Showing posts with label ailikumi. Show all posts
Showing posts with label ailikumi. Show all posts
The Unique



Mong manh - đó là giới hạn của Được Phép và Không Được Phép".

Mong manh - đó là giới hạn của Mong Muốn và Khả Năng.

Giống như Nước Lạnh và Nước đá. Sẽ không có gì là vô cùng.

Một buổi chiều, nhấn thang máy, cửa mở, và một cái nhìn chọc ghẹo, cười "tủm một cái". Đáp lại bằng một cái nhìn tinh quái, ranh mãnh.

_ Định lên tầng mấy?

- Dạ, tầng X ạ.

Chưa bao giờ cái số của tầng lại "giàu ý nghĩa" đến thế. Nói xong cũng bật cười, thấy mình củ chuối làm sao.

Lâu rồi tớ với cậu không nhìn mặt nhau. Tớ đã nghĩ đến cái... "bản mặt" người đang đứng cạnh mình trong thang máy vào một ngày nào đó (quên rồi). Trông thật đáng ghét. Mà nào có ai thích một gương mặt đầy hình sự mà lại mọc trên một thân hình to đùng, áo sơ mi xanh da trời, cravat, quần âu?

Rồi cảm giác lại ùa về, vì tớ nhớ nụ cười "tủm một cái" của cậu khủng khiếp. Nụ cười khiến tớ vui, khiến tớ yên tâm, thế nên tớ rất muốn nhìn cậu thật lâu, như thế.

Nhưng... Có một cái gì Mong Manh len lỏi.

Ừ, nó như cục Nước Đá, tan chảy thành Nước Lạnh, rồi nguội dần...

Ừ, vì nó là Mong Muốn không vượt nổi Khả Năng.

Và ừ, vì nó là Được Phép trong giới hạn của Không Được Phép.

Có lẽ cậu chẳng buồn đâu. Thật kỳ cục khi cậu phải buồn vì chuyện "mũi dãi" của tớ, phải không?

Và vì thế, ta cứ rong ruổi trong một "trường" gọi là Mong Manh nhé, để Được Phép có thể nhảy nhót trong Không Được Phép.

Vẫy tay lên không trung đi, có thấy bàn tay của tớ ở đó không?

Bỗng dưng player chơi một bản nhạc, và nó khiến cho tớ chẳng thể làm gì thêm nữa. Bây giờ tớ tin rằng người ta có thể thấy cay một chút ở khóe mắt, chỉ đơn giản, khi nghe một bản nhạc thôi...

The Unique



Hẹn em nhé, mười giờ ba mươi phút

Một lúc thôi, tôi chẳng thể đòi hơn

Một lúc thôi, tôi ấp đóa mẫu đơn

Và mỉm cười, em bảo rằng "xí xóa"

Hình như dễ đến nửa năm rồi, tay lại có lúc được ôm lấy những đóa hoa. Chẳng phải sở thích đã thay đổi, mà bởi vì con người ta khác nhau nhiều quá. Thế nên đôi khi người ta thấy một đóa hoa chẳng mang ý nghĩa gì.

Hoa? - Lộ liễu quá chăng?

Hoa? - Rườm rà quá chăng?

Hoa? - "Tôi thấy thật vô vị" chăng?

Này nhé, hoa này là thay cho lời xin lỗi này, nói thật đấy mà. Và 10 bông hoa là có 10 cái tên riêng đấy nhé. "Tao xin lỗi H. à, tha lỗi cho tao nhé, tao thích mày thật mà!. Mày thấy tao có ngốc không? Rõ ràng là tao không định nói thế, vậy mà..."

Ừ, bởi vì tôi thông minh đột xuất, bởi vì tôi đặt một câu hỏi bẫy. Tôi chẳng hơi đâu mà phải giận, vì tôi chẳng có tâm trạng nào mà giận.

Ừ, tôi cũng thấy mình bị tổn thương, tổn thương lắm, khi mà cái người tôi đã, đang, và sẽ rất yêu quý, bỗng dưng coi tôi như một "sinh vật lạ".

Họ rất tốt. Phải, kể cả cái lúc này đây, khi tôi thấy bị tổn thương, thì tôi vẫn nói rằng họ thật tốt, với rất nhiều người, trong đó có tôi. Lòng tốt chia đều, có thể. Ở một tâm thế và tầm thế nào đó, họ phải chia đều lòng tốt ấy. Tôi bằng lòng nhận lấy miếng bánh nhỏ xinh trong một sự hàm ơn.

Hôm qua tôi giải nghĩa mấy câu "Em thì nông nổi / Anh thì mê mải / Em thì em bé / Thôi thì thôi nhé".

Em thì nông nổi = I am (the girl) superficial in disposition ---> she is so naive, and she dotes on him, and she doesnt consider anything

Anh thì mê mải = But You (the guy) has a passion for so many things (or girls) ---> sometimes he is not faithful, he chases other things but her, and he may not care about her feelings, her love

Em thì em bé = Yes, cause I'm a little girl ---> she admits that she is navie and she can be tricked easily, but she accepts

Thôi thì thôi nhé = Ok, we are at the border, see ya! --->She knows her love is full of all kinds of bitterness. And it worths nothing cause the guy will never be enough sensitive to understand

Có khi nào người ta nhận ra mình (hoặc ai đó xung quanh mình) phảng phất bóng dáng của "Anh" hoặc "Em"?

Ai đó đã giật mình khi nhìn cái status, ai đó khen ngợi, ai đó xin dùng tiếp, ai đó chê là "sến". Chẳng sao cả, ta khác nhau, và ta chọn cho một sự việc những ý nghĩa khác nhau.

Ừ, nhưng mày không định ám chỉ tao và mày chứ?

Mày thấy tao có navie không? - Không hề!

Thế thì tao cũng không phải gã đó, nhỉ?

Mày lém quá đấy!

Phải rồi, tôi chẳng nông nổi. Thế nên tôi biết lúc nào mình có thể dừng chân, tôi biết tìm một bức tường để tựa lưng vào đó, tôi biết bức tường khô vẫn mọc đám rêu xanh. Và tôi đi tìm màu rêu xanh...

The Unique



Giờ thì cũng đã hiểu một chút cái điều mà đôi trai gái thề hẹn trước Chúa khi bước chân tới nhà thờ làm lễ cưới. Cái câu 'I do' thật đẹp. Chỉ 'I do' mà thôi - bên nhau cả những khi hạnh phúc và ốm đau...

Và vì thế, một ĐÁM CƯỚI không hề là cái gì dễ dàng, tất nhiên. Người ta cần có bao nhiêu thời gian (mà đôi khi thời gian lại không tính bằng giờ) để tiến tới một câu 'I do'? 'I do' là sự khẳng định cho một niềm tin.

Gạt đi một chút, để nói chuyện của mình. Con người ta sống được là nhờ vào niềm tin chăng? Có thể đó là niềm tin được đảm bảo bằng tiền - trong trường hợp gửi trọn niềm tin cho 'nhà sản xuất' nào đó. Nhưng dám cá rằng phần nhiều niềm tin đều dựa trên những cơ sở không - hình - ảnh.

Tình cảm gia đình? - Trừu tượng không?

Khi mà nhà có 7 chị em, một người bị bệnh thì chỉ có 4 người sẵn sàng giúp đỡ. Ai giàu có? - Chẳng ai cả. Chỉ có mẹ tôi làm việc ở Hà Nội, có điều kiện hơn các cậu, các dì. Và mẹ không bao giờ từ chối giúp đỡ, vì đó là tình ruột thịt, cho dù mẹ không giàu có. Các cậu, các dì đều là nông dân miền núi, quanh năm nghèo và hầu như năm nào cũng có người xuống Hà Nội chữa bệnh. Mẹ là người con gái, con dâu hiếu thảo, là người chị cả đúng nghĩa nhất mà tôi biết.

Ấy thế mà cũng có những người quay ngoắt lại trước sự sống chết của người em ruột thịt. Sao thế? Tình cảm gia đình là thứ có thật, và nó là một tượng đài mà người ta đặt niềm tin vào đó, rất nhiều niềm tin. Nhưng nhiều khi người ta chỉ ĐẶT niềm tin vào đó thôi, chứ không XÂY ĐẮP cho nó.

Tình bạn? - Trừu tượng không?

Tự dưng thấy thật mỉa mai khi bỗng dưng nhắn một cái tin để kể lể với một người bạn rằng 'Tao mệt quá', rằng 'Tao vừa truyền đi 250cc máu'... Để làm gì? Tại sao lại giống như một sự kêu gọi lòng thương xót thế nhỉ? Rồi phải nhận lại những cái tin trả lời khiến mình buồn đến mức muốn mất hết cả máu đi còn hơn!

Bạn ở xa, bạn ở gần, ở gần mà ngỡ quá xa... Cứ ngỡ là gần thì phải khác. Cứ ngỡ rằng quý mến nhau thì phải khác... Và rồi nói rằng ngày mai sẽ tới, và rồi biến mất. Chat với người bạn đang ở cách mình 10.000km mà còn thấy ấm lòng hơn rất nhiều.

Tình yêu? - Trừu tượng không?

Tất cả những khi tôi buồn, vì khách quan hoặc chủ quan - người không đều thể ở bên tôi. Người nghĩ tôi đùa và nhắn một cái tin nhạt thếch. Người nghĩ tôi thừa sức khỏe nên chỉ hỏi dăm câu rồi 'xong màn hỏi thăm, còn bây giờ hỏi đến công việc'.

Ngày hôm qua, tôi đã suýt ứa nước mắt vì giận. Và rồi tôi lại nghĩ mình không cần phải ủy mị như thế, vì người chẳng có ở đó để mà thương tôi, vì người có quá nhiều thứ để quan tâm, và vì tôi không hề muốn mình trở thành một nỗi phiền toái...

Và hiện hữu những gì?

Tôi có một tính xấu (?) đó là thích nói thẳng, ít nhất là ở đây. Tôi mắng mỏ phiếm chỉ, và cảm ơn rõ ràng. Những lời cuối này dành để cảm ơn những người đã sẵn sàng bên tôi khi tôi thực sự cần.

Anh T. Thật buồn cười khi anh tưởng em phải thay van tim đấy! Đọc tin cái kiểu gì không biết. Ai đời mai mổ mà hôm nay còn nhởn nhơ đi thử máu. Sự tình là cả nhà đi taxi vì sợ lấy máu xong sẽ mệt, nhưng em còn phải đến TS để lấy 2 tờ báo (?). Em và anh đã từng bên nhau...

Bạn Đ. Xin lỗi ku nhưng quả thực là bé chỉ nghĩ đến ku sau khi đã nhăm nhe nhờ vài người mà không được. Ngại nhờ anh T. lần nữa, sợ anh có việc. Anh béo đi tập lái xe. Bạn T. đi học. Không muốn nhờ con gái. Cũng chẳng biết sau gần 4 tháng không liên lạc, ku có còn dùng số đt đó không. Nhưng rồi đã ok. Sáng ku gọi bé dậy. Ku còn chẳng biết đường.

Ku lúc nào cũng bên cạnh bé, đỡ bé dậy, dìu bé đi, ôm bé khi bé không còn đủ sức để ngồi. Ku biết không? Bé vốn đang ốm dở, mẹ bảo đi để 'dự phòng' thôi. Cái lúc lấy máu xong, bé sợ mẹ lo nên cố cười nhe nhởn. Nhưng bé không biết là cái mặt bé đã tự tố giác thể trạng kinh khủng của mình. Mắt hoa dần lên như người bị mù, tai ù đặc không thể nghe được ai nói gì, cả người lạnh như chết, tay chân run rẩy. Đôi bàn tay của Đ. nắm chặt khiến bé biết mình đang tồn tại... Cả khi anh T. gọi, bé cũng cố giữ cho giọng nói được bình thường, để anh không biết là bé đang trong tình trạng tồi tệ như thế.

Và rồi ku đưa bé đến TS để lấy 1 cái giấy mời (?), chuyển 1 cái tài liệu, về Hai Bà Trưng đưa giấy mời, về Cầu Giấy gửi thư cho cô bé ở Hòa Bình. Cố hoàn tất mọi việc để ngủ một giấc thật dài... Tự dưng bé nghĩ đến tâm nguyện của một người biết mình sắp chết, nhưng bé không dám nói với ai, sợ bị mắng là gở miệng. CẢM ƠN...

Và quay lại từ đầu, không nên quá tin cậy vào cái gọi là NIỀM TIN, phải không? Bởi vì cái mà tôi tin rằng mình có thể dựa vào, rằng mình có thể tìm đến để được chở che thì bỗng chốc khiến tôi thấy mình đơn độc, đơn độc một cách vô duyên.

The Unique

Tớ không biết điều gì đã đưa ta lại gần nhau.

Trong khi người ta luôn hướng tới, luôn mơ ước một sự ổn định, một sự cân bằng, thì CẢM GIÁC lại là thứ quá mơ hồ, chống chếnh, luênh loang. CẢM GIÁC là màu bàng bạc ánh trăng mặt nước, tỏa rộng, tan trôi...

Ngu trong long mua dong.mp3 - Lê Tâm

Tớ và cậu đến bên nhau bằng CẢM GIÁC. Chắc mình gặp nhau online còn nhiều hơn là ở đời thực. Nhưng những câu chuyện của mình, tớ cảm giác như đang được nói chuyện với cậu, có khi đối diện, có khi thủ thỉ, có khi bàn đến vấn đề gì ghê lắm, nhưng phần nhiều là những thứ nhỏ xinh. Nhỏ xinh, từng chút một, để cảm giác dần khiến tớ nhận ra cậu trong bao nhiêu người xung quanh...

Tớ yêu quý cậu, bắt đầu từ CẢM GIÁC. Lần đầu gặp cậu, câu chuyện là những lời khuyên nhủ, những chia sẻ xã giao, nhưng ấn tượng của tớ về cậu thì không bao giờ mờ nhạt. Cậu giản dị, thậm chí hơi luộm thuộm: áo thì nhăn tít, quần hộp, xỏ dép lê. Tớ nhớ cái dáng cậu đút một tay trong túi quần kaki màu ghi nhạt, vai hơi nhô lên. Văn phòng của cậu luôn có hoa tươi, cậu bảo rằng tuy bản thân luộm thuộm nhưng lại thích chỗ làm việc sạch sẽ, ngăn nắp, có hoa. Tớ đã để ý cậu thường xuyên lau bàn mỗi khi rót nước mà rơi ra một giọt.

Tớ ít gặp cậu trực tiếp. Vì tớ biết giữa tớ với cậu là một khoảng cách xa xôi. Cậu có quá nhiều việc phải làm, và tớ thì chẳng có lý do gì để phiền cậu cả. Nhưng có lẽ dấu ấn đầu tiên, cái ngày đầu tiên mà tớ có CẢM GIÁC rằng mình sẽ gần nhau hơn, đó là sinh nhật cậu. Tớ đã gửi offmes cho cậu, thể hiện một sự quan tâm nhỏ bé. Nhưng đôi dòng mes qua lại đã cho tớ CẢM GIÁC ấy. Chắc chắn cậu không biết, và có thể cậu không còn nhớ.

Rồi chẳng biết vì đâu, câu chuyện cứ nhiều lên. Những trao đổi nghiêm túc về nhiều thứ, rồi cả những chuyện vu vơ... Tớ bỗng nhiên có CẢM GIÁC trống vắng khi không thấy nick của cậu bật sáng. Còn khi cậu có available mà không chào hỏi gì nhau thì tớ vẫn có CẢM GIÁC yên tâm, vì cậu đang ở đâu đó quanh tớ.

Những ngày tớ bị ốm, ngày nào cậu cũng hỏi thăm tớ. Cậu đã nói rằng cậu hỏi thăm như một thói quen, một phản xạ thôi, nhưng tớ vẫn cứ coi đó là sự quan tâm cậu dành riêng cho tớ. Và tớ không hề có CẢM GIÁC rằng mình ngốc nghếch chút nào. Đôi khi tớ ngầm so sánh cậu với một (hoặc "những") ai đó. Vì sao lại là cậu mà không phải là "ai đó" quan tâm đến tớ? Vì sao? Tớ đã rất giận "ai đó", nhưng rồi, cái tính "không thích cáu giận" lại đưa tớ về trạng thái cân bằng. Tớ bắt đầu nghĩ đến cậu thêm một chút.

Chưa có ai ở một vị trí như cậu mà lại quan tâm, giúp đỡ tớ nhiều như thế. Tớ biết đó không phải là một sự vụ lợi. Vì bản thân tớ chẳng bao giờ nghĩ rằng mình "có" cái gì để người ta vụ lợi. Tớ xấu xí, tớ chẳng giàu có, tớ chẳng giỏi giang, tớ mờ nhạt, tớ thô kệch. Tất cả đủ để tạo nên một con người không ấn tượng, ít nhất là với cậu.

Chính vì tớ không ấn tượng nên tớ nói chuyện với cậu dễ dàng hơn, thoải mái hơn. Tớ chưa bao giờ được nói với ai về những chuyện như đã từng nói với cậu. Và tớ cũng chưa bao giờ nghe ai nói những chuyện như cậu đã kể với tớ. Những câu chuyện có thể khiến ai đó ngượng ngùng khi nói hoặc nghe, những câu chuyện mà tốt nhất là không nên kể cho ai biết. Tớ không biết gọi là gì, nhưng tớ CẢM GIÁC được một sự tin tưởng, từ hai phía.

Tớ và cậu đến bên nhau, có lẽ bằng CẢM GIÁC tin tưởng. Chỉ thế thôi. Tớ cũng chưa bao giờ có ý định (hoặc nghĩ) rằng ta sẽ được gì từ người kia. Tớ có thừa lòng tự trọng và kiêu hãnh để không phải cầu xin ai bất cứ điều gì. Cậu cũng vậy. Đó có thể gọi là CẢM GIÁC về sự cân bằng vai trò. Cậu có thể hơn tớ nhiều thứ, nhưng tớ không vì thế mà nhảy bổ vào kết thân với cậu. Và nếu tớ là kẻ như thế thì chắc chắn cậu sẽ chẳng bao giờ thèm nói chuyện với tớ. Nhưng giờ thì tớ có thể nói chuyện với cậu nhiều hơn, và đôi khi tớ... vui vì khiến cậu phải có chút... nhớ nhung, mong ngóng, lo lắng, hồi hộp.

Mỗi ngày qua đi, tớ lại càng nhận ra có gì đó đang âm thầm diễn ra trong CẢM GIÁC của mình. Tớ âm thầm tự hào vì có cậu ở bên. Tớ âm thầm tự hào vì mối quan tâm của cậu đối với tớ. Tin nhắn của cậu mỗi buổi sáng sớm là niềm vui cho tớ trong cả một ngày. Tớ không còn phải "có lý do" mới nhắn tin cho cậu nữa, mà tớ có thể nhắn khi tớ... chẳng có gì để làm.

Có người "mê tín" cậu. Còn tớ thì không như thế, nhưng tớ nhớ tất cả dáng điệu, cách ăn nói của cậu. Đôi khi ngồi không, tớ lại chơi trò nói chuyện một mình (hâm quá nhỉ), và tớ bắt chước phong cách của cậu, những cái lắc đầu, cách cười, những kiểu phát ngôn cửa miệng, những đoạn trầm bổng khi nói,... Tớ rất nhớ cái lúc cậu cười trên webcam khi nhận dòng mes của tớ. Tớ rất nhớ tiếng cậu cười đổ dồn qua điện thoại khi tớ đi nhầm đường,... Cậu chưa bao giờ khiến tớ phải buồn, phải lo lắng.

NHƯNG TỚ ĐÃ LÀM CHO CẬU BUỒN

Tớ chỉ nói lên những CẢM GIÁC tớ đã từng có, hoặc là những suy nghĩ ban đầu về bất cứ ai lại gần mình. Tớ có lý do để nghi ngại chứ. Và dù cậu rất buồn thì ít nhất, cậu cũng biết thêm về tớ, còn tớ thì được nói những gì mình đã từng nghĩ. Điều đó không có nghĩa là tớ ám chỉ cậu. Tớ luôn cho rằng những câu chuyện trong một thời gian dài đã phần nào cho cậu hiểu rằng tớ không phải kiểu người thường xuyên có ý nghĩ đó.

Tớ rất xin lỗi. Nhưng khi cậu nói rằng cậu CẢM THẤY bị xúc phạm thì tớ thực sự rất chán nản. CẢM GIÁC về sự tin tưởng, quý mến dài lâu bị xóa nhòa bởi một thứ gọi là CẢM GIÁC về sự "không hiểu gì cả" trong một khoảng thời gian quá ngắn. Tớ biết điều đó chưa thể làm rạn nứt một tình cảm, nhưng nó sẽ khiến cho tình cảm ấy không được tròn đầy, hoặc là quá đầy đến nỗi phải tràn ra.

Tớ vẫn dành cho cậu sự quý trọng, tin tưởng bằng CẢM GIÁC, và tớ cho rằng CẢM GIÁC ấy rất vững chắc, cho dù người ta có gọi nó là cái gì đó mơ hồ, cho dù cậu không còn nghĩ về tớ như tớ vẫn - luôn - thế.

Chúc cậu ngủ ngon!