Showing posts with label crab. Show all posts
Showing posts with label crab. Show all posts
The Unique



Tháng Tư, với em, trước đây, đơn giản là một trong 12 tháng của năm.

Tháng của hoa hồng nở rộ sáng rực, của loa kèn trắng tinh khôi mát lành.

Tháng của bắt đầu những đường phố rộn màu xanh lá non chuyển màu từ đỏ tía sang nõn tươi mơ màng.

Tháng của bắt đầu những ngày nắng chói làm người ta thêm khao khát những bóng râm.

Tháng của những ly nước trong veo, lanh tanh những viên nước đá.

Tháng của những cánh đồng màu xanh và gió thổi ù ù.


Tháng Tư, với em, mới đây thôi, là những lần phải suy nghĩ thật nhiều để có một lời khẳng định.

Tháng tư, người Bạn của em.

Tháng Tư, cùng em rong ruổi những phố phường, những quãng đường xa, những nắng mưa.

Tháng Tư, cùng em cười ngả nghiêng rộn ràng góc phố.

Tháng Tư, cùng em kiếm tìm những thú vị đang lẩn quất đâu đó nơi chính bản thân mình mà có khi nào em lãng quên.


Tháng Tư, Bạn của em. Bạn của em. Bạn của em.


Tháng Tư, cùng em trân trọng giữ gìn những lời hứa, những con đường riêng và lòng lắng nghe bước chân lúc dồn lúc ngắt. Sẻ chia.


Tháng Tư, người Bạn lớn của em.
Labels: 1 comments | edit post
The Unique
Em không bao giờ cho ngày Cá tháng Tư của nước ngoài tồn tại trong khái niệm ngày của em. Đừng nghĩ rằng những gì em viết ra là để lừa dối. Em ghét sự lừa dối. Em căm thù sự lừa dối. Khi em buộc lòng phải đem chuyện riêng ra để nói THẬT giữa chốn đông người thì em đang cảm thấy thực sự mệt mỏi và hoang mang.

Em chưa bao giờ nghĩ em sẽ là mẹ của các con anh.

Em chưa bao giờ nghĩ em sẽ dành yêu thương cho anh.

Em chưa bao giờ muốn đi cùng anh trên quãng đường còn lại của cuộc đời em.

Em chưa bao giờ nghĩ rằng em cần có sự che chở, chăm sóc của anh hay bất cứ người nào yêu thương em mà em đã từng gặp.

Em không đòi hỏi bất cứ điều gì từ anh, vật chất – không, tinh thần – không, tình yêu – không. Em chỉ cần, đơn giản là, một người bạn tốt, một người thầy, một người anh – người giúp em trưởng thành nhiều hơn trong suy nghĩ và hành xử.

Em chưa bao giờ cáu gắt và bực dọc nhiều như quãng thời gian gần đây.

Em cảm thấy muốn hét lên vì giận khi anh nói rằng “Chúng ta đang dần hiểu nhau”. Không có “Chúng ta” nào ở đây hết! Đơn giản là Em đối diện với Anh. Em không có chung lý tưởng về tình yêu, về gia đình của anh như anh mong muốn.

Em đang khóc vì quá mệt mỏi. Em chưa bao giờ cảm thấy muốn chết quách đi khi bế tắc trong một mối quan hệ như thế này.

Đã từng có người yêu em đơn phương và thầm lặng trong nhiều năm, nhưng em luôn hài lòng với những mối quan hệ ấy. Tình bạn đẹp và không hề có bất cứ sự gò bó nào. Không gọi điện, không nhắn tin thì không có nghĩa là người ta không quan tâm tới em. Một tình bạn đẹp mà anh không bao giờ hiểu được, vì anh thích sự ồn ào, rằng “Anh yêu ai thì cả thế giới phải biết”. Em không muốn thuộc về thế giới đó của anh.

Và lúc này đây, khi em thấy những dòng chữ anh dặn dò em ngủ sớm, thì em không thấy biết ơn như trước đây em đã từng cảm thấy, mà bao trùm tất cả trong em là sự giận dữ đến run người. Em thật không ngờ rằng em có thể giận đến khóc như thế này.

Chắc anh hài lòng lắm, phải không?

Em đã định giấu kín, định rằng sẽ chỉ nói với anh để mọi thứ êm xuôi, nhưng em đang khiến cho mọi thứ càng trở nên tồi tệ, như một con gà đang nuốt phải dúm tóc, nuốt, tắc nghẹn, giãy giụa, và chết.

Em CẦU XIN một sự BUÔNG THA.

Không phải vì họ.... cũng đã coi chị là một ng` bạn tốt hay sao? Chị mệt mỏi là đúng rồi. Và nói thẳng, trong TH này là điều cần thiết vì xét cho cùng ng` bị tổn thương không chỉ là họ, mà cả là chị. Chị chịu đựng thế đủ rồi. Tại sao có ng` lại yêu ích kỉ đến thế nhỉ? Những ng` như thế đang hành hạ ng` họ yêu thì đúng hơn. Không muốn mất nhưng trong trường hợp này thì chị là ng` phải chịu đựng tất cả đấy.

The Unique



Là một đêm yêu thương nối tiếp với ngày hạnh phúc. Là khi ai đó cất tiếng “Còn hai phút nữa"… Ngày của mình đây.

Đêm 17/01, sớm 18/1. Trại phong Sóc Sơn. Những bài hát, câu chuyện đã vãn dần. Tiếng cười ồn ào lùi lại phía sau, để dành không gian cho những thủ thỉ, khúc khích, nhấm nháy… Lần đầu tiên đón tuổi mới mà không ở nhà. Ngước mắt lên nhìn vài cái lấp lánh xa tít, hít một luồng khí lạnh dài.

Sân. Những cái bếp lửa kê bằng đá ong, những cái nồi lớn luộc bánh chưng. Lửa hồng rát đôi má. Củi bạch đàn tươi, khói cay xè, nước mắt vòng quanh. Mùi khói váng vất trong đầu.

Trong nhà. Trải chiếu, ngả ván bài, ôm cuốn truyện, bó gối gật gù thưởng thức và léo nhéo theo tiếng nhạc từ CD Mỹ Linh, hoặc trùm chăn rồi ngáy vang.

“Và trời xanh như vút cao cùng tiếng hát

Và tình yêu tôi vẫn đắm chìm trong tiếng nhạc

Và tôi vẫn mãi hát lên khúc ca này

Để nhờ tiếng hát mang đến người tôi yêu”

“Tất cả mọi người dậy ra ngoài sân đi, hôm nay sinh nhật của một người” (dị bản – không thực sự thuộc lời gốc).

Ồn ào. Những tấm thân lui cui bò dậy. Nào, tung chăn ra đã, khoác cái áo, xỏ đôi giày.

Sân. Hai chiếc bàn dài. 23 đốm vàng nhảy nhót trên những thân nến đỏ. Những cái bóng đen cũng từ xa tiến lại gần. Nào, “Happy birthday to you…”. Thêm nhân vật nữa này. Nào, “Ước đi, ước đi”….

Khóc nhè

Một đêm bình yên. Đủ dài cho những câu chuyện nhỏ. Về anh Tuấn, về em Thủy (lỡ mồm gọi nó bằng "anh" từ sáng đến tối), về em Linh (nụ cười xinh), về em Phương (thằng nhóc này trong sáng đến tức cười), về em Hải Anh (hồn nhiên), và những Trung (x2), Thanh, Minh, Hằng... Những câu chuyện đứt quãng, thủ thỉ, dặn dò, khuyên nhủ, và cao hơn hết là Sẻ Chia.

Lan man. Nếu như hai năm đầu Đại Học, ta là nhóc con, là bé bỏng nhất (tuổi), đi đâu cũng được chăm bẵm cưng nựng, thì càng về... cuối đời, ta lại tự cho mình xưng hô một cách "như đúng rồi" bằng đại từ Chị, bắt đầu đi chăm bẵm người khác.

Như là HGF chẳng hạn, mình yêu thương chúng nó như ruột thịt. Thế cho nên ku Sex nói "chúc mừng chị gái", còn thằng Hot Shit thì tự xưng là "thằng em mất dạy".

Cảm ơn anh Tuấn về lời chúc từ cuối đêm 17 - dù anh đang ốm và lăn quay ở chỗ nảo chỗ nào không biết. Ông lão lâu lâu lại alo: "Mọi người đã ăn xong chưa em?"...

Còn với Anh, thì em không cảm ơn nữa nhé. Em cảm ơn những điều xung quanh trên con đường em đi đã đưa em đến một đoạn đẹp. Có thể là biếc xanh, có thể là rực vàng, có thể là ối đỏ, cũng có thể là trầm nâu. Đó là cung đường của những sắc màu luôn mới mẻ. Trên đoạn đường của em, vào thời điểm của em, Anh có thể là bất kỳ màu sắc nào, nhưng sẽ không bao giờ pha trộn. Cho dù em nói chắc chắn sẽ Chỉ Như Thế Thôi, thì em vẫn hiểu rằng: Có những đường thẳng trùng nhau, có những đường thẳng song song vô tận, có những đường thẳng cắt nhau, và có những đường thẳng tưởng chừng như cắt nhau mà hóa ra lại chéo nhau đến muôn đời... Ấy là khi ta bỏ xa mặt phẳng để nhìn vào không gian. Nhưng em thực sự trân trọng quãng đường mà em đang đi.

Và những tin nhắn ròng rã trong đêm, từ Cao Bằng, Thái Nguyên, Hà Nội... lặn lội tìm đến. Những tin nhắn ròng rã của nhiều tháng năm tình bạn lèn chặt, cấp 2, cấp 3, Đại học, hàng xóm...

Con đường bụi đỏ mù mù. Những cây keo tai tượng, lá, thân, hoa vàng đều nhuốm màu bụi đỏ. Áo quần phủ dầy bụi đỏ.

Tối. "Alo, đang đâu đấy? Thay đồ đi, đội mũ, bạn qua đón. Bạn nhắn cho mọi người hết rồi, H không đi là bạn bị chúng nó xử". Bánh ngon lắm, nhất là lúc moi ruột ga tô và trét kem ngụy trang các loại lỗ. Và khăn thì rất ấm. Dù cái khăn năm nay T đan có ngắn hơn năm trước, dù nó không "nhiều màu" như năm trước...

HP. Lâu lắm rồi hai đứa chẳng có lúc nào ngồi với nhau tỉ tê. Chắc dân tình sẽ bảo mình "rửng mỡ" khi đứng ôm nhau ngay ngoài vỉa hè, vừa ôm vừa thủ thỉ. Hễ có cơ hội là HBH của ba đứa mình lúc nào cũng sẵn sàng lê la từ quán nước chè sang hàng ngô nướng, sang hàng trứng cút, sang hàng ốc luộc. Mỗi lần mình gặp nhau là lại như "mới" ý nhỉ!

Tất nhiên, ngày có 24 giờ thì cũng không phải đều vui 24/24. Những Ai đó ta nghĩ rằng quên - thì chẳng bao giờ quên. Những Ai đó ta nghĩ rằng "lẽ ra phải nhớ chứ nhỉ" - thì đã lặn từ lâu mà không sủi một cái tăm.

Đọc bài báo. Đấy có phải là lời đại diện cho M6 không nhỉ? Em cứ coi đó là lời chúc từ Các Anh, nhé. Đêm qua em thấy anh online, dưng mà chẳng hiểu sao anh lại im lìm.

Sáng thức giấc. Bé Thủy quay sang, ôm chặt, cười bằng cái giọng ngái ngủ: "Girl (Gái ơi), it's your first day of 23".

Dư âm kéo dài với email từ MĐA, offlines, mes, comments và walls.

Và như thế, tuổi 23... Mượn lời Thị Nở: "Giá cứ mãi thế này thì thích nhỉ".