Showing posts with label bạnbè. Show all posts
Showing posts with label bạnbè. Show all posts
The Unique



Hù... Hết tết rồi các tình yêu ạ. Tết tớ chả đi đâu, ở nhà thơ phú, văn chương, sản xuất blog, chăm sóc 360 với lại Facebook, làm thư lại cho U tớ, làm bếp trưởng kiêm rửa bát (cũng trưởng) kiêm phơi quần áo kiêm giặt khăn lau kiêm lau nhà kiêm vân vân...

Về khoản lộc xuân mà nói, thì ngoài món muối mà Thầy U tớ đi chùa mua ra, còn có oản (bà từ cho, đã xơi), bánh xốp (bà từ cho, cũng đã xơi), hai cây tiền vàng chóe và một cái phong bì có tiền lì xì lộc đặt lên bàn thờ suốt năm. Nhưng đến giờ tớ vẫn chả hiểu tại sao mà U tớ phải cho cả cái đồng 100 mà cụ Rứa lì xì vào đó làm gì. Cũng là Con Người mà.

Cũng về khoản lộc, tớ đã thèm thuồng rỏ dãi trước khế, táo nhưng mà toàn nghĩ đến cái thứ lủng lẳng trên cành thôi, nên không mua nữa. Bù lại, tớ được tặng một cành (gọi là cành cho oai, chứ nó ngắn ngủn mươi centimet) Dái mít. Oài, trông nó rất là "ba chấm". Cành có ba cái lá, hai cái búp quả một to một nhỏ. "Nhân vật chính" to độ gần hai ngón tay áp lại, dài độ bảy centimet. Tất cả đều mầm mập, múp míp, hấp dẫn và thơm tho đến mức có đứa định "tắc lẻm" bằng cách nói dối là "Em cho vào thúng rác rồi". Phải tội, khi người ta bảo "Em vứt chỗ nào để tôi vào tôi... bới?" thì đối tượng đành phải... nhả.

Lại về khoản lộc, hóa ra tuổi nhớn thì không có nghĩa là gia giảm lì xì đâu các cậu ạ. Cũng xôm phết. Các bác bảo lì xì, Thầy U ngăn, còn tớ thì cứ nhảy choi choi "Cháu còn bé lắm ạ", hố hố... Thầy với U bắt tớ "công khai tài chính", dưng mà đời nào tớ lại làm cái việc ý.

Bé Thủy nhà tớ đi Cambodia chơi tới mùng 8 Tết mới về (quả tình, cứ tới Tết là tớ không còn khái niệm gì về ngày dương nữa, đến hôm nay thứ mấy tớ cũng chả thèm biết). Bé nhà tớ vẫn đều đều online mỗi tối để báo cáo tình hình. Nào là bé đi ăn buffet và xem múa Apsara, bé đi xem nhà tù Tuolsleng, bé view cảnh sông Mekong, rồi "bảo bố mẹ là bé khỏe". Oài, đi có mấy hôm mà nhớ phết.

Hôm nay tiễn Tết, gia đình làm những món "phình phường" thôi, dưng mà tớ "điên" lên, "giở quẻ" đòi trang trí đường diềm, trình bày hoa lá cành. Thầy tớ thấy cần phải thể hiện để không thua kém con gái nên cũng có ý thức hơn với con gà cúng:

(Thịt muối là của siêu thị, Nem là hai chị em làm, Bánh chưng - không xuất hiện - là hai bố con gói, Canh măng là U nấu, Dưa góp là U làm, Gà là Thầy chặt nghệ thuật, Giò lụa là Thầy gói, Tim cật xào hành tỏi tây - món mà ông nội tớ thích - tớ xào, Cơm tớ nấu...)

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Măm xong, tớ đi cùng các bạn tớ đi thăm thầy, cô giáo cấp 2. Đến nhà bạn Hiếu (nhà bạn ý cho thuê mặt tiền làm cửa hàng thời trang), tớ thử năng khiếu diễn xuất.

Photobucket Photobucket Photobucket

Rồi cuối cùng, bốn đứa (ba giai một gái) tới quán trà, thắp nến. Một tị ti phút giây nghỉ ngơi và nghĩ ngợi cho mấy ngày đã qua. Lâu rồi chả ngồi yên tĩnh như thế.

Photobucket

Chào Tết nhá. Chúng tớ lại nhớn thêm tị. Chúc một năm an lành!

The Unique



Ừ, hơi buồn một tí xíu khi đọc được những dòng ấy. Đúng hai dòng thôi, nhưng nó khiến người ta mất Lòng tin một cách ghê gớm.

Ừ, thì có thể là bản thân ta rẫy bỏ, ta cũng chẳng có lí do gì để mà đòi hỏi. Rõ ràng ta chẳng bận tâm, nhưng bỗng thấy một chút đè nặng trong tâm tưởng.

Có thể là ta tham lam. Có thể là ta ích kỷ. Ừ, ta là Con Người mà. Cho dù ai đó gọi những đức tính ấy là không tốt, là tầm thường, thì cả đời này ta cũng nhận mình là tầm thường thế thôi.

Ta đi trên đường và gặp cơn mưa. Có rất nhiều thân cây cao lớn, những tầng lá xòe rộng. Nhưng ta có thể chọn một cái bóng bất kỳ, đơn giản là để tránh mưa, làm sao để ít bị dính mưa nhất.

Nhưng khi nào thì người ta đủ tin tưởng để bước tới dưới một bóng cây? Khi nào người ta đủ tin tưởng để đặt dưới bóng cây một giấc ngủ yên bình? Và làm thế nào để tin tưởng?

Cây có thể hứa hẹn rất nhiều điều, rằng nó cao lớn, rằng nó bao dung, rằng nó có những tán lá xanh um, những chiếc lá bóng láng, những hoa thơm, quả ngọt. Nhưng cây có thể hứa hẹn nhiều lần với những tạo vật bé nhỏ quanh nó.

Bồi đắp thêm cho mình một chút Nghi ngờ, một chút cân nhắc, một chút nghĩ ngợi chẳng bao giờ là thừa cả, phải không nào? Không phải là ta thiếu niềm tin, không phải là Thế giới trong mắt ta chỉ toàn màu của u tối.

Nghi ngờ là để đặt ra rất nhiều tình huống và tự mình ứng phó.

Nghi ngờ là để tự bảo vệ mình trước những đòn đau.

Nghi ngờ là để bây giờ đây, ta hiểu rằng việc ta đã từng Nghi ngờ là hoàn toàn đúng, và ta nên Nghi ngờ.

Thật khủng khiếp khi mất đi lòng tin vào một điều gì, nhất là khi đó là một Tình bạn (mà ta đã từng cho rằng) đẹp.

Chào nhé! Nhờ sự Nghi ngờ phòng vệ mà ta chỉ thấy hơi nhoi nhói.

Chút xíu này thôi cũng đã đủ để dạy cho nhau một bài học về Nghi ngờ và Lòng tin.

The Unique

Gã là một kẻ mà người ta tặng cho cái sự mô tả mỹ miều thay cho động từ "đi" bằng "lăn".

Gã có gương mặt trông hệt như cái mặt tượng Di lặc treo lù lù trên tầm cao nhất của cửa hàng đồ lưu niệm phố Cầu Gỗ. Giữa xung quanh bao nhiêu là thổ dân với thị Nở với lại Tấm với lại Cám..., bộ mặt Di lặc dường như choán hết tất cả vì mọi thứ - từ cái tai, cái mũi, đôi mắt, hai gò má, cái miệng, và tất nhiên, cả cái thứ chứa đựng tất cả những thứ vừa liệt kê - khuôn mặt, đều tròn xoe xoe.

Nói như thế để người ta dễ hình dung ra cái mặt của gã. Gã là giai quê sơn mài, đất học Đình Bảng. Thế nên cứ nhìn mấy cái tranh sơn mài Việt Nam in hình cô gái Nhật uốn éo bờ lưng trong chiếc kimono trắng, tay che cái ô màu trắng, môi đỏ, các màu sắc xung quanh toàn xanh lá, xanh biển với đỏ rực... là gã lại cười rú lên như bị chạm vào xung thần kinh cười. Gã bảo: "Tớ giai sơn mài, nhìn mấy cái đấy, điêu đếch chịu được, như tranh biếm họa!".

Gã chình ình như một cái lu trước một lũ lít nhít tranh, đĩa, tượng gốm sứ sơn mài ba lăng nhăng. Gã nghển cổ lên nhìn những mặt tượng trên cao và tỉ đểu: "Này, xem có cái mặt nào thuần Việt không?". Haha, tôi quay sang, trỏ tay vào mặt gã, bảo: "Cái này này". Thuần Việt một cách quá lố!

Bà chủ cửa hàng mỹ nghệ khoảng hơn 30 lá vàng, khá đẹp, vận bộ đồ vest màu đen, đánh má hồng hơi đậm tí ti. Ba cô gái bán hàng tíu tít quàng những chiếc khăn đủ màu vải bố hoặc lụa, tơ khỉ khỉ gì đó. Mỗi khi gã pha trò, chúng nó cười như đang bị ai chọc đúng dẻ sườn có máu buồn.

Bà chủ đá lông nheo, bảo tôi: "Anh này vui tính thế. Lấy vợ về thì nhất vợ!". Dào ôi, làm như tôi là vợ gã! Tôi ngước mắt nhìn giời, may quá, giời vẫn cao tít, giời chưa sập!

"Tao đói quá mày ạ". Gã vẫn thường bị loạn ngôn như thế. Gã có sở thích là nghịch cái gương xe máy. Thay vì dụng cái gương để nhìn đường, gã xoay cả đôi gương để trò chuyện với đứa ngồi đằng sau – cho nó sinh động và chân thực! Lúc này đây, gã cũng dòm vào gương, trợn hai đồng tử tròn xoe lên, phùng má rồi lại toét miệng cười, rồi lại mím môi, nhún vai. Nói chung, khuôn mặt gã sinh động kinh khủng. Và (lại) nói chung, ngồi đằng sau gã, lúc nào tôi cũng thấy phì cười. Dường như trước mắt mọi người, gã chẳng bao giờ biết buồn (buồn về tâm lý – không phải buồn sinh lý).

Gã béo tròn ung ủng. Thấy bảo người phốp pháp thì vui tính. Trải nghiệm bản thân cũng thấy là như thế. Gã bảy tư cân và cao mét bảy à Con rắn vuông!

Gã có cái dáng đi – mà tôi thề là – giống hệt Charlie Chaplin. Cái vụ khiến tôi liên tưởng là mấy hôm vừa tạm ngớt lụt, hắn mua phắt một cây dù tám mươi nghìn, đi bộ, sơ mi đuôi tôm thả ngoài lung nhùng, quần vải, sandal, đầu đội mũ bảo hiểm. Gã cầm cây dù dài ngoẵng, quăng quăng, chân đá tung tóe, cười hềnh hệch rụt cả cổ. Mỗi lần cười, vai gã rung rinh lên, cổ ngửa lên trời và ngoác miệng ra.

Nhưng chỉ tả bề ngoài tạm thời như thế. Còn thì… Cứ định dón tay gõ thêm là lại phải kiểm soát xem mình đang ba hoa những gì rồi, sém tí là lại bô bô kiểu “về tính cách, gã là…” hoặc “con người gã…”

Nghĩ là mình cũng hiểu tí ti về gã, nhưng mà bản tính khó ưa của tôi là không thích bàn tán lởm khởm. Mặc dù nhiều khi tôi rất muốn nói cho gã biết là tôi học được rất nhiều từ gã, thì tôi vẫn nghĩ rằng nên im lặng là hơn.

Và sau khi ngồi nghĩ hươu nghĩ vượn, tôi sẽ nghỉ viết entry từ nay tới đầu tháng 12. Coi như gã là một closing topic cũng được. Một happy ending!

Labels: , 4 comments | edit post
The Unique



30/10 chúng mày đến đỡ tráp cho tao nhá! Rồi tối thứ 6 tuần sau đến Uống nước, rồi thứ 7 tuần sau đến ăn cỗ, rồi Chủ nhật tuần sau đến đưa dâu. Rồi khi nào bọn tao Honey Moon về thì đến đập phá nhá!

Vâng, bạn Lê Thị Thúy, với nick name "Chị Mác" (vợ của anh Mác, Các-Mác ý) đã chính thức quyết định lên xe bông vào ngày mồng 9 tháng 11 năm 2008.

Chúng tớ có một nhóm bạn vô cùng đặc biệt, gồm những thành viên rất là "mặc định" và luôn tiếp nhận thành viên mới. Chúng tớ, có những đứa học cùng Tiểu học Dịch Vọng B hoặc Tiểu học Dịch Vọng A, rồi lên cấp 2 thì học THCS Dịch Vọng và phân bố đều khắp từ lớp A đến E.

Vào một dịp đẹp giời của năm học lớp 8, Nhà trường đã làm một cuộc "càn quét", lôi những em học sinh chăm ngoan vào cùng một lớp, gọi là 8A - lớp chọn. Và chúng tớ biết đến sự có mặt của nhau từ đó.

Lớp trưởng là Hoa HCL (Hoa cứt lợn), lớp phó học tập là Quách Hòe (Quách Tùng - con giai mẹ Loan), lớp phó văn thể-hình như là tớ. Chi đội trưởng-hình như là Tạ Cừu (Tạ Trang), Bí thư-hình như là Mai mèo.

Tổ trưởng tổ 1 là Thúy bánh rán (đã lên xe bông). Tổ trưởng tổ 2 là chị Mác nhà ta (chuẩn bị lên xe bông). Tổ trưởng tổ 3 là tớ (chưa biết bao giờ mới lên xe bông). Tổ trưởng tổ 4 là Phương Dung (khéo ba năm nữa lên xe bông không biết chừng).

Đôi điều về chị Mác: Hồi đầu, nó là lớp trưởng lớp E, nghe đồn thuộc nhóm "Ngũ hiệp nữ" chuyên "bạo hành" ngang dọc... sân trường. Nhưng thực tế chứng minh, chị Mác nhà ta hiền lành như một con cá lòng tong! Có thể vì cái sự nữ tính, ngoan hiền mà chị Mác được phước, công việc ngon lành và anh chồng cũng... ngon lành lắm! Kéc!!!!

Lên cấp 3, chúng tớ vẫn học cùng trường Yên Hòa nhưng mà khác lớp. Chị Mác bị thất sủng, trở thành dân thường áo vải của lớp A5.

Suốt thời gian từ đó tới giờ, chúng tôi vẫn tồn tại một nhóm gồm:

Gái: Lê Thúy, Quỳnh Hương, Tạ Trang, Hồng Linh, Thanh Nhàn, Bích Ngà, Thùy Trang, Châu Yên, Chu Linh, đôi lần có Mai, Chi và Thùy Linh.

Giai: Tuấn, Việt Anh, Hiếu, Tần, Tùng, đôi lần có Vĩnh và Hưng.

---> Rất là trân trọng tình củm của chúng mình. Tớ yêu các cậu lắm!

Ngày xưa Mác nhà ta béo ú, hơi lật đật tí, nhưng được cái xởi lởi nên trời cởi cho... đủ thứ. Rất nhiều giai tán chị. Anh em trong lớp cũng nhòm ngó chị và quyết định chơi thân tới tận bây giờ, theo chúng tôi phỏng đoán, rất có thể là vì sự hiện diện của chị Mác mà thôi. Nhưng không sao, với sự độ lượng của con gái, chúng tôi vẫn để các anh được... yên. Thảo nào, chưa anh nào có người yêu, hehe, đáng đời!

Quay lại chủ đề đám cưới chị Mác. Tin đồn chị Mác sắp cưới đã lan rộng trong cộng đồng 9A chúng tớ (đã spam). Và rồi, trong buổi sinh nhật Hồ Lô, chị đến "lừng lững" và tuyên bố một câu xanh rờn: "30 đi bê tráp cho tao". Ơ, chị cứ làm như chúng tôi rỗi việc lắm ý. "Phán" đánh vèo một cái như đúng rồi. Nhưng thôi, vì chị là thành viên đầu tiên của nhóm 9A "ra đi" nên chúng tôi châm chước.

Chị Mác nhà to vãi. Nhà chị ở gần cái ao Ủy ban Quận Cầu Giấy ý, cái ngõ đi vào Cafe Cuối Ngõ ý. Nhà chị to vật vã và chị ở tầng 4, một cái phòng xinh xắn và nữ tính như chị. Nhà chồng chị (anh Bách) thì cũng đi bằng cái ngõ ý, nhưng đi bộ vòng vèo thêm độ 10 phút nữa. Nhà chồng chị cũng to vãi. Giời phù hộ anh chị!

Rồi sáng 30, 6 gái xinh có mặt ở nhà chị Mác lúc 8h. Lần đầu tớ gặp chú rể. Và chú rể "ngắm nghía" đội đỡ tráp một hồi rồi tuyên bố: "Ôi, một đội hình... trong mơ!". Oh man! Anh cứ quá nhời. Nhưng nhìn thế này thì đúng là cũng không có tệ lắm, nhể! (Mặc dù những đứa lùn nhiều hơn những đứa cao)

Photobucket Photobucket

Những câu nói "hớ" của chú rể:

- Khi đang xem ảnh cưới, chúng tớ khen cô dâu body đẹp, chú rể làm luôn một câu rất là "eo ơi": "Công nhận, người cô dâu đẹp lắm"---> Khẹc, bị cô dâu cho một cái cùi chỏ vào hông.

- Sau khi dâu rể chụp ảnh với đám đỡ tráp xinh đẹp rồi ra đi, độ 10 phút sau, chú rể quay lại, chần chừ, loanh quanh, hỏi: "Các em chụp xong chưa?" - Dạ xong rồi anh! - "Thế... cô dâu đâu?"---> Chuối không chịu được!

Và đây là chú rể, tớ tranh thủ cái thời điểm mặt chú rể đang "ngơ ngác" với cái câu hỏi củ chuối ý.

Photobucket

Còn bây giờ, xin giới thiệu: GÁI

Photobucket

Hồng Linh - xinh dek chịu được. Em này hiện là giáo viên cấp 2, môn toán, quên tên trường rồi, ở đâu tận Nhổn.

Photobucket

Thu Trang - xinh, những đã có "chồng" rồi, nó bảo: "Năm sau, qua đông chí sẽ cưới", đừng lần mò.

Photobucket

Thanh Nhàn - xinh, nhưng ế.

Photobucket

Thùy Trang - xinh, nhưng sẽ lên xe bông năm 1000 năm Thăng Long.

Photobucket

Bích Ngà - xinh, Mỏ địa chất, cũng có "hàng" rồi, nhưng cứ thử xem.

Photobucket Photobucket

Quỳnh Hương: xinh, nhưng cũng ế.

VÀ ĐÂY, CÔ RÂU:

Photobucket <