Showing posts with label nvt. Show all posts
Showing posts with label nvt. Show all posts
The Unique



Xem có phải người ta ám chỉ mình không này...

Hãy hát cho bạn nghe được không?
Đêm nay bạn phải thức khuya để hoàn thành đống đồ án cả công việc vừa nhận làm, mệt mỏi vì một ngày lông nhông ở ngoài đường mà lại chưa được ngủ nghê gì cả. Vừa nghe nhạc vừa học là một thói quen của bạn và tối nay cũng không phải ngoại lệ, bạn vào web bấm vào một album mà bạn thấy cũng có nhiều bài hát hay. Vừa ngồi làm vừa nghe nên cũng đỡ buồn ngủ.

Khối lượng công việc còn nhiều quá mà thời gian lại còn mỗi đêm nay nên có lúc bạn còn không biết mình đang nghe thể loại nhạc nào nữa chứ chả nói đến bài hát gì vừa nghe, thế nhưng khi nghe bài hát đó bạn biết bạn đã được nghe nó từ ai, lạ thật. Lúc đó thật là khó chịu, bạn không muốn mình nghĩ gì đến U nhưng điều đấy không thể, mỗi câu hát được hát lên bạn lại nhớ đến từng câu hát U đã hát khi bạn nghe U hát. Bạn đã tìm tất cả ca sĩ hát bài hát đấy, nghe tất cả nhưng tại sao U vẫn là người hát trong đầu bạn. Đã có lần bạn bảo U hát cho bạn nghe nhưng U bảo bạn có bao giờ khen U hát đâu nên U chả hát cho bạn nghe, nhưng U đâu biết rằng bạn thích nghe U hát và mỗi khi U hát bạn không thể nói gì cả vì không một lời nào bạn có thể nói ra để khen U. Có hôm U bảo U sẽ hát ở trường bạn đã phải ngồi đợi U đến 11.30h pm mà vẫn không thấy U hát nhưng bạn không buồn vì lần sau bạn nghĩ mình sẽ được nghe U hát.


Tại sao bạn lại thích nghe U hát, điều đó bạn biết nhưng bạn không nói lại cho U nữa vì bạn đã nói cho U rồi và bạn biết chắc chắn U không còn nhớ gì.


U này,U có thể hát cho bạn nghe bài hát đó một lần nữa vào một ngày nào đó bạn cả U đi cùng nhau - dù bạn biết sẽ rất lâu bạn cả U đi cùng nhau đươc không .Cảm ơn U!


Blog tuangnguyenxd: http://blog.360.yahoo.com/blog-EDy52ycifqUU4UPgDhXOfStEGd9Ksw--?cq=1

The Unique
Valentine, với mọi người, nó là ngày tình yêu, ngày của hoa hồng và chocolate.
Valentine? Tớ chẳng nghĩ nhiều đến nó. Vì sao ư? Vì tớ "lạnh" quá chăng? Vì tớ "vô cảm" chăng? Hay vì tớ quá VÔ TÌNH?
Tớ quên béng đi, cho đến khi xem thời sự tối 13, mới nhớ ra là ngày 14 ấy rủ tớ đi xem phim ở rạp. Tớ vẫn cứ vô tâm nghĩ nó bình thường.
Tớ biết ấy rất tốt với tớ. Ấy không bao giờ từ chối bất cứ điều gì tớ muốn. Ấy không bao giờ giận tớ, hoặc nếu có thì ấy cũng chẳng để lâu được. Vì thế tớ lại càng "to ve tỏ vẻ".
Chưa có ai đan khăn cho tớ, chưa có ai dành tình cảm cho tớ trong suốt khoảng thời gian quá dài như thế, trong sáng và chân thành như thế. Tớ hiểu tất cả, và tớ chẳng thích điều đó mất đi chút nào. Vì thế tớ vẫn mong mỏi rằng giữa bọn mình sẽ không có "chuyện gì" hết. Tớ thấy mình ích kỷ...
Còn nhớ hôm trước tớ qua nhà ấy, tớ hỏi "Tết là gì?", ấy đã nói: "Tết là lúc ta bên nhau nhiều hơn". Thực sự tớ chưa hề thấy ai nói như thế, và tớ rất bất ngờ. Tớ chợt nhận ra tớ quá vô tâm, khi tớ dành cho ấy quá ít thời gian, và đã lâu rồi tớ không gặp ấy, đã lâu rồi không có những cuộc gặp bạn bè mà tớ thường ngồi sau xe ấy như một lẽ đương nhiên. Không có một bạn bè nào trong đám bọn mình hiểu giữa tớ và ấy là "cái gì". Buồn cười nhỉ, vì chính tớ cũng đôi khi không thể gọi tên nó.
Không chỉ có một lần tớ nghe những điều chân thành mà ấy nói, từ khi còn ngô nghê cho tới bây giờ. Nhưng tất cả đều giống nhau, chân thành quá! Điều đó khiến tớ càng sợ mất đi một người bạn như thế.
Hôm nay, ấy mang tới cho tớ chậu hoa Tulip. Ấy hiểu rằng tớ không thích kiểu thể hiện tình cảm đơn giản là hoa hồng, tớ biết. Và khi về nhà, tớ mở túi cây hoa cúc cho nó thở, tớ đã rất bất ngờ khi thấy thanh chocolate trong đó!
Tớ rất muốn gọi điện, hoặc là nhắn tin cho ấy, nhưng để cảm ơn thì tớ biết ấy không cần, và tớ chỉ cười "tí tởn".
Tớ không thực sự hiểu lắm cái tin mà ấy nhắn, đúng lúc tớ vừa phát hiện ra "của ngọt" đó. Tớ rất thích chocolate, dù nó chẳng phải là ngày Tình yêu.
Và tớ cũng có một ngày Valentine của TÌNH BẠN, đẹp và bất ngờ không kém gì tình yêu của "chúng nó".
Tớ thường kể với bạn bè về ấy với tư cách "bạn thân", và tớ rất tự hào về điều đó.
Nhưng chắc chắn rằng, tớ sẽ chúc phúc vạn vạn lần tới cô bé nào được ấy yêu, thật đấy!