bottrell (cũng là người viết phần lời Rap cho bài hát).
Protection For Gangs, Clubs And Nations Causing Grief In Human Relations It's A Turf War On A Global Scale I'd Rather Hear Both Sides Of The Tale See, It's Not About Races Just Places Faces Where Your Blood Comes From Is Where Your Space Is I've Seen The LIGHT Get Duller I'm Not Going To Spend My Life Being A Color
Cũng như rất nhiều video clip khác của Michael Jackson, Black or White gây chú ý và tạo được sự phấn khích to lớn đối với khán giả. Thông điệp kết nối chủng tộc - văn hóa được thể hiện qua những hình ảnh biến ảo, rực rỡ ở nhiều khung cảnh: các khu tự nhiên hoang dã, thành phố New York hiện đại sôi động, thành phố Moscow tuyết trắng, điệu múa Thái duyên dáng, vũ điệu Ấn quyến rũ trong một video có tiết tấu liên tục, sôi động vô cùng.
*****
Heal The World: Khát khao "hàn gắn thế giới"
Có thể nói không quá là một trong những ca khúc phổ biến nhất của Michael Jackson trên toàn thế giới. Single Heal The World cũng là hit lớn nhất trong album Dangerous.
Heal The World chuyển tải một khát khao nữa mà Michael Jackson đã thể hiện trong suốt cuộc đời mình: Ước mơ mang tới một cuộc sống hòa bình, ổn định trên khắp thế giới, để trẻ em không còn phải chịu cảnh chết chóc, đói nghèo, thất học.
Michael thổ lộ rằng đây chính là ca khúc tuyệt vời nhất mà anh đã từng sáng tạo nên, anh cũng đã sáng lập một quỹ từ thiện có tên Heal The World Foundation nhằm huy động các nguồn tài trợ vào mục đích nâng cao chất lượng sống cho trẻ em.
There's A Place In Your Heart And I Know That It Is Love and this place could Much Brighter Than Tomorrow And If You Really Try You'll Find There's No Need To Cry In This Place You'll Feel That There's No Hurt Or Sorrow
Ca khúc với giai điệu tuyệt đẹp cùng thông điệp ý nghĩa đã được biểu diễn trong các tour của Michael Jackson. Khung cảnh rất nhiều trẻ em đủ quốc tịch, nhiều màu da nắm tay nhau cùng hòa ca "Heal the world, make it a better place, for you and for me..." cùng hình ảnh các em nhỏ chạy băng băng qua những khu chiến sự ngổn ngang xe tăng, công sự, đem hoa tặng và cười đùa với những người lính trong video clip sẽ luôn luôn lay động lòng người, gợi lên một khát khao hòa bình day dứt, nhất là khi thế giới chưa bao giờ ngưng súng đạn và tiếng khóc trẻ em.
*****
Earth Song - Lời khẩn cầu cứu lấy Mẹ Trái đất
Single thứ ba trong album History. Earth Song thể hiện mối quan tâm sâu sắc khác của Michael Jackson: Tình trạng con người phá hủy môi trường tự nhiên và truy sát các loài động vật quý hiếm. Earth Song chính là một trong những ca khúc về môi trường gây ấn tượng mạnh mẽ nhất.
What have we done to the world Look what we've done What about all the peace That you pledge your only son What about flowering fields Is there a time What about all the dreams That you said was yours and mine Did you ever stop to notice All the children dead from war Did you ever stop to notice This crying Earth this weeping shores
Xét về mặt âm nhạc, Earth Song là một bản ballad có sự hòa trộn các yếu tố của nhạc blues, gospel (thánh ca) và opera. Dù phần âm nhạc và ca từ đã rất xuất sắc, thì hiệu ứng thực sự mà Earth Song mang lại đạt được thông qua một video clip "khiến mỗi người xem đều rúng động".
Michael Jackson xuất hiện giữa khung cảnh trái đất bị phá hoại đến cùng kiệt suy tàn, bởi bàn tay khai thác của con người, bởi chiến tranh liên miên. Video clip tốn kém này được thực hiện ở bốn nơi trên thế giới: vùng rừng mưa nhiệt đới Amazon, vùng chiến sự ở Croatia, Tarzania - nơi thực hiện những cảnh quay về truy đuổi và săn bắn động vật quý hiếm trái phép, địa điểm cuối cùng là Warwick - New York, khung cảnh cháy rừng đã được mô phỏng trong một cánh đồng ngô.
Đã hơn mười năm trôi qua kể từ khi ca khúc ra đời, nhưng những hình ảnh ở đoạn cuối video clip với hiệu ứng "đảo ngược" - những con voi bị giết chết để khoét ngà bỗng nhiên sống dậy, những cây rừng cổ thụ bị đốn hạ bật lên, những mảnh đất khô cằn hạn hán lại ướt đẫm nước mưa và ăm ắp đầy như thuở xa xưa, địa cầu sứt sẹo thương đau lại lành lặn như thuở hồng hoang... vẫn còn nguyên giá trị và ngày càng khiến con người phải suy ngẫm nghiêm túc về những hành vi của mình, đồng thời cấp tốc hành động để hòng sửa chữa những "tội lỗi" mà mình đã gây ra, để duy trì cuộc sống bền vững...
What makes the differences among the plentiful places we’ve been in? What makes a place become the unique that no others can take its place? The answer is that it gives each individual an individual emotion which is distinct from one to one.
The same thinking of mine about Sa Pa – a famous west – north mountainous area in Vietnam. Actually I’m not a professional traveler and the places I’ve visited were just like counting on fingers but I can say – as a bird in the hand – that Sa Pa is the most attractive and impressive which I wish to stay in longest.
Here in Sa Pa, I enjoy fresh air, taste delicious foods, discover so many incredibly beautiful landscapes. It seems that each plant, each breeze has its unique charm. The town – with its own specially slow lifestyle – is passing by day by day and it seems to be unchangeable even though the lines of tourist crashing to Sa Pa for their short vacations have been endlessly stretching.
Sa Pa is 1.600 meters above sea level. Almost travelers choose train as the main and most exciting mean of transport to Lao Cai and then take a 38km bus to Sa Pa. It takes 12 hours from Hanoi to Lao Cai and nearly an hour from Lao Cai to Sa Pa.
Sa Pa is well known for its pure cool air during the year. The climate in Sa Pa is located in the temperate zone and subtropical zone. You will experience the 4 seasons in just only one day: Spring in the morning, Summer at noon, Fall in the afternoon, and Winter at night. The average temperature here is around 15 degree Celsius and it’s snowy sometimes in winter when the temperature reach to 0 degree Celsius.
The place brings me strongest emotion is Cat Cat – a long life traditional handicraft village of the ethnic minority H’Mong which is famous for products such as cotton, linen, textile fabrics and jewelry. Cat Cat also keep unique customs which others don’t have or don’t originally exist.
The feeling when going down to the mountain toe or up to the mountain top is really imposing! I’m so tiny among the sky above, the mountain below and the cloud, the sunshine around. I’m a tiny happy Vietnamese and I love my great Mother Vietnam.
There are so many reasons for tourist to love Sa Pa but what impresses me is the feeling of the owner of my country. I’m proud of my Vietnam and MINE is absolutely different from YOURS or others even though we are all Vietnamese or not.
My journey to Sa Pa was the first and best ever of mine and it was so wonderful that I wished I could stay there much longer and decided to return in nearest time to fully enjoy everything there.
Chào nhé, 360. Gần 3 năm, cậu đã cho tớ biết bao nhiêu cảm xúc. Đó là khoảng thời gian mà tớ dành cho cậu nhiều con chữ, nhiều hình ảnh, nhiều suy nghĩ. Đôi khi tớ viết mà trong đầu chẳng nghĩ gì cả, vì với tớ, việc chia sẻ với cậu dường như là chuyện dĩ nhiên, bởi cậu là một người bạn Dĩ nhiên, một người bạn Mặc định.
Gần 3 năm qua, hầu như tất cả những mảnh đất tớ từng đặt chân đến, những sự kiện tớ từng trải qua, những công việc tớ đã từng làm, những mối quan hệ… đều có mặt trên 360 của tớ.
Rất nhiều hình bóng những con người mà tớ đã từng gặp, quen, thân, yêu thương – rõ nét hoặc mờ nhạt, hiển hiện hoặc ẩn giấu.
Cậu cùng tớ có thêm nhiều tình bạn mới, cùng tớ nuôi dưỡng những tình bạn đang có, cùng tớ tìm lại những tình bạn tưởng chừng đã qua đi mãi.
Gần 3 năm. Cậu cùng tớ nói về những tình yêu, cùng tớ gặp gỡ, cùng tớ đón nhận, cùng tớ vun đắp, cùng tớ bày tỏ, cùng tớ mộng mơ, cùng tớ quan tâm chăm sóc, cùng tớ giận dỗi, cùng tớ trách móc, cùng tớ tha thứ, cùng tớ từ chối – những tình yêu.
Cậu có thấy những tags của tớ không? Tớ chẳng chia nhiều tags, mà mỗi entry đều như thuộc về một miền tag nào đó. Tất cả suy nghĩ của tớ đều gói gọn trong những tags ấy. Tớ buồn, tớ bực mình, tớ có nhiều phút giây dành cho những điều linh tinh. Mỗi tag đều là một tình cảm, một sự yêu thương, một sự mệt mỏi, một sự vui sướng.
Tớ rất yêu những sắc màu. Hầu như không một entry nào của tớ không nhắc đến những sắc màu. Sắc màu là tâm trạng của tớ - buồn hoặc vui hoặc không gì cả. Tớ miêu tả bằng sắc màu, vui sướng rạng rỡ bằng sắc màu, buồn chán như rơi hẫng cũng bằng những sắc màu. Tớ viết về gia đình, bè bạn, tình yêu, cuộc sống quanh tớ, những mối quan hệ… cũng bằng những sắc màu.
Tớ thích nước, vì thế, rất nhiều lần tớ nhắc đến nước: đại dương, biển, sông, hồ, ao, vũng, suối, khe, mưa, giọt sương, nước mắt, nước đóng chai… Mỗi lần nghĩ đến nước là một lần tớ cảm thấy mình đang vẫy vùng, được làm những gì mà mình thích, quẫy đạp như một con cá ấy.
Gần 3 năm với 164 entries, có những entries đã bị xóa (mà tớ nhớ chắc chắn con số là 5).
Cậu có đếm được bao nhiêu lần tớ đổi avatar, đổi blast, đổi link, đổi màu chữ, đổi theme không nhỉ? Ồ, tớ vẫn lưu giữ những cái theme tự tay mình làm. Mỗi cái theme là một câu chuyện, một khoảng thời gian, một… giai đoạn nhận thức của tớ. Những cái mà người ta gọi là “màu mè”, là “sặc sỡ như con tắc kè bông”, hoặc những cái tối om, lặng lẽ.
Mỗi lần thay đổi điều gì đó với blog là một sự sẻ chia. Đâu có phải vô cớ mà người ta thay đổi, phải không?
Có tin đồn 360 sẽ sập. Tớ vẫn ung dung viết entry. Cậu bắt đầu không còn cho tớ nhúng video, flash, audio. Những tính năng đáng yêu của cậu cũng dần ngưng lại. Chất lượng của mỗi lần post entry thì bắt đầu tồi đến phát sợ, cái kiểu post 1 được 2 ấy. Nhưng dù sao thì tớ cũng kết bạn với Facebook từ lâu rồi.
360 sập.
Nhiều người chửi bới, trách móc cậu. Họ chuyển nhà bằng cách cần mẫn copy từng entry từ 360 sang địa chỉ khác. Tớ cũng đã từng nghĩ mình sẽ làm như thế. Nhưng suy cho cùng thì dù không có cậu, tớ vẫn sống khỏe re. Tớ sẽ không bao giờ chỉ duy trì cuộc sống của mình bằng đời online, nhìn chằm chằm vào màn hình, tay gõ bàn phím, rê chuột…
Điều quý giá nhất mà cậu đem lại cho tớ không phải là page views, không phải là friendlist mà là những tình bạn, những mối quan hệ và sự sẻ chia. Nó làm cho cuộc sống thực của tớ trở nên sinh động hơn, hấp dẫn hơn rất nhiều.
Như một lời chào dành cho cậu, tớ tặng riêng bộ ảnh của tớ. Đây là những nụ cười đáng yêu mà tớ dành riêng cho mình 360. Những nụ cười, cái nhìn, sự hồn nhiên, chân thành đúng với chính con người tớ - con người đã thực sự sống với cậu gần 3 năm qua – trong thế giới của hai chúng mình.
Lại đang nghi ngờ có ai đó đang chơi khăm mình. Hừm. Trông người ta có vẻ tốt và cư xử với mình thì chưa hề có gì đáng phàn nàn cả, thậm chí còn giúp mình khá nhiều. Nhưng sau một sự kiện kéo dài độ hơn 2 tiếng, vào một buổi chiều, sau khi trò chuyện ngắn ngắn thì bỗng cảm giác thấy một sự KHÔNG AN TOÀN. Nói chung linh cảm của mình đôi khi cũng đi quá giới hạn sự tưởng tượng của người trần mắt thịt, nhưng biết đâu đấy. Cũng có vài lần đúng. Ai cũng biết là sống mà cứ phải đề phòng, nghi ngờ nhau thì sẽ mệt đến thế nào. Ai cũng biết là cuộc sống sẽ chả khác nào địa ngục khi chỉ vẩn vơ ba cái chuyện tầm xàm bá láp rằng "Không biết thằng/đứa kia nó có chơi đểu mình không". Giờ lại thích chửi tục một phát mà cái mồm thì không bật ra nổi, chắc phải tập. Cũng có nhiều cách giải quyết đối với một "đối tượng tình nghi" như thế. Thứ nhất, khi đối tượng vẫn rất có ích với mình, mà mình thì không muốn phá vỡ mối quan hệ "tốt đẹp" đó, thì có khi là quên phắt nó đi, coi nó nhẹ bẫng và âm thầm... chờ thời trả thù sau. Cũng có thể là cao thượng hơn tị: coi như đối tượng là con ruồi, và sự việc chỉ là một con dĩn. Thứ hai, cạnh khóe. Cách này rất là nữ tính, nhưng mà không hợp với mình. Thứ ba, nói thẳng. Cách này thì trực diện, một phát ăn ngay. Chỉ có điều, sự việc thì là võ đoán, nên không thể vỗ thẳng vào mặt được, xấu hổ chết. Nói chung là mình thì vốn cao thượng, hay tha thứ lắm. Cho nên mình đếm đến 10 để quên này, 1 2 3 4... 10! Xong, quên rồi. Từ giờ, mình thế là mình không khoan nhượng với cái kiểu đó nữa. Mình sẽ không hỏi han về chuyện đó nữa, coi như đó là một miếng đòn trẻ con.
Em không bao giờ cho ngày Cá tháng Tư của nước ngoài tồn tại trong khái niệm ngày của em. Đừng nghĩ rằng những gì em viết ra là để lừa dối. Em ghét sự lừa dối. Em căm thù sự lừa dối. Khi em buộc lòng phải đem chuyện riêng ra để nói THẬT giữa chốn đông người thì em đang cảm thấy thực sự mệt mỏi và hoang mang.
Em chưa bao giờ nghĩ em sẽ là mẹ của các con anh.
Em chưa bao giờ nghĩ em sẽ dành yêu thương cho anh.
Em chưa bao giờ muốn đi cùng anh trên quãng đường còn lại của cuộc đời em.
Em chưa bao giờ nghĩ rằng em cần có sự che chở, chăm sóc của anh hay bất cứ người nào yêu thương em mà em đã từng gặp.
Em không đòi hỏi bất cứ điều gì từ anh, vật chất – không, tinh thần – không, tình yêu – không. Em chỉ cần, đơn giản là, một người bạn tốt, một người thầy, một người anh – người giúp em trưởng thành nhiều hơn trong suy nghĩ và hành xử.
Em chưa bao giờ cáu gắt và bực dọc nhiều như quãng thời gian gần đây.
Em cảm thấy muốn hét lên vì giận khi anh nói rằng “Chúng ta đang dần hiểu nhau”. Không có “Chúng ta” nào ở đây hết! Đơn giản là Em đối diện với Anh. Em không có chung lý tưởng về tình yêu, về gia đình của anh như anh mong muốn.
Em đang khóc vì quá mệt mỏi. Em chưa bao giờ cảm thấy muốn chết quách đi khi bế tắc trong một mối quan hệ như thế này.
Đã từng có người yêu em đơn phương và thầm lặng trong nhiều năm, nhưng em luôn hài lòng với những mối quan hệ ấy. Tình bạn đẹp và không hề có bất cứ sự gò bó nào. Không gọi điện, không nhắn tin thì không có nghĩa là người ta không quan tâm tới em. Một tình bạn đẹp mà anh không bao giờ hiểu được, vì anh thích sự ồn ào, rằng “Anh yêu ai thì cả thế giới phải biết”. Em không muốn thuộc về thế giới đó của anh.
Và lúc này đây, khi em thấy những dòng chữ anh dặn dò em ngủ sớm, thì em không thấy biết ơn như trước đây em đã từng cảm thấy, mà bao trùm tất cả trong em là sự giận dữ đến run người. Em thật không ngờ rằng em có thể giận đến khóc như thế này.
Chắc anh hài lòng lắm, phải không?
Em đã định giấu kín, định rằng sẽ chỉ nói với anh để mọi thứ êm xuôi, nhưng em đang khiến cho mọi thứ càng trở nên tồi tệ, như một con gà đang nuốt phải dúm tóc, nuốt, tắc nghẹn, giãy giụa, và chết.
Em CẦU XIN một sự BUÔNG THA.
Không phải vì họ.... cũng đã coi chị là một ng` bạn tốt hay sao? Chị mệt mỏi là đúng rồi. Và nói thẳng, trong TH này là điều cần thiết vì xét cho cùng ng` bị tổn thương không chỉ là họ, mà cả là chị. Chị chịu đựng thế đủ rồi. Tại sao có ng` lại yêu ích kỉ đến thế nhỉ? Những ng` như thế đang hành hạ ng` họ yêu thì đúng hơn. Không muốn mất nhưng trong trường hợp này thì chị là ng` phải chịu đựng tất cả đấy.
Hôm nay lại có chuyện bực mình. Mình biết là mình sai (mức độ sai là 70%). Nhưng mà mình tức nên mình quyết định cãi nhau với cái người mà mình rất yêu thương được gọi với danh từ: CHỊ GÁI.
Hix, chẳng ai biết được là mình yêu chị mình thế nào. Vì rằng ở với nhau chẳng được bao lâu, cùng lắm cũng vài năm nữa.
Vài năm nữa thôi…
Sáng
Sẽ không còn được ôm nhau ngủ nướng rồi cả hai cùng dậy muộn, cuống cuồng đi làm, quên luôn cả đi chợ à bị u mắng.
Sẽ không còn được nấu cái gì đấy hai đứa ăn chung. Rồi cãi nhau vì “đã bảo ăn ít rồi mà cứ cho rõ nhiều mì” .Căm thù cái buổi sáng ấy, chỉ có bát mì mà cả ngày xị cái mặt ra.
Sẽ không còn được cãi nhau, tức đến phát khóc vì hắn bỏ đi làm và vứt ta ở nhà với một đống bát đĩa bẩn từ tối hôm trước, không rửa thì buổi trưa u phải rửa, rồi lại nghe u nạt nộ cả tuần. Nhớ đến cái vụ này lại thấy sôi máu lên. Hôm đấy ném vỡ một cái bát sứ, đạp đổ một số thứ, hất tung một số thứ và ngồi phịch xuống đất vì giận không chịu được.
Sẽ không còn đều đặn chào nhau: I go, see ya! mỗi khi nổ máy tếch đi trước.
Chiều
Sẽ không còn ngẫu hứng một buổi chiều bật nhạc bùm bùm thật là to, nhảy nhót và cười sằng sặc.
Sẽ không còn được đều đặn một đứa nấu cơm, đứa kia đi làm về, xịch cái xe và ngoảnh mặt lên nhìn nhau cười: Hey Girl! Hoặc một đứa nấu cơm, đứa kia lăng xăng rồi đi tắm.
Sẽ không còn những buổi trốn cơm nhà để lôi nhau vạ vật hàng quán, khi thì bún cá, khi thì ngao ốc, khi thì lươn.
Tối
Sẽ không còn những buổi tranh thủ ăn cơm trước thầy u để còn làm việc đến tận khuya.
Sẽ không còn những tối mát giời, để thầy ở nhà uống trà một mình, rủ nhau ra đầu ngõ tán phét cũng với… nước trà. Tán mãi chán thì lôi nhau đi bộ dọc phố gần nhà, vào mấy cái shop quần áo xấu ỉn để nhỡ đâu tầm được cái gì.
Sẽ không còn đều đặn những buổi tối ngồi chờ nhau xem một bộ phim, một chương trình ca nhạc truyền hình trực tiếp.
Sẽ không còn được thường xuyên nằm bên nhau, ôm chặt rồi thủ thỉ, nói xấu… thầy u, kể chuyện ở lớp, ở cơ quan, bạn bè, yêu đương linh tinh.
Đêm
Sẽ không còn những buổi đêm nổi hứng xem phim online, chọn bừa một cái phim mà người ta đang kháo nhau.
Sẽ không còn được thi nhau đọc sách, hai chiếc đèn bàn chong chong, cặm cụi, say mê.
Cuối tuần
Sẽ không còn đều đặn những buổi sáng cuối tuần, rúc rích đi chợ - thằng đợi, thằng mua, ăn sáng, mua mấy bông hoa.
Sẽ không còn đều đặn những cái hẹn cuối tuần, đi xem phim, xem triển lãm, nghe nhạc, đi hội chợ Giảng Võ để trố mắt nhìn các em teen với Cosplay và tự nhủ rằng mình già ngoách. Sẽ không còn đều đặn lôi nhau shopping đủ những ngóc ngách cả chợ lẫn siêu thị lẫn trung tâm mua sắm.
Và
Sẽ không còn ôm nhau nhảy chồm chồm trên giường, quật nhau bằng chăn với gối, gào thét, vừa sờ mó, vừa đạp loạn xạ vào đứa đối diện rồi cười và thở hùng hục.
Sẽ không còn những buổi nấu một món ăn mới và hí hửng đợi nhau, hí hửng chờ một lời khen (dù là bất đắc dĩ). Phở gà, phở bò, cari gà, sốt vang, chè sen long nhãn, chè đậu xanh bí đỏ, cơm rang thập cẩm, salad rau trộn, sinh tố, bánh nướng…
Sẽ không còn những buổi đi chợ hoa Tết, cùng nhau dọn nhà, những dịp trốn thành phố để về quê ngoại. Không còn được nhảy nhót quanh đám lửa bên suối buổi đêm, không còn ì oạp trong làn nước suối mát, không còn leo rừng chăn trâu, không còn đủng đỉnh trên bờ ruộng đi bẻ ngô, đi dỡ lạc giữa trời nắng chang chang.
Sẽ không còn được chụp ảnh cho nhau mỗi lần đú đởn.
Có rất nhiều thứ còn muốn làm cùng nhau. Còn rất nhiều nơi muốn cùng nhau tới, khám phá và tận hưởng.
Bấy nhiêu có đủ yêu thương hay không? Và, ừ, vì những cái “sẽ không còn” ấy nên chẳng hề muốn cãi nhau tí nào. Chỉ biết là mỗi ai đó đều có một nỗi gì đó trong mình và muốn xả ra.
Có phải là sau mỗi lần như thế, người ta càng yêu thương nhau hơn hay không?
Một ngày đau khổ để thấm nhuần cái câu "Mất nước thì khổ lắm". Thật là ai oán - nói thế cũng chẳng ngoa.
Có ai oán không? - khi mà phích nước nóng và các loại chai nước nguội không còn một tị long đen cắn cặn.
Có ai oán không? - khi mà phải lếch thếch đi dọc phố để tìm hai chai lavie bé tị?
Có ai oán không? - khi mà toilet ngay sát sườn (nói quá lên) mà không thể ghé chân để "gửi tình yêu vào đất".
Có ai oán không? - khi mà toilet không có nước thì bản thân dù có thèm nước cũng phải cố hà tiện, tránh uống quá đà, mất tự chủ là "xong phim", xung quanh chả thấy chỗ nào có thể nhảy vào và bảo: "Các anh/chị cho em đi tè nhờ phát".
Có ai oán không? - khi mà phải "để dành" tới lúc ăn trưa để đi tè ở hàng cơm?
Hô hô, tạo hóa ban cho ta những ngày rất chuối củ để nhận ra một sự thật hiển nhiên về tầm quan trọng của nước, cho dù ta vốn đã khắc cốt ghi tâm điều đó.
Sáng, 8h30. Gái mặc áo phông ngắn tay màu tím và áo khoác nhung tăm màu tía (màu nó tiệp). Gái leo lên con high hill 5cm. Gái leo lên tầng 3, bước vào phòng và nghe tin sét đánh: "Hôm nay mất nước toàn bộ tòa nhà. Miễn uống, miễn rửa, miễn thải".
Chao, cái thói quen mỗi sáng tới, đặt túi, mở máy và bước vào toilet soi gương, rửa tay đã phải nhường chỗ cho một phần li ti của quá trình phát triển đô thị: sửa cống.
Ừ, thì thôi. Gái ăn sáng xong và nhận ra là tịnh không còn giọt nước (đã luộc chín) nào. Gái tần ngần. Rồi Gái đứng phắt dậy, mở túi xách, lôi ra cái ví đỏ choét trông cứ rực lên bên cạnh hai màu áo tím và tía. Gái phăm phăm nện con high hill (đã có đế cao su nên rất êm) xuống 3 tầng lầu.
Gái đi mua nước.
Gái thích uống nước, mà Gái còn phải uống thuốc "Ích Lợi" nữa. Thực đơn mỗi sáng là food + drink + medicine = better health.
Gái đi cách cơ quan độ mười lăm mét. Một quán cóc với lèo tèo mấy chai C2, Splash gì đấy. Nhưng than ôi, không có nước khoáng, Gái ạ. Chán nản.
Gái đi cách quán cóc độ sáu chục mét. Một loạt quán nước (ăn theo các quán cơm văn phòng) mà theo trí nhớ của Gái là bán rất nhiều nước lọc. Nhưng tất cả đều chưa mở cửa. Lo lắng.
Gái đi cách loạt quán nước độ hai chục mét. Một cửa hàng bách hoa mà Gái hay mua sữa chua. Đóng cửa. Hoang mang.
Gái đi cách cửa hàng bách hóa độ hai chục mét. Một hàng tạp hóa mà Gái hay mua bánh mỳ Kinh Đô. Đóng cửa. Hoang mang cực độ.
Gái đi cách cửa hàng tạp hóa độ ba chục mét. Một cửa hàng tạp hóa khác. Chủ hàng đang xoay xoay cái dù lớn che nắng. Trời không phụ kẻ có tâm và đang trong cơn hoạn nạn. Gái thẳng tay chém luôn... hai chai Lavie 350ml với hai cái Cool Air "Giúp máu lên não nhiều hơn 46%".
Gái hăm hở mang hai chai nước về. Niềm vui chẳng ở bên Gái được bao lâu, bởi Gái nhận ra rằng Gái không thể uống thả phanh, cho dù Gái muốn. Toilet không có nước.
Gái uống buổi sáng hết nửa chai. Cũng may là Gái chả thấy mắc tè.
Rồi Gái đi ăn trưa lúc 11h45. Ăn xong, Gái và các bạn của Gái thay nhau một đứa canh cửa, một đứa trong toilet. Bước ra với vẻ hí hửng lắm.
Gái uống một nửa của cái một nửa.
15h30. Đâu đó tiếng nước chảy mạnh. Cả đám hét toáng lên vì biết là một phần ti tị của quá trình đô thị hóa đã hoàn thành. Tốc độ đô thị hóa mấy ngày nay lên nhanh thật, chả mấy chốc mà ngon như là Singapore cũng nên.
Và Gái thả phanh uống nốt chai nước, ăn gian thêm chai nước của gái bên cạnh. Gái thả phanh vào toilet tới hai lần, lại còn rửa tay tẹt ga nữa chứ. Hạnh phúc vô biên!
Kết thúc buổi chiều. Niềm vui nối tiếp niềm vui. Gái rời cơ quan lúc 18h45, đi theo tuyến phố: Hào Nam - Vũ Thạnh - Giảng Võ - Núi Trúc - Kim Mã - Cầu Giấy - Xuân Thủy một cách trơn tru và không hề tắc đường. Thế mới kỳ chứ!
Tối, Gái đi họp. Ban của Gái có độ bảy người nhưng đến 20h thì danh sách có mặt là ba vị: một trưởng và hai phó. Cuộc họp diễn ra suôn sẻ và thành công tốt đẹp. Gái được anh De tặng ly trà lipton 8/3. Tổng thiệt hại cho anh De là 47 nghìn Việt Nam đồng. Ba anh em bầy hầy rằng "chả có chi phí công tác" (tiếp khách, hô hô).