Showing posts with label mama. Show all posts
Showing posts with label mama. Show all posts
The Unique

Con thực sự không hiểu con đã làm sai điều gì.

Buổi sáng Chủ nhật, con đi chợ và muốn nầu cái gì đó khác bữa ăn thường ngày. Vì đó là bữa ăn có Bố, có Mẹ, có Con.

Con cắm đầu vào dọn dẹp và nấu nướng từ 9 giờ sáng để muốn mọi người được nghỉ ngơi sớm sau bữa ăn. Vì đó là ngày nghỉ có Bố, có Mẹ, có Con.

Con nấu thêm một nồi chè mát cho cả nhà cùng ăn. Vì có Bố, có Mẹ, có Con.

Con đã làm gì sai hả Mẹ?

Vậy mà tới lúc con mang táo vào nhà, nhờ Mẹ dọn bàn giúp, con vẫn hồn nhiên không nhận ra rằng Mẹ không đáp lời con.

Mẹ bảo con mang cho Mẹ cốc trà đá, con bảo “Sắp ăn cơm ngay rồi, Mẹ đừng uống trà nữa”.

Đến khi con bưng mâm vào, cái bàn chưa được dọn. Con kêu lên: “Ơ, Mẹ dọn hộ con đi”.

Và Mẹ quát con: “Mày đi mà tự làm lấy. Sao cái lúc mày vào đặt táo thì không dọn luôn đi? Rồi mày SAI tao?”

Cái bàn chỉ có vẻn vẹn 1 cái ống tăm và 1 cái cốc. Nó chẳng phải là điều gì quá nặng nề với bất kỳ người nào trong Gia đình, với Con, với Mẹ.

Con nhờ Mẹ, vì con nghĩ đó là việc quá bình thường khi mọi người GIÚP nhau cho một bữa ăn ngọt lành.

Mẹ không làm, vì Mẹ nghĩ rằng con SAI Mẹ.

Mẹ cho rằng Mẹ đúng. Con cho rằng con không hề sai. Có ai chịu được khi mình làm đúng mà bị người khác kiên quyết nói là làm sai hay không?

23 năm cuộc đời con, kể từ khi con biết thế nào là SAI BẢO, đã bao giờ con SAI Mẹ cái gì chưa? Bản thân con chưa bao giờ cho mình cái quyền đó. Và Mẹ nói rằng con SAI Mẹ?

Mẹ vận cái cách nói chuyện đó sang việc con sẽ cư xử như thế nào khi con lấy chồng. Mẹ bảo rằng “Tao muốn vả cho mày mấy cái lắm rồi”. Mẹ nói Mẹ muốn hất cả mâm cơm, cả bát canh nóng vào người con. Có thực là Mẹ muốn như thế? Con đã ở cái tuổi mà đòn roi không phải là biện pháp giáo dục của Mẹ nữa rồi.

Bố nói rằng con LUÔN LUÔN phải tỏ lòng kính trọng với Bố và Mẹ. Con đã bao giờ không kính trọng Bố và Mẹ chưa? Con đã bao giờ có một câu nào xúc phạm Bố và Mẹ chưa?

Cái lúc con và Mẹ căng thẳng, Bố làm gì? Bố ngồi yên ả với cái máy ví tính, chơi game, lướt web và mặc kệ - Bố thường xuyên như thế. Đó có phải là cách cư xử đúng của một người làm chồng, làm cha không? Con hỏi riêng với Bố, rằng làm thế nào để một đứa con kính trọng bố của mình?

Tại sao lại lấy một hoàn cảnh đơn lẻ để áp cho mọi hoàn cảnh khác?

Mẹ thừa hiểu rằng con yêu Mẹ nhất cuộc đời này. Tình yêu với một thằng con trai nào đó vĩnh viễn là một cung bậc khác. Mẹ cho rằng con không bao giờ quan tâm tới cảm giác, cảm xúc, suy nghĩ của Mẹ ư? Có thật là Mẹ nghĩ như thế không?

Nếu con không quan tâm thì con đã không được như bây giờ.

Còn Mẹ? Mẹ có biết rằng con yêu Mẹ không? Mẹ có biết rằng mọi quyết định về tương lai, con đều nghĩ đến Mẹ không? Mẹ có biết là bây giờ con đang khóc không? Con buồn lắm.

Và con nhận ra rằng, trong Gia đình mình, XIN LỖI là điều quá hiếm hoi. Ta có làm ơn, có cảm ơn. Ta có phạm lỗi, rất nhiều lỗi. Nhưng XIN LỖI là điều mà CHỈ CÓ những đứa con mới làm. Còn Bố và Mẹ thì không.

Con biết rằng con có quá thừa lòng kính trọng và sự biết ơn. Con viết hoa từ Bố và Mẹ. Con cũng có quá thừa sự sẵn lòng để nói xin lỗi, nhưng con không dành lời xin lỗi cho điều này.

Ai đó sẽ nói rằng họ thể hiện lời xin lỗi bằng hành động, và rằng hành động thì hơn nhiều so với lời nói.

Nhưng nếu lời nói đã quá KHÓ KHĂN thì hành động liệu có thể ư?

Labels: , 0 comments | edit post
The Unique



Chẳng biết nói gì cả U ạ...

Vì 4/10 là sinh nhật U, con cứ muốn viết cái gì đấy, nhưng rồi con lại thấy chán vô cùng.

Con chẳng hiểu con đang làm cái quái gì nữa. Con biết như thế là không nên, vì U sẽ lo lắng.

Nhưng mà quả thực, lúc này đây, điều duy nhất con còn đủ sức để làm tặng U, ở cái entry này, là một bài hát mà con nhúng vào.

U chẳng nghe nhạc nước ngoài, nhưng mà con thấy nó có ý nghĩa với con lắm, ý nghĩa như U ấy...

Con rất muốn ngủ thật say, chỉ thế thôi. Ấy thế mà con cứ phải mở mắt để nhìn những điều đáng ghét, những điều khiến con bận lòng, những người khiến con khó chịu.

Ừ, có thể họ vô tình, có khi họ cố ý, con chẳng biết được tâm địa họ ra sao. Nhưng mà con tin là con sẽ cho tất cả những đứa nào có ý định "chơi xấu" con một chuỗi xấu hổ. Phải, con sẽ cho chúng nó biết rằng con thừa hiểu chúng nó định làm gì, và con sẽ nói hẳn cho chúng nó biết rằng đừng có hòng mà "chơi" con. Vì bây giờ con đang giận lắm U ạ.

Nhưng mà thôi, cái gì đến thì cũng phải đến. Con chẳng sợ bố con thằng nào hết. Ai tốt với con thì con cũng sẽ đáp lại như thế và hơn thế. Con biết những ai tốt với con, ơn giời, vì con là con của U mà. Và bây giờ, con học thêm cách làm cho những kẻ xấu phải lộ cái mặt xấu ra đấy.

Xin lỗi U, đây cũng là một lời chia sẻ...

The Unique

SỚM THU TRONG LÒNG MẸ

Hôm nay cuối tuần, con tự cho phép mình ngủ dậy muộn hơn mọi ngày. Hồi con còn học cấp 2 cấp 3, cứ mỗi sáng cuối tuần ngày nghỉ, mẹ lại đến bên giường con, ngồi cạnh, vuốt mớ tóc toà xoà bên trán con: “Út dậy đi con!”.

Thật ra thì không phải lúc nào mẹ cũng cưng nựng con như thế đâu. Mỗi khi mẹ cần gọi con dậy thì ngay từ sáng, mẹ chỉ cần quát vài câu: “Nó lại để chìa khoá nhà ở đâu rồi. Điên thế cơ chứ, hở ra cái gì là nó vứt cái đấy, xong rồi lại mẹ đi dọn. Đấy, hôm qua có đứa nào đổ rác đâu…”.

Thế cho nên hai chị em có muốn cũng không tài nào ngủ thêm được. Thú nhận với mẹ này: nhiều lần con tỉnh rồi, nhưng vẫn giả vờ ngủ, thế nào thì cứ đến 6h30 là mẹ đi làm rồi, cố lên, cố lên!

Nghe thật thích. Nhưng mẹ cũng thừa biết là không đời nào con dậy khi nghe mẹ nói như ru đến thế, đúng không mẹ? Mẹ biết thừa là con đang làm nũng, nhưng mẹ cứ để con làm nũng, đúng không mẹ? Hoá ra mẹ con mình hiểu nhau ghê í nhỉ, mẹ nhỉ?

Sáng nay, con gấp chăn màn, bước ra cửa đã thấy khoan khoái lạ kỳ. Trời rất xanh màu thu mát nhẹ, gió hanh hao và nắng nhạt mơ màng. Mẹ ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ, lặng nhìn gương mặt con đang ngái ngủ. Mắt con him him chỉ nhìn được ti hí. Con lại gần, với một chiếc dép kê ngồi, con ngả đầu vào lòng mẹ. Tuyệt quá!

Con lại muốn chìm vào giấc mơ còn dang dở mới vài phút trước. Ngủ bên mẹ thế này, chị Thuỷ sẽ không có cớ mắng con nữa.

Lớp Mười hai. Con mọc răng khôn, đau nhức người, sốt li bì đến nỗi không học bài được. Một ngày thứ Sáu nhá nhem trời chiều, gió lạnh và khô, căn nhà cũng nhá nhem vì mất điện. Con uể oải bước vào, chẳng buồn quẳng ba lô xuống. Con mệt lắm, đầu nhức nhối, miệng môi khô đắng. Trời lạnh mà trán con đổ mồ hôi, người con run rẩy. Và bỗng dưng: Mẹ!

Mẹ nghe con bị ốm. Mẹ bỏ mấy ngày nghỉ cuối tuần để về với con luôn. Mới nhìn thấy mẹ, nước mắt con đã tuôn dài. Con cần có mẹ biết bao! Con sà xuống, ôm chặt lấy mẹ. Hồi lâu, con thiếp đi trong cơn thổn thức, giọt nước mắt sau cùng chắc cũng chẳng kịp khô.

Cả nhà vắng tanh, chỉ còn hai mẹ con. Im lặng. Con nhắm mắt nghe bàn tay mẹ đang nhẹ nhàng vuốt tóc mai cho con, vuốt trên vầng trán dô bướng bỉnh của con. Con nghe bàn tay mẹ vỗ vỗ nhẹ trên vai con, vuốt dọc lưng con, đều đều. Hồi xưa mẹ vẫn vỗ về con như thế. Bao nhiêu lâu rồi con mới lại được trở về cám giác ấu thơ âu yếm. Học tập và hoạt động ở trường khiến cho con chẳng có mấy thời gian ngồi bên mẹ thanh thản đến thế này.

Mẹ vẫn thường vỗ về con như thế mỗi lần con bị ốm. Ngày xưa con hay ốm hơn bây giờ. Mẹ để con kê đầu lên đùi mẹ. Chỉ thế thôi, và mẹ không nói gì. Những cái vỗ nhẹ từ bàn tay ấm thổi hồn con vào giấc ngủ chìm sâu.

Sáng nay, con lại được gối đầu vào lòng Mẹ. Tiếng thở khẽ khàng. Cánh mũi con phập phồng hít hà gió thu. Con nhớ những lần Mẹ mắng con vì con đi đâu về muộn. Mẹ thậm chí không nghe điện thoại con gọi về báo cáo có việc đột xuất. Mẹ thậm chí không trả lời tin nhắn của con. Mẹ thậm chí ngồi chờ con ở trước cửa để quát một trận tơi bời. Những lúc ấy con giận mẹ lắm. Vì Mẹ không cố gắng để hiểu con, trong khi Mẹ thừa biết rằng con chưa hề làm việc gì sai trái lớn.

Chưa điều gì, chưa có ai khiến con phải khóc nhiều lần như thế. Con lủi thủi đứng khóc bên bờ tường rêu phủ loang lổ, vì con không đỗ trường chuyên. Con khóc sau khi Mẹ và con cãi nhau gay gắt về việc con chọn nghề báo vì Mẹ lo con vất vả lăn lộn. Con khóc trong lòng Mẹ khi người ta hỏi cưới chị Mai. Con khóc khi chuyện thành hôn (sau ba năm tình yêu) của chị Thuỷ sẽ tiến hành chỉ sau nửa tháng nữa bỗng dưng đổ vỡ. Mẹ đang ở xa nhưng con biết Mẹ cũng đang khóc. Giọt nước mắt chảy xuôi. Đêm đó, chiếc gối màu hồng của con lại ướt đẫm.

Có lần bố nói: “Bố mẹ không bảo là con hư, nhưng đêm hôm ở ngoài đường Hà Nội này có bao nhiêu nguy hiểm, làm sao con lường hết được? Đến khi lỡ ra thì bố mẹ khóc không ra nước mắt con ạ”.

Và nước mắt con lại lặng lẽ chảy dài. Con chúi đầu thật thấp để Mẹ không nhìn thấy, để dòng nước mặn mòi lăn nhẹ trên cánh tay. Con im lặng. Mẹ im lặng. Chỉ có những giọt nước mắt đang rơi mỗi lúc một mau. Môi con mím chặt, con sợ Mẹ nghe thấy.

Còn sáng nay đây, con nhớ lại nhiều chuyện lắm. Và con khóc. Mẹ cứ đinh ninh rằng con khóc vì đã mệt lại còn bị Mẹ phàn nàn chuyện học khuya. Nhưng Mẹ sẽ không biết được đâu.

Viết cách đây nửa tháng