Showing posts with label rs. Show all posts
Showing posts with label rs. Show all posts
The Unique



Vừng ạ,

Tôi đang nhớ một Mặt Trời, một Mặt Trời Đỏ.

Có thể ta đã quên đi một cái gì đó, sẽ quên đi rất nhiều cái gì đó trên quãng đường dài của riêng mình.

Con đường của tôi, có khi là hun hút ánh vàng xa xôi, có khi là ngập tràn vàng rực - màu của Mặt Trời, nhưng lúc nào cũng hiện hữu.

Con đường của tôi, có khi lả lả gió đùa những cành lau, có khi dập dìu gió đùa với bướm, có khi ào ạt gió quất những nhát roi đau đớn mà chẳng kiềng nể bất cứ tạo vật nào.

Con đường của tôi, có khi mát lành cơn mưa hạ, có khi se se chút mưa đầu xuân, có khi run rẩy màn mưa đông rét mướt.

Nhưng vẫn hiện hữu một Mặt Trời ở đâu đó.

Vừng ạ,

Đã là Mặt Trời thì sẽ chiếu sáng, sẽ tỏa ấm bao dung. Sự bao dung rộng lớn và mải miết ngày dài tháng rộng có thể khiến cho Mặt Trời mau chóng lãng quên những nơi mà nó đã đi qua.

Nhưng tôi thì không như Mặt Trời. Có thể tôi là một Vì sao bé tẹo, là một cái chấm lấp lánh xa tít khi ta nhìn từ Trái Đất, nhưng có lẽ vì thế mà tôi trân trọng ánh sáng của mình hơn. Tôi không đủ để sưởi ấm vì ánh sáng mà tôi có được là nhờ Mặt Trời, nhưng tôi biết mình đang tận dụng, đang sống hết với những gì tôi có.

Ai đó yêu Mặt Trời và đã viết:

"You are my Sunshine, my only Sunshine,

You make me happy when skies are grey,

You'll never know, dear, how much I love you

Please don't take my Sunshine away"

Nhà xưa có lối hoa Tầm sương, có cây Dã ngân trong vườn, có bầy Chìa vôi ca hát.

Mặt Trời đang tiếp tục hành trình chiếu sáng của mình. Cứ tiếp tục, bởi vì đó là niềm hạnh phúc, là khát khao, là ước mơ của Mặt Trời.

Con đường của Mặt Trời và một Vì sao là khác nhau. Nhưng Vì sao đang cũng cháy với khát khao, ước mơ và hạnh phúc của chính nó.

Labels: , 1 comments | edit post
The Unique



Mong manh - đó là giới hạn của Được Phép và Không Được Phép".

Mong manh - đó là giới hạn của Mong Muốn và Khả Năng.

Giống như Nước Lạnh và Nước đá. Sẽ không có gì là vô cùng.

Một buổi chiều, nhấn thang máy, cửa mở, và một cái nhìn chọc ghẹo, cười "tủm một cái". Đáp lại bằng một cái nhìn tinh quái, ranh mãnh.

_ Định lên tầng mấy?

- Dạ, tầng X ạ.

Chưa bao giờ cái số của tầng lại "giàu ý nghĩa" đến thế. Nói xong cũng bật cười, thấy mình củ chuối làm sao.

Lâu rồi tớ với cậu không nhìn mặt nhau. Tớ đã nghĩ đến cái... "bản mặt" người đang đứng cạnh mình trong thang máy vào một ngày nào đó (quên rồi). Trông thật đáng ghét. Mà nào có ai thích một gương mặt đầy hình sự mà lại mọc trên một thân hình to đùng, áo sơ mi xanh da trời, cravat, quần âu?

Rồi cảm giác lại ùa về, vì tớ nhớ nụ cười "tủm một cái" của cậu khủng khiếp. Nụ cười khiến tớ vui, khiến tớ yên tâm, thế nên tớ rất muốn nhìn cậu thật lâu, như thế.

Nhưng... Có một cái gì Mong Manh len lỏi.

Ừ, nó như cục Nước Đá, tan chảy thành Nước Lạnh, rồi nguội dần...

Ừ, vì nó là Mong Muốn không vượt nổi Khả Năng.

Và ừ, vì nó là Được Phép trong giới hạn của Không Được Phép.

Có lẽ cậu chẳng buồn đâu. Thật kỳ cục khi cậu phải buồn vì chuyện "mũi dãi" của tớ, phải không?

Và vì thế, ta cứ rong ruổi trong một "trường" gọi là Mong Manh nhé, để Được Phép có thể nhảy nhót trong Không Được Phép.

Vẫy tay lên không trung đi, có thấy bàn tay của tớ ở đó không?

Bỗng dưng player chơi một bản nhạc, và nó khiến cho tớ chẳng thể làm gì thêm nữa. Bây giờ tớ tin rằng người ta có thể thấy cay một chút ở khóe mắt, chỉ đơn giản, khi nghe một bản nhạc thôi...

The Unique



Chẳng hiểu sao...

Nghe bài này mà nước mắt cứ rơi...

Đã có một mùa hè như thế, phải không?

I can still recall our last summer

I still see it all

Living for the day, worries far away

Our last summer

Walking hand in hand...



Labels: 1 comments | edit post
The Unique

Và cuối cùng cái gì cũng phải đến. Cô đón nhận dửng dưng. Có thật là dửng dưng?

Thưa dần những email, thưa dần những tin nhắn, thưa dần những lời yêu thương. Cô đón nhận dửng dưng. Có thật là dửng dưng?

Một dấu hỏi gửi đi. Đó là tất cả những băn khoăn mà em gửi gắm. Chẳng ai biết cái dấu hỏi bé xíu lại chứa đựng thật nhiều những băn khoăn.

Dấu hỏi mang đi một trời hồn nhiên ngập nắng, một miền những giọt ấm yêu thương. Em tự hỏi: "Ai đã mang đi mất?". Dấu hỏi là những thắc mắc của em.

Em ước ao chừng nào, là người ta sẽ gửi lại cái tin rằng "Tin nhắn quý khách vừa gửi tới số xxxxxxxxxx không thực hiện được". Bởi vì như thế có nghĩa là em vẫn có một câu trả lời cho dấu hỏi của em. Ít nhất đó cũng là một lời an ủi, chẳng từ ai cả.

Nhưng một ngày, dấu hỏi không quay trở lại với em. Mãi mãi không quay trở lại. Không hề có một sự đáp trả. Có nghĩa là anh đã ở đó, anh đã nhận được dấu hỏi, và anh không trả lời.

Ồ, em không buồn. Mà em thất vọng.

Em biết nó sẽ đến. Và em đã nghĩ (đã mong chờ?) nó đến sớm hơn.

Như là một tiền định. Em không chạy trốn, em không muốn chạy trốn, và chẳng có lý do gì để chạy trốn cả. Chỉ đơn giản là em chờ đợi, bởi vì em nhìn thấy nó từ khi nó bắt đầu. Chỉ là thời gian thôi mà.

Cô liếc nhìn đồng hồ, 7h30. Chiếc điện thoại rung lên. Tin nhắn. "A da den". Cô bật cười. Vẫn là cái kiểu nhắn tin ấy. Lâu rồi cô không CƯỜI, bởi vì cô vẫn cười bằng cái miệng, bằng đôi mắt mà quên mất nụ cười từ con tim...

Ồ, anh đã không nhận ra em. Khác quá phải không nào? Em đã không mong anh đến. Em đã nghĩ mọi thứ sẽ trôi nhẹ đi, và sạch bách. Và một cảm giác kỳ lạ mà em không thể gọi tên. Quanh em như đang bồng bềnh một vầng mây. Em đã rất muốn được nắm tay anh, thật đấy. Và em biết là anh cũng thế. Nhưng em đã lặng im...

Những câu chuyện phiếm. Những ánh mắt cố tình lảng đi, kiếm tìm vô duyên một cái gì không rõ. Cố tình lơ đễnh.

Gió mát. Mặt nước hồ phía xa ánh lên những dải đèn vàng trên mặt nước. Cái tháp cũ kỹ tỏa màu vàng ấm, dịu và buồn. Phố đông. Những ánh đèn xe kéo vệt dài. Thành phố như một dòng sông sao, dải ngân hà lấp lánh và hối hả.

Đôi má em bừng ấm vì cái vị cay tê, đăng đắng của ly coktail. Và bắt đầu một câu chuyện...

... (Em tin là anh sẽ chẳng bao giờ quên)

Cười rất nhiều. Những nụ cười có tác dụng như thế nào, anh biết không? - Để sẻ chia và cộng hưởng niềm vui, để che giấu một sự giễu cợt, và quan trọng hơn hết, lúc này đây, là để níu mình khỏi trượt dài trên con dốc của những buồn đau.

Và em cười để muốn anh tin rằng em vẫn ổn, em muốn anh yên tâm về em. Nhớ lời em nói nhé:

-Có buồn đến mấy cũng phải nói là vui

- Em vẫn thường như thế sao?

- Ừ, để không làm người khác phải buồn...

Em đã không dám nghĩ rằng anh muốn gần em như thế. Em đã không dám tin rằng anh dành cho em một tình cảm, một niềm tin, một tình yêu như thế. Em chẳng thông minh lắm đâu, nhưng em nghĩ mình có thể hiểu anh, ở một chừng mực nào đó. Ừ, em biết anh sẽ buồn. Anh sẽ buồn rất lâu. Mà nếu không như thế thì sẽ thật vô lý, đúng không?

Tạm biệt anh, và đừng nói Sorry. Ai cũng có một con đường riêng. Em rất mừng vì anh đã chọn lối đi như thế. Anh đã, đang, và sẽ RẤT thành công. Và như anh nói đấy, "không ai được tất cả". Nhưng sẽ có những lúc anh cần dừng chân để nhìn lại quãng đường mình đã đi qua. Em tin rằng mình có thể là chỗ dựa tinh thần cho nhau.

"Give me a long kiss"...

Thêm một lần em được ôm ấp trong vòng tay anh. Thêm một lần em cảm nhận được tình yêu. Chưa bao giờ tình yêu trong em lại lớn như thế. Chưa bao giờ em muốn gần anh đến như thế. Anh rất dịu dàng, anh có biết không?

Em đã tưởng mình khóc. Ồ, nhưng em rất mạnh mẽ, anh thấy không? Em sẽ luôn như thế. Anh đừng lo nhé.

Và em cũng sẽ không kiếm tìm điều gì cả. Em chưa bao giờ và không bao giờ kiếm tìm. Em tìm thấy ở anh sự chân thành và giản đơn.

- Vì sao em đến với anh?

- Biết chết liền! Nếu biết thì đã không như thế...

Cô mở điện thoại. Lục lại những tin nhắn cũ kỹ, những lời yêu ngọt ngào, những dỗi hờn, những băn khoăn trách móc, những vu vơ... Và tất nhiên, cả những tin nhắn từ sáng hôm qua.

Có thể anh đã nghĩ sẽ làm cho em đau lòng. Nhưng anh đã bất ngờ, vì em quá bình tĩnh. Ừ, em chẳng có lý nào lại muốn người mình yêu thương phải lo lắng cả.

- Anh sẽ rất nhớ em, và anh sẽ buồn rất lâu. Anh biết rằng (...), và em (...).

- Things will be fine dear. Don't worry, I will be ok.

Em cất giấu những tin nhắn của anh. Em sẽ giữ mãi. Đó là một kỷ niệm đẹp. Là một tình yêu đẹp nhất mà em đã có. Đẹp từ những ngày đầu tiên cho tới giờ phút này. Sẽ không còn được gọi là tình yêu nữa. Nhưng em biết nó giúp em nuôi dưỡng một tình cảm ngọt ngào, cao hơn cả tình yêu.

Looking for the good days...

Some related links:

Viết trong lúc biêng biêng

"YÊU"-Là thế nào nhỉ?

NGẪU

Tay em đâu rồi?

Bậc thềm hôm qua

Anh có bao nhiêu Nụ cười?

Labels: 0 comments | edit post
The Unique



Giờ thì cũng đã hiểu một chút cái điều mà đôi trai gái thề hẹn trước Chúa khi bước chân tới nhà thờ làm lễ cưới. Cái câu 'I do' thật đẹp. Chỉ 'I do' mà thôi - bên nhau cả những khi hạnh phúc và ốm đau...

Và vì thế, một ĐÁM CƯỚI không hề là cái gì dễ dàng, tất nhiên. Người ta cần có bao nhiêu thời gian (mà đôi khi thời gian lại không tính bằng giờ) để tiến tới một câu 'I do'? 'I do' là sự khẳng định cho một niềm tin.

Gạt đi một chút, để nói chuyện của mình. Con người ta sống được là nhờ vào niềm tin chăng? Có thể đó là niềm tin được đảm bảo bằng tiền - trong trường hợp gửi trọn niềm tin cho 'nhà sản xuất' nào đó. Nhưng dám cá rằng phần nhiều niềm tin đều dựa trên những cơ sở không - hình - ảnh.

Tình cảm gia đình? - Trừu tượng không?

Khi mà nhà có 7 chị em, một người bị bệnh thì chỉ có 4 người sẵn sàng giúp đỡ. Ai giàu có? - Chẳng ai cả. Chỉ có mẹ tôi làm việc ở Hà Nội, có điều kiện hơn các cậu, các dì. Và mẹ không bao giờ từ chối giúp đỡ, vì đó là tình ruột thịt, cho dù mẹ không giàu có. Các cậu, các dì đều là nông dân miền núi, quanh năm nghèo và hầu như năm nào cũng có người xuống Hà Nội chữa bệnh. Mẹ là người con gái, con dâu hiếu thảo, là người chị cả đúng nghĩa nhất mà tôi biết.

Ấy thế mà cũng có những người quay ngoắt lại trước sự sống chết của người em ruột thịt. Sao thế? Tình cảm gia đình là thứ có thật, và nó là một tượng đài mà người ta đặt niềm tin vào đó, rất nhiều niềm tin. Nhưng nhiều khi người ta chỉ ĐẶT niềm tin vào đó thôi, chứ không XÂY ĐẮP cho nó.

Tình bạn? - Trừu tượng không?

Tự dưng thấy thật mỉa mai khi bỗng dưng nhắn một cái tin để kể lể với một người bạn rằng 'Tao mệt quá', rằng 'Tao vừa truyền đi 250cc máu'... Để làm gì? Tại sao lại giống như một sự kêu gọi lòng thương xót thế nhỉ? Rồi phải nhận lại những cái tin trả lời khiến mình buồn đến mức muốn mất hết cả máu đi còn hơn!

Bạn ở xa, bạn ở gần, ở gần mà ngỡ quá xa... Cứ ngỡ là gần thì phải khác. Cứ ngỡ rằng quý mến nhau thì phải khác... Và rồi nói rằng ngày mai sẽ tới, và rồi biến mất. Chat với người bạn đang ở cách mình 10.000km mà còn thấy ấm lòng hơn rất nhiều.

Tình yêu? - Trừu tượng không?

Tất cả những khi tôi buồn, vì khách quan hoặc chủ quan - người không đều thể ở bên tôi. Người nghĩ tôi đùa và nhắn một cái tin nhạt thếch. Người nghĩ tôi thừa sức khỏe nên chỉ hỏi dăm câu rồi 'xong màn hỏi thăm, còn bây giờ hỏi đến công việc'.

Ngày hôm qua, tôi đã suýt ứa nước mắt vì giận. Và rồi tôi lại nghĩ mình không cần phải ủy mị như thế, vì người chẳng có ở đó để mà thương tôi, vì người có quá nhiều thứ để quan tâm, và vì tôi không hề muốn mình trở thành một nỗi phiền toái...

Và hiện hữu những gì?

Tôi có một tính xấu (?) đó là thích nói thẳng, ít nhất là ở đây. Tôi mắng mỏ phiếm chỉ, và cảm ơn rõ ràng. Những lời cuối này dành để cảm ơn những người đã sẵn sàng bên tôi khi tôi thực sự cần.

Anh T. Thật buồn cười khi anh tưởng em phải thay van tim đấy! Đọc tin cái kiểu gì không biết. Ai đời mai mổ mà hôm nay còn nhởn nhơ đi thử máu. Sự tình là cả nhà đi taxi vì sợ lấy máu xong sẽ mệt, nhưng em còn phải đến TS để lấy 2 tờ báo (?). Em và anh đã từng bên nhau...

Bạn Đ. Xin lỗi ku nhưng quả thực là bé chỉ nghĩ đến ku sau khi đã nhăm nhe nhờ vài người mà không được. Ngại nhờ anh T. lần nữa, sợ anh có việc. Anh béo đi tập lái xe. Bạn T. đi học. Không muốn nhờ con gái. Cũng chẳng biết sau gần 4 tháng không liên lạc, ku có còn dùng số đt đó không. Nhưng rồi đã ok. Sáng ku gọi bé dậy. Ku còn chẳng biết đường.

Ku lúc nào cũng bên cạnh bé, đỡ bé dậy, dìu bé đi, ôm bé khi bé không còn đủ sức để ngồi. Ku biết không? Bé vốn đang ốm dở, mẹ bảo đi để 'dự phòng' thôi. Cái lúc lấy máu xong, bé sợ mẹ lo nên cố cười nhe nhởn. Nhưng bé không biết là cái mặt bé đã tự tố giác thể trạng kinh khủng của mình. Mắt hoa dần lên như người bị mù, tai ù đặc không thể nghe được ai nói gì, cả người lạnh như chết, tay chân run rẩy. Đôi bàn tay của Đ. nắm chặt khiến bé biết mình đang tồn tại... Cả khi anh T. gọi, bé cũng cố giữ cho giọng nói được bình thường, để anh không biết là bé đang trong tình trạng tồi tệ như thế.

Và rồi ku đưa bé đến TS để lấy 1 cái giấy mời (?), chuyển 1 cái tài liệu, về Hai Bà Trưng đưa giấy mời, về Cầu Giấy gửi thư cho cô bé ở Hòa Bình. Cố hoàn tất mọi việc để ngủ một giấc thật dài... Tự dưng bé nghĩ đến tâm nguyện của một người biết mình sắp chết, nhưng bé không dám nói với ai, sợ bị mắng là gở miệng. CẢM ƠN...

Và quay lại từ đầu, không nên quá tin cậy vào cái gọi là NIỀM TIN, phải không? Bởi vì cái mà tôi tin rằng mình có thể dựa vào, rằng mình có thể tìm đến để được chở che thì bỗng chốc khiến tôi thấy mình đơn độc, đơn độc một cách vô duyên.

The Unique



Ức chế trong công việc?

Học hành căng thẳng?

Lao động mệt mỏi?

Gặp rắc rối trong những mối quan hệ?

...SAO KHÔNG THIỀN????

Nào. Chọn một không gian và thời gian yên tĩnh, mở blog của BachQuynh, vào entry Thiền - MEDITATION đi.

Rồi, chọn một trong hai cách:

Ngồi xếp bằng, thẳng lưng / Nằm thẳng, duỗi chân tay

Nhắm mắt và thư giãn theo nhạc Thiền.

15 phút để lấy lại cân bằng và tập trung trí lực đối chọi với những "xô đẩy" của "dòng đời" nhá!

Hai... ba!!!!

The Unique

Coi như là một lời tặng dành cho "ai đó", "ai đó" yêu những gì mình cũng yêu, hehe

Labels: , , 5 comments | edit post
The Unique



Tôi thấy anh thật là... kỳ cục!

Những khi vui, anh cười "ha ha ha ha" mà tôi nghe cũng muốn cười theo. Tiếng cười rất "thực tâm", nó cho tôi biết rằng anh muốn cười.

Ai đó pha trò, ai đó kể chuyện hài hước... ha ha ha ha, tôi đợi chờ tiếng cười của anh.

Ngồi xe buýt, nghe bản nhạc vàng củ chuối, anh bật cười. Nụ cười hơi mệt mỏi và cũng củ chuối như đoạn ca từ vừa nghe qua. Khi đó, mắt anh hơi lim dim, và cái cười mang nội dung đại loại như "tôi đến chít mất thôi"...

Đứng bên tôi buổi trưa nắng bên lan can, anh cười nụ cười "cô làm cái quái gì mà ẩm ương thế?". Hừ, tôi mệt chứ sao.

Khi phàn nàn về một người nào đó, anh kể chuyện và cười như mếu theo kiểu "đến khổ với cái bà này"...

Nhưng hôm nay anh cười theo kiểu khác. Tôi thấy kỳ lạ, trông như anh đã có một ngày sáng chóe!

Thế nên tôi tận dụng cơ hội thấy anh cười cái nụ cười "hí hửng", tưởng như cứ động vào bất cứ centimet nào trên người anh là anh sẽ lăn quay ra cười.

Nụ cười "tự nhiên" và "bản lĩnh" ấy đôi lúc khiến tôi... bối rối. Nhưng vì cái món "bối rối" ấy mà tôi càng thích, thích... phát rồ lên ý...

Labels: 0 comments | edit post
The Unique



Em đang ngồi đây, bậc thềm trên căn phòng gác hai tường vôi màu vàng nhạt và ban công mảnh mai quét vôi màu trắng len lỏi những kẽ nứt sắp bong. Cửa chính căn phòng nhìn ra ban công ấy, một màu xanh mát nhẹ, cách đó vài chục mét là mặt phố ồn ào, khác biệt kỳ lạ.

Dưới mặt sân kia là những khóm cây thấp, bể cá bằng xi măng, mặt nước lấm tấm bèo xanh, thoảng chốc gợn những vòng tròn đồng tâm của chú cá vàng nào đó khẽ quẫy mình. Mặt nước tối sẫm phản chiếu màu đỏ cam của những quả quất trên cây chơi từ Tết.

Em đang ngồi đây. Yên tĩnh. Chênh chếch bên trái là cây rẻ quạt cao lớn, xòa tán rộng, những quả nhỏ xinh bám vào chẽ như hạt cà phê. Chếch bên phải cánh cổng cũ kỹ, bên trên um tùm những cụm cây đao màu tía. Bên phải nữa là dây hồng leo mảnh mai vươn những ngọn non màu xanh bàng bạc, những nụ hồng xiu xíu. Em rất thích hồng leo. Nắng rọi những tấm lá nhỏ, in thành hoa trên bức tường vôi màu vàng nhạt.

Buổi trưa, nắng vàng hơn. Em với tay gạt những chiếc lá hồng bị khô còn vương lại trên dây hoa. Những chiếc lá khô cứng và giòn, thế mà cứ ôm chặt lấy chùm nụ mới lên bằng hạt đậu xanh.

Sự sống âm thầm rót thêm những giọt thơm để cái nụ bé xíu kia sẽ lớn mãi, bung nở viên mãn những cánh hồng.

Sự sống vẫn leo lét, âm ỉ nuôi dưỡng một tình yêu cho chiếc lá khô tưởng chừng vò nhẹ là đã tan thành những vụn nhỏ.

Sự sống nảy nở quanh em.

“Uống trà nhé!”

Ly trà hạt muồng, nước nâu trong, nắng rọi trông như thạch. Dường như cả thế kỷ trôi qua khi anh ngồi bên em. Cũng ấm như nắng, cũng tươi mới như nụ hồng bé bỏng, cũng âm thầm như dây leo cuốn chặt, cũng thăm thẳm như màu nước tím thẫm, cũng len lỏi như dòng nhựa sống dạt dào, và cũng mỏng manh như chiếc lá khô vỡ vụn.

Nhưng em tin tưởng, tin tưởng tuyệt đối.

Tay em đâu rồi?

Sao tay em ấm thế?

I love you Dear. You are so sweet! I really love kissing you honey!. Honey! You really made me so excited!

Lời thì thầm bay bay theo gió, như mùi hương kỳ diệu ôm lấy em dịu dàng. Em cảm nhận được sự sống trôi chảy miên man. Ấy là khi lòng em thấy yên bình. Ngồi bên anh rất gần, lặng im và nhẹ nhàng cánh tay ôm lấy em. Vừa đủ có cái gì đó như là khoảng cách, lại vừa như quá thân thuộc, em chẳng thể lý giải nổi.

Sự sống vẫn chảy quanh em, đi qua em, vẫy cánh tay tiễn biệt và nở nụ cười, nụ cười của anh.

Anh của ngày hôm qua...

Đó là ngày hôm qua...

Labels: , 1 comments | edit post
The Unique

Không biết nói gì hơn, mời đồng bào nghe nhạc, giọng ca ngọt ngào... điên đảo luôn!



Labels: 3 comments | edit post
The Unique

Cho một ngày có nhiều cái "Ngẫu"... Và đây không có chỗ cho cái gọi là "thần tượng".

"Ngẫu". Đầu giờ chiều có một cuộc chat ngắn ngắn, mặc dù bản thân ngọc thể bất an nhưng vẫn được ông anh cho bám càng đi xem cụ Hữu Ước ở Nhà Hát Lớn. Ông lão nói: "Anh mới bảo anh T. là có bạn đi cùng, hehe, chứ không nói hẳn là em".

Cụ T. gầy và trông hơi bị thiếu ngủ. Cụ có cái kiểu ăn mặc rất củ chuối, rất "mong manh áo vải". Đó là sơ mi hoa mỏng, xắn tay qua cùi chỏ, quần vải sậm và sandal. Muôn đời thích sandal, chỉ có biểu diễn mới chịu đi giày --> con người thích tự do, đoán thế... Và mình vẫn khẳng định lại, là cụ T. có tài hùng biện cực kỳ, nói gì cũng được, nói với ai cũng được, nói bao nhiêu cũng được. Sao mà cụ nói giỏi thế cơ chứ? Ngứa cả mắt!

"Ngẫu", khi gặp một anh Holand rất "xì-tin", nhớn rồi, có em bé rồi, nhưng nói chuyện tíu tít, trong khi vợ thì rất dịu dàng, nữ tính. Có thể nói là tính người. Nhưng bản thân người Việt mình cũng thiếu một chút tự tin, thiếu một chút thản nhiên, và thừa một chút ngại ngùng.

Đây là lần thứ 4 khi theo đuôi các cụ và bị về nhà muộn, cũng là lần về muộn nhất: Gõ cửa ngày mới! (00h:00)

Nhưng vì đêm đã về khuya, bình minh đang tới nên thầy u không mắng. Quả này hôm nay ăn đủ... Các cụ đã làm cho mình về muộn, lại còn hỏi: "Đã bị mắng chưa?"

Vẫn còn kịp hỏi thăm các cụ trước khi hai mí mắt rơi bộp xuống. Nào, sang phần tự sự, the so-called "vớ vẩn".

-------------------------------------------------------------------------

Kỳ lạ không?

Mọi thứ biến đổi chỉ trong một tích tắc

Khi một bàn tay gặp một bàn tay

Và em nghe làn hơi ấm rất gần

Những ngón tay gõ theo tiếng nhạc... trên vai em

Và em nghe thì thầm mái tóc

Sát bên em... câu chuyện muôn thuở của tóc

Và em nghe tiếng ru từ vòng tay... anh muốn lại gần

Một điều gì đó xa xôi... em biết cái gì sẽ đến

Nhưng em không mong ngóng, cũng không hắt hủi

Chỉ đơn giản... em chờ đợi và sẵn sàng đón nhận

Em sẽ hành xử như em muốn, vì em biết nó phải đến

Sẽ nhanh thôi...

Labels: 0 comments | edit post
The Unique

Em biết chắc chắn, rằng em chẳng yêu anh. Nhưng tại sao em lại cứ nghĩ đến anh nhỉ?

Em biết chắc chắn, rằng em chẳng yêu anh. Nhưng tại sao em nhớ không sót một câu nói nào của anh, cho dù đó chỉ là lời giản đơn và vô thức nhỉ?

Em biết chắc chắn, rằng em chẳng yêu anh. Nhưng tại sao em cứ mong ngóng được nghe giọng anh nói ở đầu kia chiếc mobile nhỉ?

Em biết chắc chắn, rằng em chẳng yêu anh. Nhưng tại sao em cứ muốn nhắn cái gì đó cho anh, và sẵn sàng reply mọi tin nhắn của anh nhỉ?

Em biết chắc chắn, rằng em chẳng yêu anh. Nhưng tại sao em cứ muốn viết cái gì đó về anh nhỉ?

Em biết chắc chắn, rằng em chẳng yêu anh. Nhưng tại sao em cứ muốn làm phiền anh, cả khi anh đang bận việc nhỉ?

Em biết chắc chắn, rằng em chẳng yêu anh. Nhưng tại sao em cứ lo lắng cái ngày mà anh xa em nhỉ?

Em biết chắc chắn, rằng em chẳng yêu anh. Nhưng tại sao em cứ phải nuôi cái ý nghĩ "Đời nào em lại yêu anh được" trong đầu nhỉ?

Như thế, tức là em không yêu anh, phải không anh?

OẠCH, xế nà nàm thao? Không hiểu viết gì.

-->TY là thứ lằng nhằng vô đối

-->Không nên dây vào

-->Điều không cần phải chứng minh

Labels: , 7 comments | edit post
The Unique



Cũng chẳng định viết gì. Vui quá.

Sau những cuộc hẹn hò "bạn bè 100%" thì càng khẳng định mình đúng. Những tình bạn nguyên chất thì luôn đem lại cho mình niềm vui triền miên.

Ví dụ, bạn P., bạn Tuấn, anh Ngô Hồng Quang.

Chỉ một tin nhắn gọn nhẹ từ chiều, ok, hẹn 7h30 ở Chim Xanh, ok, ăn mỳ Ý, uống nước cam nóng, chụp mấy cây chuối pháo. Xong. Vui vừa đủ và không phải bận tâm. Khích đểu nhau cũng được, kể lể cũng ok, phàn nàn cũng nghe tuốt, chê bai nhau đủ thứ, cười hề hề. Xong.

Chỉ một cái yahoo mes, xong một cuộc hẹn. 7h30 đi ăn lẩu uống rượu với anh Q. Đồng quan điểm "không chơi với cái bọn có người yêu", vì cái "bọn" ấy chơi cảm giác không thoải mái. Nghe anh "đúng rồi" một cái mà thấy nhẹ người, lại tìm thêm được một người bạn nguyên chất đúng như mong muốn. Nói chuyện rất là vui, cho dù Tứ Hải hơi xa trung tâm thành phố nhưng dân tình mò tới đông lắm. Ngồi bàn như cái chõng tre mà cứ ngỡ ở quê ăn đám cưới đám giỗ.

Nói chuyện với anh Q. rất dễ chịu. Đang ăn mà ông lão cứ nghe điện chúc mừng chương trình lên sóng, liên tùng tục.

Uống rượu, hơi mệt. Giờ mắt cứ díp lại...

Ngủ đi mắt ơi, thức chi mà thức mãi.

Nào thì ngủ, sáng mai Chủ nhật phải đi làm, thế có chán không.

Đời offline đậm đà thêm thì đời online nhạt nhẽo thêm.

Labels: 5 comments | edit post