Showing posts with label sinhnhật. Show all posts
Showing posts with label sinhnhật. Show all posts
The Unique



Chẳng biết nói gì cả U ạ...

Vì 4/10 là sinh nhật U, con cứ muốn viết cái gì đấy, nhưng rồi con lại thấy chán vô cùng.

Con chẳng hiểu con đang làm cái quái gì nữa. Con biết như thế là không nên, vì U sẽ lo lắng.

Nhưng mà quả thực, lúc này đây, điều duy nhất con còn đủ sức để làm tặng U, ở cái entry này, là một bài hát mà con nhúng vào.

U chẳng nghe nhạc nước ngoài, nhưng mà con thấy nó có ý nghĩa với con lắm, ý nghĩa như U ấy...

Con rất muốn ngủ thật say, chỉ thế thôi. Ấy thế mà con cứ phải mở mắt để nhìn những điều đáng ghét, những điều khiến con bận lòng, những người khiến con khó chịu.

Ừ, có thể họ vô tình, có khi họ cố ý, con chẳng biết được tâm địa họ ra sao. Nhưng mà con tin là con sẽ cho tất cả những đứa nào có ý định "chơi xấu" con một chuỗi xấu hổ. Phải, con sẽ cho chúng nó biết rằng con thừa hiểu chúng nó định làm gì, và con sẽ nói hẳn cho chúng nó biết rằng đừng có hòng mà "chơi" con. Vì bây giờ con đang giận lắm U ạ.

Nhưng mà thôi, cái gì đến thì cũng phải đến. Con chẳng sợ bố con thằng nào hết. Ai tốt với con thì con cũng sẽ đáp lại như thế và hơn thế. Con biết những ai tốt với con, ơn giời, vì con là con của U mà. Và bây giờ, con học thêm cách làm cho những kẻ xấu phải lộ cái mặt xấu ra đấy.

Xin lỗi U, đây cũng là một lời chia sẻ...

The Unique

SỚM THU TRONG LÒNG MẸ

Hôm nay cuối tuần, con tự cho phép mình ngủ dậy muộn hơn mọi ngày. Hồi con còn học cấp 2 cấp 3, cứ mỗi sáng cuối tuần ngày nghỉ, mẹ lại đến bên giường con, ngồi cạnh, vuốt mớ tóc toà xoà bên trán con: “Út dậy đi con!”.

Thật ra thì không phải lúc nào mẹ cũng cưng nựng con như thế đâu. Mỗi khi mẹ cần gọi con dậy thì ngay từ sáng, mẹ chỉ cần quát vài câu: “Nó lại để chìa khoá nhà ở đâu rồi. Điên thế cơ chứ, hở ra cái gì là nó vứt cái đấy, xong rồi lại mẹ đi dọn. Đấy, hôm qua có đứa nào đổ rác đâu…”.

Thế cho nên hai chị em có muốn cũng không tài nào ngủ thêm được. Thú nhận với mẹ này: nhiều lần con tỉnh rồi, nhưng vẫn giả vờ ngủ, thế nào thì cứ đến 6h30 là mẹ đi làm rồi, cố lên, cố lên!

Nghe thật thích. Nhưng mẹ cũng thừa biết là không đời nào con dậy khi nghe mẹ nói như ru đến thế, đúng không mẹ? Mẹ biết thừa là con đang làm nũng, nhưng mẹ cứ để con làm nũng, đúng không mẹ? Hoá ra mẹ con mình hiểu nhau ghê í nhỉ, mẹ nhỉ?

Sáng nay, con gấp chăn màn, bước ra cửa đã thấy khoan khoái lạ kỳ. Trời rất xanh màu thu mát nhẹ, gió hanh hao và nắng nhạt mơ màng. Mẹ ngồi trên chiếc ghế mây cũ kỹ, lặng nhìn gương mặt con đang ngái ngủ. Mắt con him him chỉ nhìn được ti hí. Con lại gần, với một chiếc dép kê ngồi, con ngả đầu vào lòng mẹ. Tuyệt quá!

Con lại muốn chìm vào giấc mơ còn dang dở mới vài phút trước. Ngủ bên mẹ thế này, chị Thuỷ sẽ không có cớ mắng con nữa.

Lớp Mười hai. Con mọc răng khôn, đau nhức người, sốt li bì đến nỗi không học bài được. Một ngày thứ Sáu nhá nhem trời chiều, gió lạnh và khô, căn nhà cũng nhá nhem vì mất điện. Con uể oải bước vào, chẳng buồn quẳng ba lô xuống. Con mệt lắm, đầu nhức nhối, miệng môi khô đắng. Trời lạnh mà trán con đổ mồ hôi, người con run rẩy. Và bỗng dưng: Mẹ!

Mẹ nghe con bị ốm. Mẹ bỏ mấy ngày nghỉ cuối tuần để về với con luôn. Mới nhìn thấy mẹ, nước mắt con đã tuôn dài. Con cần có mẹ biết bao! Con sà xuống, ôm chặt lấy mẹ. Hồi lâu, con thiếp đi trong cơn thổn thức, giọt nước mắt sau cùng chắc cũng chẳng kịp khô.

Cả nhà vắng tanh, chỉ còn hai mẹ con. Im lặng. Con nhắm mắt nghe bàn tay mẹ đang nhẹ nhàng vuốt tóc mai cho con, vuốt trên vầng trán dô bướng bỉnh của con. Con nghe bàn tay mẹ vỗ vỗ nhẹ trên vai con, vuốt dọc lưng con, đều đều. Hồi xưa mẹ vẫn vỗ về con như thế. Bao nhiêu lâu rồi con mới lại được trở về cám giác ấu thơ âu yếm. Học tập và hoạt động ở trường khiến cho con chẳng có mấy thời gian ngồi bên mẹ thanh thản đến thế này.

Mẹ vẫn thường vỗ về con như thế mỗi lần con bị ốm. Ngày xưa con hay ốm hơn bây giờ. Mẹ để con kê đầu lên đùi mẹ. Chỉ thế thôi, và mẹ không nói gì. Những cái vỗ nhẹ từ bàn tay ấm thổi hồn con vào giấc ngủ chìm sâu.

Sáng nay, con lại được gối đầu vào lòng Mẹ. Tiếng thở khẽ khàng. Cánh mũi con phập phồng hít hà gió thu. Con nhớ những lần Mẹ mắng con vì con đi đâu về muộn. Mẹ thậm chí không nghe điện thoại con gọi về báo cáo có việc đột xuất. Mẹ thậm chí không trả lời tin nhắn của con. Mẹ thậm chí ngồi chờ con ở trước cửa để quát một trận tơi bời. Những lúc ấy con giận mẹ lắm. Vì Mẹ không cố gắng để hiểu con, trong khi Mẹ thừa biết rằng con chưa hề làm việc gì sai trái lớn.

Chưa điều gì, chưa có ai khiến con phải khóc nhiều lần như thế. Con lủi thủi đứng khóc bên bờ tường rêu phủ loang lổ, vì con không đỗ trường chuyên. Con khóc sau khi Mẹ và con cãi nhau gay gắt về việc con chọn nghề báo vì Mẹ lo con vất vả lăn lộn. Con khóc trong lòng Mẹ khi người ta hỏi cưới chị Mai. Con khóc khi chuyện thành hôn (sau ba năm tình yêu) của chị Thuỷ sẽ tiến hành chỉ sau nửa tháng nữa bỗng dưng đổ vỡ. Mẹ đang ở xa nhưng con biết Mẹ cũng đang khóc. Giọt nước mắt chảy xuôi. Đêm đó, chiếc gối màu hồng của con lại ướt đẫm.

Có lần bố nói: “Bố mẹ không bảo là con hư, nhưng đêm hôm ở ngoài đường Hà Nội này có bao nhiêu nguy hiểm, làm sao con lường hết được? Đến khi lỡ ra thì bố mẹ khóc không ra nước mắt con ạ”.

Và nước mắt con lại lặng lẽ chảy dài. Con chúi đầu thật thấp để Mẹ không nhìn thấy, để dòng nước mặn mòi lăn nhẹ trên cánh tay. Con im lặng. Mẹ im lặng. Chỉ có những giọt nước mắt đang rơi mỗi lúc một mau. Môi con mím chặt, con sợ Mẹ nghe thấy.

Còn sáng nay đây, con nhớ lại nhiều chuyện lắm. Và con khóc. Mẹ cứ đinh ninh rằng con khóc vì đã mệt lại còn bị Mẹ phàn nàn chuyện học khuya. Nhưng Mẹ sẽ không biết được đâu.

Viết cách đây nửa tháng

The Unique

NHẬN NHẢY RAP – HIPHOP THUÊ

Theo đúng truyền thống của ngành báo chí, mở đầu là một thông cáo:

Học viện Báo chí và Tuyên truyền – Khoa Phát thanh-Truyền hình:

Đêm diễn “Sóng trẻ 4”

Khoa Phát thanh-Truyền hình - Học viện Báo chí và Tuyên truyền tổ chức đêm diễn nghệ thuật “Sóng trẻ 4” nhân kỷ niệm 4 năm thành lập khoa. Chương trình diễn ra vào hồi 19h30’ ngày 1/10/2007 tại Hội trường lớn - Học viện Báo chí và Tuyên truyền, 36 Xuân Thuỷ, Cầu Giấy, Hà Nội.

Chương trình có sự đan xen giữa các tiết mục ca nhạc, tiểu phẩm, thời trang của sinh viên trong khoa và trò chuyện với những người hoạt động trong lĩnh vực báo chí, truyền thông. Ngoài ra, khán giả tham dự còn có cơ hội nhận được quà rút thăm may mắn của Ban tổ chức.

Vào cửa tự do./.

Như thường lệ, khoa mình vẫn có một chương trình hoành tráng để mừng ngày lọt lòng, sản sinh cho ngành báo chí, truyền thông của đất nước ba đứa con đẹp rạng ngời: “Phát thanh-Truyền hình-Báo mạng”.

Lại như thường lệ, bất cứ chương trình nào mà khoa tổ chức thì luôn xảy ra sự cố không thể tránh khỏi: thiếu chỗ… đứng một cách trầm trọng! Nói như thế để hiểu rằng chất lượng tổ chức đã đạt tới mức tuyệt kỹ, tuyệt hảo, tuyệt vời! Cứ tưởng tượng lại cái cảnh thiên hạ ùn ùn kéo đến, nô nức như trẩy hội ngày xuân mới thấy hết được cảm giác hạnh phúc thế nào để thoát ra từ mồm hai tiếng: “Khoa mình”.

Năm nay thầy cô trên khoa chủ trì, anh chị em sinh viên chỉ tham gia và giúp đỡ công việc. Thầy Đức Dũng làm trưởng ban. Thầy rất bận nhưng mà khoản nhiệt tình thì “thôi rồi”. Tuy nhiên bản thân hơi nghi ngại vấn đề “định hướng” trong các tiết mục, dù gì mình cũng không cùng thời với thầy nên quan điểm lựa chọn đương nhiên có khác biệt.

Quay ngược blog lịch nhá! Một ngày đẹp trời (hôm kia), nghe lời chúng nó xui, mình gọi Libby ra ngoài, “xanh rờn”: “Bọn tao muốn tập Đăng-xe!”. Ố, thế là cuối buổi nó mới dạy cho vài cái nhún mà đã nghệt mặt ra như một đàn ngỗng ỉa! Kết quả đau thương là biến điệu nhảy thành điệu “đánh dấu địa phận” của mấy con gì gì đấy: chân đứng, chân co rồi… vẩy vẩy!

Chiều hôm sau chính thức tập luyện với “cô giáo” là bạn của Libby. Hố, trông bạn ý nhảy dễ cực nhá, thế mà 4 đứa gồm mình, Ody, Rough Sea, Pipy và Jerry lại cứ… “mắm môi mắm lợi” nện những “nhát”chân chắc nịch xuống cái nền nhà mới toanh trơn bóng.

Thật đau khổ cho những người không có năng khiếu! Nhưng cả lũ an ủi nhau: “Hôm đấy chúng mày mặc mát mẻ và trang điểm thật xinh vào, để… gỡ gạc! Chúng mình không cần nhảy đẹp, chỉ cần nhảy “xấu đều” thôi”. Nghe đến là mủi lòng.

Được cái anh em rất “máu me”, tập luyện nhiệt tình để quyết tâm đạt ngưỡng “xấu đều”.

Lienvinh ngồi “làm âm thanh”, bật nhạc thành thạo đã đạt đến trình độ chuyên nghiệp, gọi là “nghệ nhân bật nhạc” mới xứng, ngắt phát là đúng chỗ ngay được. Rồi còn chơi Solitare trong khi “làm nhạc” nữa chứ, xoạch xoạch xoạch…

Want to see photos? To be continued…