Showing posts with label vìcộngđồng. Show all posts
Showing posts with label vìcộngđồng. Show all posts
The Unique



Là một đêm yêu thương nối tiếp với ngày hạnh phúc. Là khi ai đó cất tiếng “Còn hai phút nữa"… Ngày của mình đây.

Đêm 17/01, sớm 18/1. Trại phong Sóc Sơn. Những bài hát, câu chuyện đã vãn dần. Tiếng cười ồn ào lùi lại phía sau, để dành không gian cho những thủ thỉ, khúc khích, nhấm nháy… Lần đầu tiên đón tuổi mới mà không ở nhà. Ngước mắt lên nhìn vài cái lấp lánh xa tít, hít một luồng khí lạnh dài.

Sân. Những cái bếp lửa kê bằng đá ong, những cái nồi lớn luộc bánh chưng. Lửa hồng rát đôi má. Củi bạch đàn tươi, khói cay xè, nước mắt vòng quanh. Mùi khói váng vất trong đầu.

Trong nhà. Trải chiếu, ngả ván bài, ôm cuốn truyện, bó gối gật gù thưởng thức và léo nhéo theo tiếng nhạc từ CD Mỹ Linh, hoặc trùm chăn rồi ngáy vang.

“Và trời xanh như vút cao cùng tiếng hát

Và tình yêu tôi vẫn đắm chìm trong tiếng nhạc

Và tôi vẫn mãi hát lên khúc ca này

Để nhờ tiếng hát mang đến người tôi yêu”

“Tất cả mọi người dậy ra ngoài sân đi, hôm nay sinh nhật của một người” (dị bản – không thực sự thuộc lời gốc).

Ồn ào. Những tấm thân lui cui bò dậy. Nào, tung chăn ra đã, khoác cái áo, xỏ đôi giày.

Sân. Hai chiếc bàn dài. 23 đốm vàng nhảy nhót trên những thân nến đỏ. Những cái bóng đen cũng từ xa tiến lại gần. Nào, “Happy birthday to you…”. Thêm nhân vật nữa này. Nào, “Ước đi, ước đi”….

Khóc nhè

Một đêm bình yên. Đủ dài cho những câu chuyện nhỏ. Về anh Tuấn, về em Thủy (lỡ mồm gọi nó bằng "anh" từ sáng đến tối), về em Linh (nụ cười xinh), về em Phương (thằng nhóc này trong sáng đến tức cười), về em Hải Anh (hồn nhiên), và những Trung (x2), Thanh, Minh, Hằng... Những câu chuyện đứt quãng, thủ thỉ, dặn dò, khuyên nhủ, và cao hơn hết là Sẻ Chia.

Lan man. Nếu như hai năm đầu Đại Học, ta là nhóc con, là bé bỏng nhất (tuổi), đi đâu cũng được chăm bẵm cưng nựng, thì càng về... cuối đời, ta lại tự cho mình xưng hô một cách "như đúng rồi" bằng đại từ Chị, bắt đầu đi chăm bẵm người khác.

Như là HGF chẳng hạn, mình yêu thương chúng nó như ruột thịt. Thế cho nên ku Sex nói "chúc mừng chị gái", còn thằng Hot Shit thì tự xưng là "thằng em mất dạy".

Cảm ơn anh Tuấn về lời chúc từ cuối đêm 17 - dù anh đang ốm và lăn quay ở chỗ nảo chỗ nào không biết. Ông lão lâu lâu lại alo: "Mọi người đã ăn xong chưa em?"...

Còn với Anh, thì em không cảm ơn nữa nhé. Em cảm ơn những điều xung quanh trên con đường em đi đã đưa em đến một đoạn đẹp. Có thể là biếc xanh, có thể là rực vàng, có thể là ối đỏ, cũng có thể là trầm nâu. Đó là cung đường của những sắc màu luôn mới mẻ. Trên đoạn đường của em, vào thời điểm của em, Anh có thể là bất kỳ màu sắc nào, nhưng sẽ không bao giờ pha trộn. Cho dù em nói chắc chắn sẽ Chỉ Như Thế Thôi, thì em vẫn hiểu rằng: Có những đường thẳng trùng nhau, có những đường thẳng song song vô tận, có những đường thẳng cắt nhau, và có những đường thẳng tưởng chừng như cắt nhau mà hóa ra lại chéo nhau đến muôn đời... Ấy là khi ta bỏ xa mặt phẳng để nhìn vào không gian. Nhưng em thực sự trân trọng quãng đường mà em đang đi.

Và những tin nhắn ròng rã trong đêm, từ Cao Bằng, Thái Nguyên, Hà Nội... lặn lội tìm đến. Những tin nhắn ròng rã của nhiều tháng năm tình bạn lèn chặt, cấp 2, cấp 3, Đại học, hàng xóm...

Con đường bụi đỏ mù mù. Những cây keo tai tượng, lá, thân, hoa vàng đều nhuốm màu bụi đỏ. Áo quần phủ dầy bụi đỏ.

Tối. "Alo, đang đâu đấy? Thay đồ đi, đội mũ, bạn qua đón. Bạn nhắn cho mọi người hết rồi, H không đi là bạn bị chúng nó xử". Bánh ngon lắm, nhất là lúc moi ruột ga tô và trét kem ngụy trang các loại lỗ. Và khăn thì rất ấm. Dù cái khăn năm nay T đan có ngắn hơn năm trước, dù nó không "nhiều màu" như năm trước...

HP. Lâu lắm rồi hai đứa chẳng có lúc nào ngồi với nhau tỉ tê. Chắc dân tình sẽ bảo mình "rửng mỡ" khi đứng ôm nhau ngay ngoài vỉa hè, vừa ôm vừa thủ thỉ. Hễ có cơ hội là HBH của ba đứa mình lúc nào cũng sẵn sàng lê la từ quán nước chè sang hàng ngô nướng, sang hàng trứng cút, sang hàng ốc luộc. Mỗi lần mình gặp nhau là lại như "mới" ý nhỉ!

Tất nhiên, ngày có 24 giờ thì cũng không phải đều vui 24/24. Những Ai đó ta nghĩ rằng quên - thì chẳng bao giờ quên. Những Ai đó ta nghĩ rằng "lẽ ra phải nhớ chứ nhỉ" - thì đã lặn từ lâu mà không sủi một cái tăm.

Đọc bài báo. Đấy có phải là lời đại diện cho M6 không nhỉ? Em cứ coi đó là lời chúc từ Các Anh, nhé. Đêm qua em thấy anh online, dưng mà chẳng hiểu sao anh lại im lìm.

Sáng thức giấc. Bé Thủy quay sang, ôm chặt, cười bằng cái giọng ngái ngủ: "Girl (Gái ơi), it's your first day of 23".

Dư âm kéo dài với email từ MĐA, offlines, mes, comments và walls.

Và như thế, tuổi 23... Mượn lời Thị Nở: "Giá cứ mãi thế này thì thích nhỉ".

The Unique

Chương trình Mùa Đông Ấm 2008 xin gửi tới các bạn lời chào thân ái nhất!

Các bạn thân mến!

Hà Nội đang bước vào mùa đông. Nhưng những ngày đông của Hà Nội vẫn còn rất ấm áp.

Mùa đông – trong suy nghĩ của chúng ta – là gì? – Có phải là chút nắng ấm miền xuôi còn vương lại trong những ngày đầu đông? – Có phải là mái nhà và bữa cơm gia đình ấm cúng? – Có phải là những tấm áo, chiếc khăn dày dặn? – Và, có phải là Sapa với tuyết trắng đầy mộng mơ?

Đã có khi nào mùa đông trong ta là hình ảnh những trẻ em miền núi xa xôi đang phải co ro trong những manh áo rách, chân trần đốt đuốc từ sáng tinh mơ, băng qua cái giá lạnh khắc nghiệt với những suối sâu, thác ghềnh để đến trường?

Đã có khi nào mùa đông trong ta là hình ảnh những cánh đồng lụi tàn vì sương giá và tuyết phủ? Hay những con vật dần dần phải lìa đàn vì không chống chịu nổi cái lạnh thấu xương?

Thật chẳng mấy khó khăn khi muốn kiếm tìm những hình ảnh ấy ở huyện vùng cao Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng. Một năm hiền hòa trôi qua với 4 mùa: Xuân Hạ Thu Đông, thì một năm ở Nguyên Bình chỉ có 2 mùa: Lũ và Rét.

Và nếu như Hà Nội vừa trải qua trận lụt lớn trong vòng hơn 20 năm đổ lại, thì năm nào Nguyên Bình cũng phải gắng gượng chống chịu những cơn mưa và lũ rừng triền miên.

Thưa các bạn,

Là một trong 3 huyện khó khăn nhất của tỉnh Cao Bằng, huyện Nguyên Bình chỉ có 5.4% đất tự nhiên có khả năng canh tác nông nghiệp trên tổng diện tích 83.000 ha.

Cuộc sống của đồng bào dân tộc gặp rất nhiều khó khăn, tỷ lệ nghèo đói chiếm gần một nửa. Và hơn 2.500 trẻ em vùng cao Nguyên Bình vẫn ngày ngày nuôi ước mơ về một mùa đông bớt giá lạnh.

Hôm nay, chương trình Mùa Đông Ấm 2008 sẽ cùng các bạn biến ước mơ đó thành sự thật.

Được sự bảo trợ tư các pháp nhân của tỉnh đoàn Cao Bằng, nhóm Mùa Đông Ấm phát động chương trình quyên góp quần áo ấm, giày, mũ, tất… cho hơn 2.500 trẻ em ở độ tuổi từ 1 đến 15 tại 4 xã: Thành Công, Phan Thanh, Ca Thành, Vũ Nông của huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng.

Chương trình quyên góp tại trường sẽ bắt đầu từ hôm nay 17/11/2008 đến hết ngày 22/11/2008. Những quà tặng sẽ được trao trực tiếp cho các trẻ em và các trường học tại huyện Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng vào cuối tháng 12 năm 2008.

Chùng tôi tin rằng bạn sẽ sẵn lòng cùng Mùa Đông Ấm 2008 tiếp tục Hành trình nối những vòng tay đến với trẻ em vùng cao Nguyên Bình.

Hãy chia sẻ yêu thương để nhận về một Mùa Đông Ấm.

The Unique



Năm thứ nhất đi Đại Từ với đồng hương thái Nguyên, có tí tình cảm gió thoảng với 1 lão khóa trên. Hèm, nhưng vì chuyện đó không đủ tiêu chuẩn có mặt trên blog, nên không bàn. Ấn tượng tính cách của chị Dương Du (bố tên Du). Lần đầu tiên phục vụ người say (Thảo xhh24), hix, phải dậy sớm giặt chăn vì cả đội say bí tỉ. Lúc về đi hồ Vai Miếu. Nghe đâu các “đấng” đều đã vợ/chồng con đề huề được dăm người rồi (anh Quỳnh, chị Trà,...).

Năm thứ hai cũng đi với đồng hương Thái Nguyên, Phú Lương quê cọ, kéo theo Bích và Huệ. Kỷ niệm buồn cười là 2 ranh đẩy chú Báo xuống suối, làm chú phải mò mãi mới thấy cái... chìa khóa xe máy! Chú Báo có nụ cười rất là tươi mà mình ít gặp ở những bạn giai thành phố.

Đợt đi này để lại ấn tượng sâu đậm vì ngoài việc có thêm B và H, mình còn chơi với em Hào ở Quản lý 25. Em Hào gầy gầy, hiền hiền nhưng tính thì rất tốt, cũng thông minh, hay đùa nhưng luôn có sự dịu dàng nhất định.

Đêm vùng trung du, mùa hè nhiều sương lắm, đèn pha rọi tới nhìn như mưa giăng. Hai chị em thường ra ngoài ngồi buôn, nói nhiều đến nỗi ngồi cả đêm ở ngoài, rồi mình ngủ lúc nào không biết. Sáng thức dậy thấy em vẫn ngồi, chân để cho chị Hương gối đầu ngủ, còn tay em phe phẩy quạt, không dám cả ngủ gật vì “sợ chị bị muỗi cắn!”. Buổi trưa, chị rủ em ra trèo cây đa bên Ủy ban, nhưng em bảo: “Em phải ngủ đã, để đêm nay em lại thức với chị. Em muốn thức với chị suốt một đêm”. Chị hứa thức hết với em thế mà chị ngủ lúc nào chẳng hay. Sáng ra, lại thấy thằng em đang ngồi... quạt! “Chị đi rửa mặt đi, rồi chị em mình đi ăn sáng nhé, vì em chưa ăn sáng với chị lần nào”. Ôi!!!!

Quãng thời gian ngắn ngủi nhưng cũng đủ để có những tình bạn đẹp. Bọn mình làm được một buổi hát hò hoành tráng mà nhân dân nô nức đi xem cứ như là hội làng, lại còn được Ủy ban tặng giấy khen và tiền nữa chứ!

Lúc về đi ATK Định Hóa, bơi ở tầng 1, 3, và 7 của thác 7 tầng, nước mát và rất là trong. Bơi trên cao quả có sướng!

Năm thứ ba đi Vị Xuyên, Hà Giang với NHÀ MÌNH và NUS. Mùa hè cháy bỏng không bao giờ quên trong cuộc đời. Mình yêu nhà mình lắm, cũng có bố, có mẹ, có anh, có chị, có em, tất cả đều dành cho nhau rất nhiều yêu thương. Link blog:

http://360.yahoo.com/profile-sxmQd9o8bqcnXSvaUUVCjbBO.CK9VA--?cq=1

Quay lại kỷ niệm với NUS. Có chuyện “tình” Đức + Jasmine, Tuna + Bird, Thủy ve + Sim, Đức Thượng vị/ Vũ sex/ Công ồn + Yessy.

Nhân dịp tình nguyện này mà bạn Bird đã bị té rượt cầu thang vì mải nhìn “sự lạ”: boys anamist tắm... lộ thiên! Bạn Phan Trang thì được khoe màu underware “xanh da trời” với Aeron. Bạn Yessy được hun tai Đức, được sờ rốn Công, được Vũ hun mũi. Ngọc cũng được sờ rún Tuna. Hương với An thì được “phục vụ” Aeron (say rượu).

Vụ này mình được làm cô giáo dạy “khiu zũ”. Đầu tiên là dạy “chim mồi” Công Ồn. Tối tối đi dạy các bạn thanh niên ở xã, với khoảng 30 con người. “Nào, các bạn bước theo tôi nhé, một, hai, cha, cha, cha! Lại nào, một, hai, cha, cha, cha!”.

Rồi đi gặt lúa này, nấu cơm này, ép thằng Đăng phải hát “Hoa tím ngày xưa”, cho dù nó không hát nổi.

Và có “quả” TẮM TIÊN lúc 11h đêm! Mình ùm ùm tắm ở giếng, còn lũ nhóc đực rựa thì lượn vè vè trên hành lang nhà sàn! Hehe, giăng thì sáng, đèn pin thì rọi tùm lum tà la... mà tắm cứ nhơn nhơn. Phục mình sát đất!

Nhưng đau thương nhất là mình bị khản giọng, mất tiếng! Thế là hát hò cứ gân cổ lên, lại còn không nói được câu tình tang nào với “chàng” nữa chứ! “Chàng” là ai thế? “Chàng” là nhân vật được nhắc đến trong part “Tình iu vớ vỉn”, hơ hơ...

The Unique



Đội văn nghệ xung kích

(21 năm sống đời-(2))

Đã cùng đội Văn nghệ xung kích đi hát hò vài nơi. Nhưng kỷ niệm nhớ nhất là hồi gần 26/3 (ra tết), các anh chị xin BGĐ cho Đội đi giao lưu với các chú ở trại cai nghiện số 5 bên Hà Tây. (đây là một ý kiến hay cho các đội tình nguyện tham khảo). Ngoài trại 5 thì còn có trại số... dành cho trẻ em có AIDS, trại số... cho nữ giới cai nghiện.

Khí thế tưng bừng, anh em hồ hởi. 3 xe, mang máng nhớ là có bố Hưng, bác Phi và bác An lái xe thì phải.

Nói không phải chuyện chơi, ở nhà mọi người dặn dò đủ thứ để đảm bảo an toàn, cũng hơi hãi! Nào là không sử dụng di động một cách lộ liễu, không giao tiếp quá thân mật, không ở cạnh quá lâu,...

Đầu tiên là việc đăng ký và chào hỏi lãnh đạo (việc này là của các anh ý, chứ mình thì chỉ loe nghoe ở ngoài ngồi bệ... xi măng để chờ thôi). Sau đó là đi tham quan khu sản xuất của các chú ý trong thời gian cải tạo. Ôi trời! Có xưởng may, xưởng làm bóng đá, xưởng cơ khí, hàn xì, đóng tàu thuyền, xưởng làm mấy đồ mây tre. Ấn tượng nhất là vườn rau của các chú. Chao! Dưới đất thì bí bò lổm ngổm xanh rì, chen với cả su hào súp lơ, trên thì giàn su su xanh biếc lúc lỉu mẹ con. Rồi chuồng cá sấu, công, và ao cá cực to (gọi là cái hồ thì hơn, to lắm ý).

Tuy nhiên, hình ảnh mình nhớ nhất lại là cảnh mấy chục chú cởi trần, quần đùi, và mỗi chú một cái xô màu đỏ “tung tăng”... đi tắm!

Tiếp đó là “khâu” ăn cơm, nhưng chỉ ăn với đội mình thôi. Theo trí nhớ thì có anh Hà béo, thằng Đăng Hảo, em Hà LSĐ25 và ai đó nữa.

Đêm, chiếc xe do bố Hưng lái chầm chậm lăn từng vòng bánh lên những vắt đồi quanh co Ba Vì. Sương rơi như mưa phùn. Xe bật hết đèn gầm, cả lũ đang hát hò, thằng Đăng Hảo còn đang hát “Sơn Tinh Thủy Tinh” thì bỗng im bặt vì sợ “ngỏm”. Đến nơi, vào trong nhà sàn thì ôi thôi... Đồ đạc ơi! (Không phải mất đồ, mà là đồ đạc ướt sũng!)

Sương! Sương là là trong phòng, len lỏi qua những khe gỗ, cửa sổ và phần mái “ngàn sao”. Lạnh tê tê. Có đám thức khuya chơi bài và hát ầm ĩ, mình hơi tệ là đã vùng dậy mắng một đứa nào đấy vì tội hát ông ổng. Được gối đầu lên đùi em Dũng (LSD 25) ngủ. Cả đội nằm trông như trại tị nạn. Nằm giữa em Hà và em Dũng, chọi đầu với em Tiệp. Mình vệ sinh hơn mọi người vì đem theo bàn chải và khăn mặt (hehe). Nhà vệ sinh thì đúng là địa ngục nên không thể kể nữa.

Sáng hôm sau không khá hơn nhưng được cái có mấy con khỉ nhảy loách choách bên ngoài và (không biết có) lấy trộm đồ của ai đó. Cả đám người ra ra vào vào chờ đến... tối. “Bóng người đi lại dật dờ như những bóng ma”...

Tối (hôm sau) hát hò với các chú, được chú nào đó “dí” cho một con tôm đan bằng sợi gai. Con tôm giờ vẫn đang nằm ngoan ngoãn trong chiếc hộp đầy sao của mình. Bị lỡ bài “Ở trọ” với chị Yến vì không đủ thời gian, cho dù đã “khăn áo” từ tám hoánh. Ức, vì lần đầu tiên được mặc mớ ba mớ bảy mà không được hát!

Hôm sau đi về, muốn ghé vài chỗ chơi những đâu cũng đắt, giá vé “phang” cứ gọi là... Thế nên giải pháp cuối cùng là xe đi qua một triền (đồi hay núi), dừng lại cho anh em xuống... thở, xong rồi lại lên xe... về!

Kỷ niệm khó quên khác: (còn lại nhớ mang máng, không kể): hát đơn Bà tôi; hát ba với em Trà và em Lương; hát năm với em Trà, Lương, Phương, Thúy (bài Buổi sớm trên đồng nội, Ngọn lửa cao Nguyên, Áo dài ơi – thêm em Huyền), với em Lệ, chị Hà, chị Thu, chị Yến (bài Như hoa hướng dương); hát chung “Đứa bé” với vnxk (câu “giọt lệ em tuôn rơi...) nhưng chưa được diễn, vì tập xong thì bị ốm nằm nhà luôn, cay!

Cảm ơn anh An béo, vì nhờ anh mà em được tập những bài rất hay như là Ca ngợi tổ quốc, Đến với những con người VN tôi, Người HN,... Cũng nhờ anh mà em biết tới những bài “lạ lùng” và “khó chơi” như là Buổi sớm trên đồng nội và Như hoa hướng dương. Công nhận khó hát kinh! Sau này em đặt tên con em là Thái An để... tưởng nhớ anh là 1, để nó vui tính, yêu đời như anh là 2, để nó hát hay như anh em mình là 3, để nó có cái tên hay là 4, tạm thế đã.

Nói chung kỷ niệm với đội vnxk thì rất nhiều. Nhờ có đội mà mình biết và chơi với những người rất thú vị như là (theo thứ tự già đến trẻ): anh Lũy múa dẻo, anh Giăng béo, anh Tùng triết, chị Yến, chị Hà, bạn Thu béo, Mai An, Hot Shit, Công Ồn, em Lương, em Phương, em Thúy, em Đông,...