Showing posts with label khoa. Show all posts
Showing posts with label khoa. Show all posts
The Unique



Màu hồng trong sáng. Màu hồng dịu dàng. Màu hồng dễ thương đến nao lòng. Chưa có thứ hoa nào khiến tôi phải quyến luyến đến thế!

Photobucket

Hồng leo! Trong tôi tràn ngập tình yêu và kỷ niệm về em.

Hồng leo! Tuổi thơ tôi lên chín lên mười đã gắn bó với em suốt năm suốt tháng. Ấy là ngôi nhà xưa cũ, tường bám rêu xanh âm ẩm, rậm rì màu lá xanh thẫm dập dìu răng cưa. Những thân dây xoắn lấy nhau, bám men theo tường để lên trên cao cái trần bê tông. Lên trên ấy làm gì nhỉ? Để bung nở lên màu hồng mát mẻ tuổi thơ tôi.

Những giấc mơ đem tôi trở về với dịu nhẹ Hồng leo, ký ức Hồng leo. Đám lá thẫm và những cụm hoa phơn phớt hồng, màu nhụy vàng sáng.

Photobucket

Hồng leo! Hương thơm của em cũng dịu dàng như chính tà áo. Làn gió phảng phất bay bay, dịu dàng mà níu chặt bước chân tôi, cho tôi về ngồi lặng bên bức tường rêu, ngước mắt lên cả bầu trời hồng mãi...

Hồng leo! Em cho tôi những tình bạn sáng trong mà tôi có lẽ chẳng thể nào tìm được khi đã qua cái tuổi quá ư dại khờ kia. Em cho tôi tình bạn đẹp tựa như chính em, dịu dàng và ngọt ngào, nhẹ bẫng mà ôm ấp không rời. Và tình bạn lại cho tôi một giàn Hồng leo...

Photobucket

Hồng leo! Em cho tôi tình yêu bình yên buổi trưa hè xanh mát. Ánh mắt hai mươi hai hóa ra cũng có phút bềnh bồng và trong trẻo đến khó tin. Ánh mắt mở to đón nhận tất cả những gì là trong sáng nhất. Tâm hồn tung đôi cánh mỏng manh và cất lời yêu thương...

Photobucket

Hồng leo! Em cho tôi cả một miền yêu dấu, mãi dịu dàng màu tuổi thơ xa...

The Unique

Người ta nói: THÔ nhưng mà THẬT

Hỏi: “Theo mày, blog là gì?”

Đáp: Là thứ rác rưởi, là vớ vẩn, là giết thời gian, là không sống thật với chính mình.

Hỏi: Nhưng sao mày viết?

Đáp: Thì cũng rác cả thôi, giết thời gian!

Hỏi: Nó có phải là nhật ký?

Đáp: 1 phương diện nào đó.

ori: Tại sao?

Đáp: Nhật ký, người ta có thể viết nhiều thứ bí mật (vì thế mới giấu tiệt đi, ai tò mò đọc trộm là bị xỉ vả vô tội vạ). Còn blog, người ta đang tự quảng cáo bản thân đấy. Vì thế nó luôn nhiều cái tốt, cái gọi là “cá tính”. Có mấy ai đem chuyện xấu của mình ra cho cả thế giới biết? Đôi khi, họ sống như một con người khác, hay cố tỏ ra mình cá tính.

Hỏi: Còn mày?

Đáp: Cũng thế cả, làm vì giết thời gian, chán thì thôi, không ý nghĩa gì. Mày có nhớ không? Hôm tao với mày nói chuyện, tiết 1 thì mày nói gay gắt, quyết tâm vì câu chuyện là nóng hổi nhất. Đến tiết 2, khi mày đã có 45’ suy nghĩ, mày đổi lại hoàn toàn. Thế đấy. Blog là những con chữ đã được sàng qua vài lần, có sửa chữa chán rồi. Nó đã trở thành sản phẩm có gọt dũa, vì thế nó không còn giữ nguyên bản chất của nó. Cũng như tính định hướng của Báo chí thể hiện ở cách lựa chọn sự kiện, thể loại,...

Hỏi: Vậy mà K. nói blog thể hiện đúng là mày!

Đáp: Đánh đậm cá tính đấy, bằng cách chuyển tải mới đối với 100% sự thật. Nói chung thì sự thật luôn xù xì và thô ráp.

(Viết cho B.và K.)