Showing posts with label mấtmèo. Show all posts
Showing posts with label mấtmèo. Show all posts
The Unique

Máu.

Những vệt máu, giọt máu xoay tròn quanh quầng mắt tôi nhìn. Những giọt máu chao đảo màu đỏ tươi. Những vệt máu chạy phơn phớt như có cái gì vừa lướt qua, làm cho giọt máu đang vồng lên bỗng vỡ òa đau đớn.

Trên chiếc ghế màu đỏ, máu vẫn nổi lên một màu ảm đạm. Nó ngồi thu lu, mắt nhìn hoảng hốt trước con người mà bấy lâu nay từng lim dim, bấy lâu nay từng cưng nựng, bấy lâu nay từng dịu dàng với con người ấy.

Nó ngồi, chiếc đuôi dài vòng ôm ra thân trước như cố che đi vết đau. Con sợ mẹ nhìn thấy, và mẹ sẽ hét lên đúng không? Ánh mắt ẩn giấu cái nhìn lảng tránh. Nhưng con có biết rằng, cũng trên chiếc ghế ấy, xung quanh con, là bao nhiêu cái thứ màu đỏ đáng sợ ấy hay không?

Máu. Biểu tượng của sự sống. Sự sống yếu đuối quá, chỉ là chất lỏng chảy âm thầm. Sự yếu đuối nuôi sống tất cả những gì là cứng rắn, dẻo dai bên ngoài. Và khi chẳng có gì bao bọc, sự sống sẽ đi đâu? Khi không có mẹ bao bọc, con sẽ đi đâu?

Nó đau. Con người ấy ôm lấy nó, vỗ về như vẫn từng vỗ về, âu yếu gọi như vẫn từng âu yếm gọi, giọng nói ghìm nhẹ vẫn bật lên những vạt gió âu lo.

Ngày ông nội mất, tôi còn bé bỏng. Nỗi sợ hãi và buồn đau mất mát dần qua. Lớn hơn, 2 người em họ mất khi còn đang tuổi yêu đời, tôi thấy mình đủ lớn để biết rằng có những nỗi đau ngắn, nhưng nỗi lo sợ mất mát thì dài đằng đẵng. Lớn hơn, người bạn qua đời. Tôi trở thành cô nhóc lạc lối.

Không phải là con người thì vẫn là mất mát. Con có biết không? Một chú mèo vàng nằm lạnh cóng dưới đáy bể nước, cứng đờ vì lạnh, ra đi đúng vào ngày mẹ tròn 21 tuổi. Con có biết không? Nước mắt mẹ đã rơi. Vì cái tưởng như không đáng để quá quan tâm và gắn bó, lại khiến mẹ yếu đuối biết bao. Sự sống là mỏng manh như thế đấy. Và con có biết mẹ đang khóc vì con không?

Ừ. Bị thương thì sẽ đau lắm. Đôi chân con, những vệt khía, máu chảy thẫm những cái đệm thịt và móng. Đôi chân run rẩy co lên. Cái lưỡi run rẩy vụng về liếm, cái liếm vụng về nâng niu sự sống mỏng manh.

Khi nào người ta thấy mất mát? Không phải là mất đi giọt máu, không hẳn là mất đi phần nào cơ thể. Đó là khi một sự sống khác đang chảy cùng nhịp với sự sống của mình, bỗng đổi dòng. Đổi dòng để ngưng chảy...

Cái lạnh đêm đông, mẹ tìm con trong nỗi tuyệt vọng. Và rất có thể, đêm nay mẹ sẽ mất con.

The Unique

Vào 1 ngày nắng tháng 12...

Người thợ xây mang cho tôi 1 chú nhóc. Chú ta có bộ lôngmàu vâng hổ, có vằn kẻ, khuôn mặt rất có “hồn” đáng yêu. Thực ra chỉ là giải quyết vấn đề chuột bọ. Tôi là người đón tay, mẹ đùa: “Út là đón tay thì nó chạy nhảy suốt ngày thôi”.

Tôi chạy đi kiếm cho nó cái chậu để ị, bẻ cành cây đo đuôi cho nó ị có “phép tắc”.

Ngay ngày đầu tiên, chú nhóc đã biết đường chạy vào cái chậu đựng xỉ than để “giải quyết”. Khỏi phải nói, cả nhà đều ngạc nhiên và mừng kinh khủng. ai mà chả sợ mấy con mèo rây bẩn nhà.

Mình gọi nó là “thằng con yêu của mẹ”, đặt tên là Dương-Tùng Dương. Thằng bé thật đáng yêu, lúc nào cũng gừ gừ rồi tót lên chân mọi ng trong nhà. Cứ chỗ nào chật chật, ấm ấm là chui vào. Tối nào nó cũng ngủ trong chăn của mình. Hôm nào ko cho nó nằm cùng thì nó nghoeo nghoeo lạc cả giọng.

Mèo là loài ăn ít, “ăn như mèo” mà, nên phải cho ăn nhiều bữa. Cứ hôm nào cho ăn muộn là cu cậu nhắng lên, kêu váng nhà, chạy quanh rồi gào thét đến là khiếp. Mình cho nó ăn cơm cá, thịt, uống sữa, ăn bỏng ngô, ngô cay, bim bim, ăn tuốt tuột. Lại còn sợ nó ăn mãi 1 món thì nó ngấy nữa chứ.

Bố bày ra cái cách cho nó chui vào trong áo khoác. Cứ để nó ở gần, mở khoá áo ra là nó chui vào, nằm gọn lỏn trong đó, quay quay chọn thế ngồi rồi ngước mắt ngỏng lên rất yêu, kêu meo meo vài tiếng. Mình đóng khoá áo lại là nó nằm im, mình chạy khắp nhà mà nó cũng chẳng kêu, vì ấm mà.

Rồi nó lớn dần.

Hôm 18 tháng 1 là sinh nhật mình. Bạn bè đến rất vui, mình đem nó khoe với bạn: “Con giai tớ đây, chào các chú các bác đi con!”. Rồi mình đi chơi với bạn. 11 rưỡi mới về. Mình bóc quà, nhận điện thoại và nói chuyện khá lâu.

12 rưỡi, mình đi ngủ. Chắc nó lại ngủ với ông và bà rồi.

Sáng đậy, nghe láng máng ai nói có con mào chết trong bể nước, mình vùng dậy, chạy theo mẹ.

Thật chẳng còn biết nói gì, mình sững người ko nói được. Hai mẹ con hì hụi vớt nó lên. Toàn thân nó cứng đờ, có lẽ là đêm qua nhảy hụt, rơi vào nước lạnh, mà nó thì còn bé. Mình đỡ lấy nó, đôi mắt thường ngày mở to mà lúc này vẫn mở, nhưng chỉ hấp háy như sợ nước vào mắt. Đôi mắt lim dim mình chỉ thường thấy khi nó được ở gần người, được vuốt ve mà thôi...

Giờ thì nó đã đi rồi. Với mình, đó là một mất mát thật lớn. Mình đã coi nó như 1 thứ không thể thiếu mỗi ngày. Mình im lặng dọn bát, chậu, dọn hết. Hai mẹ con chôn nó sau nhà.

Nó đã chết, toàn thân lạnh cóng và đôi mắt lim lim sợ nước. Chưa bao giờ mình thấy có cảm giác yêu thương như thế với 1 con vật. Ngồi bên cạnh Bích, mình chỉ kịp nói vài câu rồi ào lên khóc. Nó chỉ là 1 con vật thôi, nhưng sao mình lại thấy buồn đến thế? Mình không phải là ng yếu đuối, cả sáng mình đã cố không khóc. Nhưng đến khi kể cho Bích nghe, mình đã không chịu nổi.

Nó giống như một đứa trẻ, cũng hay nũng nịu, thích được ôm ấp vuốt ve, thích được quan tâm, vỗ về. Nó cũng khó bảo như một đứa trẻ. Ở bên nó, mình có cảm giác được chăm sóc cho đứa trẻ, chia sẻ yêu thương.

Sáng nay, ánh mắt đó ám ảnh mình, đôi mắt lim dim không phải vì được vỗ về...