Showing posts with label bàivở. Show all posts
Showing posts with label bàivở. Show all posts
The Unique



“Yêu em đi...”. Giọng nàng mướt mát. Bàn tay, cũng mát, đang lần chậm rãi từ vai xuống lưng, xuống ngực, xuống bụng, xuống... Môi và lưỡi nàng ướt át cũng chầm chậm đi theo bàn tay.

Tôi 22 tuổi. Tôi khỏe mạnh. Tôi học Đại học ở cái trường mang cái tên thật là “sốc”: “Đại học tài năng”. Tài năng nước mẹ gì cái thằng như tôi. À, mà có khi đổi thành “Đại học của những đứa con của những ông bố, bà mẹ tài năng”.

Haha, tôi chẳng dám cười, sợ cái hồn của cái thân thể đang “tự sướng” trên thân thể tôi kia lại phải ngừng “công việc” để lướt một ánh nhìn dò hỏi: “Em làm anh nhột dưới này à?”.

Tôi không đẹp trai, tôi tự nhận thế. Tôi cao có một mét sáu chín, nặng sáu mươi mốt kí lô. Chẳng cao to, nhưng tôi khỏe mạnh. Mà các cô, dù mới bảy giờ tối còn rú ầm vì anh chàng điển trai đeo kính đọc tin tức ở kênh quốc gia, thì cũng phải tặc lưỡi trước tôi: “Bé nhưng cái gié nó to”. Tôi quen rồi, thật đấy.

Tôi không đẹp trai, nhưng tôi khỏe mạnh. Đấy là điều muôn đời các cô cần nhất. Vứt xó cái món đẹp giai đi. Khi ngủ thì người ta tắt đèn. Khi ngủ thì người ta sung sướng bằng cảm giác, xúc giác, vị giác, và, hừm, cả thính giác.

Anh có cảm thấy sướng run lên không? Anh có sờ thấy đường cong và cái vũng ẩm ướt đó không? Anh có nếm được vị vừa thơm ngon, lại vừa thối khẳn không? Anh có nghe thấy tiếng người ta liếm láp và tợp hớp không?

Đấy, tôi đã bảo mà. Các cô cần gì? Tiền và sự vuốt ve. Mà đôi khi tiền cũng chả nứng nổi cơn thèm sướng của họ đâu.

Nhưng mà hôm nay thì nàng nứng tôi, nứng đến phát cuồng. Nhiều khi tôi phải ưỡn người để giúp nàng làm việc thoải mái hơn. Khổ thân, hình như nàng bị “bỏ đói” lâu lắm rồi. Tôi thương nàng, lẫn đâu đó cảm giác thương hại.

Tôi mới quen nàng lúc chiều, khi nàng đánh rơi xấp tài liệu gần cái thang máy ở khu chung cư. Tôi nhặt giúp. Nàng nhìn tôi biết ơn, ánh mắt sáng bừng như vừa bước từ trên giường với gã nào xuống.

Nàng mới chuyển tới cạnh căn hộ của tôi. Một mình.

Buổi tối, tôi gõ cửa hỏi thăm, làm quen. Đúng là thời tên lửa. Cách đây 2 tiếng còn kể lể chuyện gia đình, công ty... Chẳng sao, một công đôi việc, vừa làm vừa kể chuyện cũng được. Phải cái, nàng “bận” quá, tôi chẳng dám hỏi, chỉ biết phát ra những tiếng “tộp tộp”, và bây giờ thì rên lên.

Tôi cứ rên

Tôi rên rỉ triền miên

Tôi rên rỉ ngắt quãng

Ôi... ôi... a..a...a.a.a...

Nàng chẳng thèm đếm xỉa

Kêu to hơn nhé!

A..A.A.A...... Em ơi.. A.A.A

Cứ thế, mải miết tìm xa xôi. Bao giờ kêu to cho cả thế giới này biết rằng ở đây đang có người sung sướng nhỉ?

A.A.A...

Nàng đã có người yêu. Tôi cũng có người yêu. Nhưng người yêu nào biết nổi chứ?

Hãy làm cái việc mà em muốn. Tạm quên luân lý chung thủy giữ gìn của em đi. Giờ là tôi và em. Mai sẽ là em và anh ta. Cho đến khi nào em thấy hạnh phúc...

Khi nào?

The Unique



Bài này bên TTCT có một bài tổng hợp nhưng ngắn quá, không đủ dùng nên tớ quyết định dịch toàn bộ lại để phục vụ nghiên cứu khóa luận, hehe

Trích bài nói chuyện của Jan Schaffer – Giám đốc điều hành Trung tâm báo chí công dân Pew, Washington, Mỹ

Báo chí luôn cần làm sáng tỏ hơn trách nhiệm, nghĩa vụ của mình nhằm hỗ trợ hoạt động của chính quyền cũng như đem lại cuộc sống tốt hơn cho cộng đồng. Điều này có vẻ “đơn giản” nhưng lại đủ khiến cả những chuyên gia báo chí kỳ cựu cũng phải trăn trở. Có vấn đề lợi ích, có sự bùng nổ công nghệ thông tin tiên tiến, và có cả những “tật” nghề nghiệp đang làm vơi dần lòng tin từ độc giả.

Công nghệ thông tin hiện đại phát triển khiến chúng ta phải nghĩ lại xem: “Nhà báo là ai?” và “Báo chí là gì?”

Khi việc lướt web ngày càng thông dụng thì công chúng báo chí cũng bắt đầu tham gia cung cấp thông tin. Có khi họ là cả một tổ chức săn tin, kể những câu chuyện mà báo chí... kể sai, có khi đưa tin trước khi nhà báo phát hiện ra. Họ tập trung vào tin tức địa phương mà phần lớn các báo và nhà báo không có đủ “lực” để tìm nguồn. Vậy thì trong khi “nghĩ lại”, chúng ta hãy tính đến cả “Báo chí tham dự” và “Nhà báo công dân” khi xem xét đồng thời với các chuẩn mực cũ.

Báo chí công dân góp phần đưa báo chí về đúng với chức năng cung cấp thông tin. Alexis de Tocqueville, một người Pháp chịu ảnh hưởng sâu sắc của phong cách Mỹ, đã từng nói từ 170 năm trước rằng: “Anh không thể có báo chí thực thụ nếu thiếu tính dân chủ, và anh cũng không thể có nền dân chủ nếu thiếu báo chí”. Đây là phần “mặc định” trong nghĩa vụ của báo chí, cũng là một lý do để báo chí, ở bất cứ đâu, cũng đều nằm trong sự bảo vệ mang tên “hợp Pháp” và “hợp Hiến”.

Báo chí công dân hướng tới việc:

- Duy trì những đóng góp tích cực của báo chí

- Xây dựng mối liên hệ với độc giả

- Kể chuyện theo lối mới và hấp dẫn hơn

- Xây dựng lớp “Công dân báo chí” mới

Nếu bạn là nhà báo thì bạn không nên tự bằng lòng với việc “làm tốt nhiệm vụ được giao”. Lực lượng báo chí có uy tín trong một xã hội dân chủ phải làm việc xứng đáng với vị trí của mình.

“Nhà báo công dân” ra đời từ chính mối quan tâm thực sự của người dân đối với báo chí. Nhiều cuộc điều tra cho thấy công chúng đang nhận ra ranh giới “mờ nhạt” giữa “kể” và “tả” mà chính nhà báo cũng khó có thể phân định rạch ròi. Giới truyền thông bây giờ phải tốn công hơn rất nhiều bởi họ đang phục vụ những công dân ưu tú chứ không đơn thuần là công chúng tiếp nhận. Nhiều người còn cho rằng báo chí dường như không thể “chạm” tới công chúng, thậm chí còn bị lôi tuột đi đâu với những lợi ích kinh tế ở “khu vực nhạy cảm”.

Jim Lehrer, chỉ đạo sản xuất chương trình NewsHour trên kênh U.S. public television, đã nói: “Báo chí, như có người nhận định, đang có hơi hướng của một trận chiến giữa các chuyên gia. Đứng ngoài mà xem thì được, nhưng chớ có tin vào đó”.

Có những cái “tật” nghề nghiệp mà ngày càng nhiều phóng viên mắc phải như:

- Chất đống thông tin

- Chỉ luẩn quẩn với máy tính

- Đặt một tràng câu hỏi thừa mứa

- Dự đoán đánh “vèo” các câu trả lời

- Chỉ ngừng nghe để cắm cúi ghi chép những ý “gợn gợn”

- Sẵn sàng làm người đối diện phải bối rối khi câu chuyện “có vấn đề”

- Thỉnh thoảng lại chọc ngoáy vào những hành vi lặp lại của người đối diện

Trung tâm báo chí công dân Pew (www.pewcenter.org)

The Pew Trusts (1993) đã thành lập Trung tâm Pew nhằm trả lời cho câu hỏi: “Nếu nhà báo tác nghiệp theo kiểu-nhà-báo thì liệu công dân có thể làm việc theo kiểu-công-dân không?” Tất nhiên, câu trả lời ngắn ngọn là: “Có”.

Pew đã thực hiện 120 dự án thực nghiệm để tìm kiếm chuẩn mực thông tin mới nhưng vẫn hướng tới những giá trị chung là: Chính xác, Khách quan, Độc lập và Trung tính, đồng thời vẫn thu hút được sự chú ý của đông đảo công chúng.

Pew cũng tiến hành 650 dự án, đào tạo hơn 4.000 nhà báo, sản xuất 65 video và ấn phẩm đào tạo, trao 30 giải thưởng báo chí công dân xuất sắc.

Năm 1993, tổ chức phi lợi nhuận ở Mỹ có tên là The Pew Charitable Trusts đã nhập cuộc. Họ cho rằng tính dân chủ đang dần bị xói mòn, và rất có thể, chính vì báo chí cũng không còn “nguyên lành” nữa.

Nhiều “nhà báo công dân” thắc mắc xung quanh vấn đề: “Chúng ta đang xây dựng một quốc gia thế nào? Công dân của nó chỉ toàn xem kiểu tin “lạ” hay là công dân tham gia quyết sách trong một xã hội tự quản?” Họ muốn đóng góp vào việc:

- Duy trì vai trò thông tin của giới truyền thông, đồng thời nhấn mạnh những tiêu cực và bất bình đẳng.

- Ngăn chặn hình thức gây náo động ở môi trường truyền thông vốn đã quá ồn ào.

- Nâng tầm trách nhiệm của những người lãnh đạo biết “nhìn xa trông rộng”, giúp mọi người nhận thức được vai trò và nhiệm vụ của họ một cách công khai, dân chủ.

Trào lưu báo chí công dân nảy sinh từ đầu những năm 90 cùng với những hình thức tường thuật bầu cử mới, đó là:

- Tránh kiểu “tường thuật đua ngựa” – “Ai đang dẫn đầu? Kế đó là ai?” Với kiểu đó thì cử tri chắc chắn sẽ nhủ thầm: “Đã biết ai sắp thắng thì bầu cử làm gì?”

- Tập trung hơn vào kết quả cử tri đi bầu chứ không phải là “rình” từng động thái của ứng cử viên khi họ vận động từng nhóm cử tri.

- Phác lên bức tranh bầu cử như là một “hợp đồng lao động”: “Chúng ta muốn “thuê” ai để lãnh đạo Chính quyền?”, “Cử tri cần biết những thông tin gì để quyết định lựa chọn?”

Tiếp cận “báo chí công dân”

“Báo chí công dân” là một khái niệm phổ biến mà qua đó, người ta đánh giá được mức độ hiệu quả thông tin mà những người không-phải-nhà-báo đem lại trong bài báo của họ, khiến cho họ không có cảm giác “thấp cổ bé họng” hoặc là “bị cho ra rìa”.

“Nhà báo công dân” tự đặt cho mình trách nhiệm làm cho công chúng phải động não và đi đến hành động cụ thể chứ không chỉ đơn giản là kéo người ta tới rồi liếc mắt hoặc nhìn chòng chọc. Tuy nhiên, “Nhà báo công dân” không chỉ dẫn cho công chúng nghĩ CÁI GÌ và làm THẾ NÀO. Họ đặt mình ở vùng trung tính, trang bị cho công chúng những thông tin, phương pháp hoặc đề xuất giải pháp tháo gỡ vấn đề.

Cũng tương tự một trận cầu. Anh có thể bao quát từ khán đài dành cho báo chí, cách xa phía trên sân cỏ, khách quan và không can thiệp. Nhưng báo chí thì cần có sự bao quát với tư cách nhập cuộc như một trọng tài. Việc của anh là phải nắm chắc luật thi đấu và giữ cho cuộc chơi diễn ra công bằng. “Nhà báo công dân” nhìn thấy vai trò của họ gần với trọng tài hơn là người đứng ngoài mà kể lại cuộc đấu đó.

Tiếp cận “Báo chí công dân”, chúng ta cần nắm rõ:

- Quan niệm mới về tin tức

- Nguồn tin mới

- Cách tương tác mới với người đọc

- Danh sách câu hỏi trắc nghiệm tâm lý

“Tin tức” là gì?

Có một cách mà nhà báo công dân thường gắng để làm khác với nhà báo, đó là đi tìm khái niệm mới về tin tức. Bản nghiên cứu dưới đây cho thấy các nhà báo đã thay đổi đột ngột quan niệm về “tin tức” hơn 25 năm trở lại đây, hầu hết đều là phản ứng từ thúc đẩy của thị trường:

- Năm 1977, 01/03 bài viết ở trang bìa tại Mỹ đều có nội dung về chính quyền. Năm 1997 (20 năm sau), con số đó là 01/05, giảm 38%.

- Số lượng bài ở trang bìa về các lễ kỷ niệm hoặc giải trí thì tăng vọt từ 01/50 (1977) lên 01/14 (1997).

- Lượng bài về các vụ scandal tăng gấp 3, từ 01/25 (1977) lên 01/08 (1997).

“Báo chí công dân” mở rộng quan niệm về tin tức, đó là:

- Có sự bao quát toàn diện cả mặt mâu thuẫn và mặt tán đồng

- Có sự tổng hòa cả giải pháp cũng như kết quả

- Ngăn chặn hình thức “tính công điểm” trong khi làm báo

- Viết-câu-chuyện-thật và viết-thật-câu-chuyện

Hầu hết các nhà báo quan niệm đã là tin tức thì phải chứa đựng mâu thuẫn, theo kiểu “xung đột kịch”. Có khi bạn gửi thông báo mời phóng viên tới cuộc họp mà ai cũng tán thành điều gì đó thì họ sẽ muốn về ngay và nói với Tổng biên tập rằng: “Chẳng có quái gì cả”. Các nhà báo có vẻ thích viết về những mâu thuẫn và thích có mâu thuẫn để... viết.

“Nhà báo công dân” thì sao? – Họ cố gắng điều tra, thăm dò xem vì đâu mà người ta đồng tình hoặc không đồng tình, họ kiểm tra kết quả của giải pháp đang được vận dụng lại tại chính cộng đồng của mình.

Tập trung cho giải pháp

Tờ The Savannah Morning News lôi cuốn công chúng tìm giải pháp vực dậy tình trạng thi trượt ở Savannah (vốn đang ở mức tệ hại nhất nước). Sẽ chẳng có gì mới nếu chỉ viết về điểm bài thi của học sinh, lượng học sinh không đủ tiêu chuẩn vào trường, ý kiến của phụ huynh và học sinh, kiến nghị của nhà trường tới chính quyền địa phương... Vậy tờ báo đã làm thế nào?

- Tờ báo triệu tập nhóm phóng viên công dân tác chiến. Nhóm này sẽ trò chuyện với các chuyên gia, các nhà nghiên cứu, các nhà giáo dục, phụ huynh và học sinh.

- Nhóm tác chiến cùng với phóng viên báo tham quan mô hình chương trình học chuẩn khắp nước Mỹ.

- Công dân đóng góp bài vở cho báo về những gì họ thấy ở chính địa phương mình.

- Nhóm tác chiến sẽ tổng kết lại bằng kế hoạch hành động.

- Sau khi chương trình hành động kết thúc, công dân lại tập trung và lập nên tổ chức phi lợi nhuận nhằm gây quỹ cải thiện cho trường học.

Như vậy, tờ báo sẽ có được nhóm “công dân báo chí” của mình khi họ:

- Thực sự muốn tham khảo ý kiến của những người dân bình thường.

- Hiểu được giá trị thông tin từ phía công chúng.

- Phát triển đội tác chiến để vận động bài vở và động não tìm giải pháp.

- Kiểm nghiệm giải pháp có dấu hiệu khả thi.

- Xây dựng “năng lực công dân” cùng những trách nhiệm để giải quyết vấn đề.

Suy nghĩ lại thói quen làm báo

“Nhà báo công dân” nhận thấy rằng đôi khi những nguyên tắc làm báo, trên thực tế, luôn ảnh hưởng đến tác phẩm.

Tờ The Orange County Register (bang California) kể chuyện về những đứa trẻ nghèo sống ở những khu nhà tạm ngay bên kia đường là Disneyland. Không hề có sự nhập vai của chuyên gia nào, cũng không theo kiểu “người ta bảo rằng...”. Lũ trẻ không phải là đối tượng để người ta bàn tán trong câu chuyện, mà chúng chính là câu chuyện, với lời nói và hình ảnh của chính mình. Điều này hoàn toàn không theo lối làm báo thông thường. Vậy thì có phải là “đi ngược nguyên tắc” không?

Và phản ứng thì vượt cả sức tưởng tượng: hơn 1.100 người gọi điện tới tòa soạn và đề nghị ủng hộ 200.000USD, 50 tấn thực phẩm, 8.000 món đồ chơi và hàng ngàn giờ tình nguyện. Riêng địa phương cũng chi 1 triệu USD cho chương trình xây nhà từ thiện. Một tổ chức phi lợi nhuận phát động chiến dịch ủng hộ 5 triệu USD để chăm sóc y tế cho những gia đình nghèo.

Sau sự kiện này, phóng viên báo kể rằng điều khiến cô ấy ngạc nhiên là làm thế nào mọi người lại có thể cùng nhau tập trung tìm ra giải pháp được như thế. “Một câu chuyện tương tự, được kể theo lối cũ thì rất có thể khiến cho chính quyền phải dè chừng. Thế nhưng với cách tiếp cận này thì không ai có cảm giác mình đang bị quy kết trách nhiệm cả. Và như vậy, thay vì tốn công sức để biện hộ, người ta đã “xuống đường” để giải quyết khó khăn”.

Thế nào là “cân bằng”?

Nhà báo thuật lại cả hai mặt của câu chuyện và bảo rằng: “thế là cân rồi nhé”. Nhưng “nhà báo công dân” thì cho rằng đó không phải là công bằng, mà là “ba phải”. Hơn nữa, nó còn dẫn tới tình trạng “tính công điểm”, làm quấy quá, khi anh nhà báo chỉ lo làm cho xong nghĩa vụ. Vấn đề là ở chỗ người đọc không quan tâm tới “công điểm” đó, vị trí nào thì cũng thế mà thôi.

“Cân bằng” là mức độ trung gian chứ không phải điểm cực. “Nhà báo công dân” cố gắng khẳng định rằng tất cả mọi người đều có thể bày tỏ quan điểm. Nói một cách hóm hỉnh, thay cho việc kể “ở hai đầu câu chuyện” thì họ bao quát “bốn phương tám hướng”.

Cân bằng, nhưng phải có phát hiện mới. Xung quanh việc trưng cầu ý kiến xây dựng hệ thống bao lơn ánh sáng từ Norfolk, Virginia đến khu nghỉ dưỡng ở bãi biển Virginia. Rất nhiều ý kiến phản đối công trình này với lý do là nó quá tốn kém, lại thêm cả thuế phụ trội.

Tuy nhiên, phóng viên của tờ The Virginian-Pilot là một nhà báo công dân. Anh ta lắng nghe kỹ càng, tóm lại thành một văn bản ngắn về cuộc tranh luận. Sau khi phỏng vấn thêm, anh ta (thật dũng cảm) kể một câu chuyện, không phải về giao thông, mà về nạn... phân biệt chủng tộc. Anh ta “lý luận” rằng việc phản đối xây dựng hệ thống bao lơn thực ra là vì người ta không muốn dân da đen từ Norfolk được đi lại dễ dàng sang bãi biển Virginia mà thôi.

Phát triển nguồn tin mới

Nhà báo công dân triển khai mạng lưới cung cấp thông tin từ địa phương, được gọi là “lộ trình công dân” với các khâu:

- Xác định tôn chỉ của tờ báo, quan điểm của tờ báo đối với sự kiện.

- Lên danh mục nhóm đối tượng với những cá nhân thu hút được sự quan tâm của nhà báo (thật hài hước khi các chính trị gia nắm rất rõ những đối tượng đó là ai thì nhà báo lại rất kém khoản này):

+ Nhóm “xúc tác” – những “điều tra viên không chính thức”. Họ giúp hoàn thành công việc mà không hề đòi hỏi “danh phận”.

+ Nhóm “kết nối” – những người hoạt động trong cộng đồng – những “công dân ong thợ”. Nhóm này trải khắp các khu vực khác nhau và luôn nắm được thông tin đầy đủ về những gì đang diễn ra nơi mình sống.

- Luôn để những cuộc bàn luận “mở”.

- Cùng họ kiểm tra bài vở, hỏi và lắng nghe ý kiến của công dân.

- Hỏi về những từ, cụm từ họ dùng vì chưa hẳn công chúng và nhà báo có chung cách hiểu về một đối tượng tưởng chừng rất quen thuộc.

Một khi công dân thấy quan tâm và lắng nghe, họ sẽ gọi và cung cấp thông tin cho tờ báo trước tiên. Còn trong trường hợp tờ báo phải đối mặt với một dãy dài những điều luật đe dọa mối liên hệ giữa tờ báo với công chúng họ sẽ là chỗ dựa cho tờ báo.

Tương tác mới với độc giả

“Báo chí công dân” tìm kiếm cách “trò chuyện” hai chiều với độc giả, chứ không phải là hình thức thông tin một chiều. Một trong những dự án báo chí công dân thành công nhất mọi thời đại là loạt bài "Taking Back our Neighborhoods" của tờ The Charlotte Observer. Chương trình này thăm dò tình trạng tội phạm ở 10 địa bàn dân cư. Họ vận dụng mọi cách thức làm báo chí công dân, bao gồm:

- Cộng tác viên truyền hình và phát thanh

- Các câu chuyện kể liên tiếp tại các gia đình để giải quyết vấn đề tội phạm đan xen câu chuyện về tình trạng gia tăng tội phạm ở địa phương.

- Những ý kiến tham luận của người dân trong buổi tiếp dân ở địa phương.

- Danh mục “Việc cần làm” chi tiết về nguyện vọng của người dân cùng với số điện thoại của một địa chỉ có trách nhiệm.

Hơn 1.200 người đọc đã gọi điện tới số máy đó bởi tờ báo giúp họ thấy họ có thể làm gì. Điều “Điều kỳ diệu” là những cải thiện mà chương trình này mang lại thì kéo dài đến tận 10 năm sau, tình trạng tội phạm giảm đi, thêm nhiều trạm y tế, thêm hệ thống đèn đường, trung tâm văn hóa cũng được xây dựng. Người ta rất biết ơn tờ báo vì điều đó. Tờ báo không bảo người ta làm cái gì mà chỉ đơn giản là đưa ra một loạt lựa chọn, đó là hoạt động xây dựng “cộng đồng tham dự”.

Chúng ta biết gì về “báo chí công dân”?

Từ nghiên cứu có tính chất độc lập và hàn lâm, dưới đây có thể là những điều ta biết về “báo chí công dân”:

- Nó tạo nên “hành vi công dân”, từ việc tham gia ý kiến đến tự nguyện hành động, “báo chí công dân” lôi cuốn người dân trở thành một phần câu chuyện. Công chúng sẽ nhập cuộc “lộ trình tham dự” mà báo chí đưa ra.

- Nó xây dựng một nền tảng tri thức. Những công chúng tham dự sẽ hiểu biết nhiều hơn về cộng đồng, hơn là những người chỉ biết đứng nhìn.

- Nó đặt nền móng cho niềm tin và mối liên hệ cộng đồng. Người dân tin tưởng nhiều hơn vào cơ quan thông tấn sau những gì tờ báo làm được cho họ.

- Công chúng nhiệt tình tham gia bởi tự họ được làm mọi việc.

- Nó dựa trên nền tảng “cộng đồng tham dự” để đề ra phương hướng giải quyết vấn đề.

- Nó kể chuyện với “tinh thần mới”, “dáng vẻ mới”.

“Dữ dội” hay “dịu êm”?

Nhà báo có khi là người làm lắng ồn ào, cũng có khi “chọc ngoáy” cho nó nổ tung. Báo chí công dân thì tìm cách bao quát cả những góc yên tĩnh nhất trong đời sống cộng đồng. Nơi yên tĩnh nhất có thể chính là nơi gây nên nhiều nhức nhối nhất.

Câu chuyện có thể không “chơi trội” mà cứ âm ỉ, rí rách, đôi khi chẳng được người ta để ý giữa bao nhiêu dòng tin nóng trên trang nhất tờ nhật báo. Bằng cách này, tờ báo cóp nhặt từng câu chuyện về những con người riêng lẻ để dần khẳng định tên tuổi của tờ báo thay vì biến mình thành một “hoạt náo viên”.

Loạt bài “New City” của tờ The San Francisco Examiner cho thấy những hệ quả và thay đổi của tình trạng nhập cư đối với cuộc sống tại đây, từ các nhà hàng, phim ảnh, thể thao, trường học cho đến cả loại nhạc mà người ta hát trong các bar.

Loạt bài "Deadliest Drug: Maine's Addiction to Alcohol” trên tờ The Press Herald (Portland, tiểu bang Maine) đã châm ngòi cho cuộc tham dự của công dân trước sức tàn phá khủng khiếp của tệ nghiện rượu. Tờ báo đưa ra một loạt những con số về tai nạn giao thông, cháy nhà, ngược đãi trẻ em, những ca cấp cứu nghiêm trọng... và lôi cuốn được hơn 70 thành phố cùng hơn 2.000 người cùng tham dự để tìm ra giải pháp.

Đâu là tương lai của báo chí?

Báo chí công dân dạy cho chúng ta biết rằng: hãy quan tâm nhiều hơn đến các mối liên hệ với công chúng, thay vì nghĩ đến chuyện trở thành "thợ viết báo”. Những mối liên hệ đó thực sự ảnh hưởng rất nhiều tới tương lai của báo chí. Trong một cuộc thăm dò của Pew đối với các tổng biên tập báo thì có 90% nói rằng tương lai của báo chí sẽ phụ thuộc nhiều hơn vào tính tương tác với độc giả, 73% mong muốn mối “thâm tình” này bền chặt hơn nữa. Điều chính yếu để gắn kết với công chúng là lắng nghe ý kiến của họ, tăng tính tương tác và mở rộng phạm vi tham dự.

Nguyễn Hoàng Quỳnh Hương

Lớp Báo mạng điện tử K24 – Khoa Phát thanh-Truyền hình

The Unique



Sao mà phải cấm?

Trần Dần (23/8/1926) sinh tại Nam Định. Dấu ấn lớn nhất là sự ra đời của trường ca NHẤT ĐỊNH THẮNG (1955) in trong “Giai phẩm mùa xuân” năm 1956. Sau đó là trường ca ĐÂY VIỆT BẮC (1957), thơ – tiểu thuyết CỔNG TỈNH (1960), tiếu thuyết ĐÊM NÚM SEN (1961),...

Giai đoạn 1963-1976, 1977-1989, ông tập trung vào Thử nghiệm thơ (thơ thị giác, thơ họa, thơ ý niệm, biến tấu chữ - biến tấu âm, thơ có bè đệm,...). Và nhìn chung, có thể thấy Trần Dần là nhà cách tân thơ nổi bật nhất, khi ông rất chú ý đến CHỮ, đào sâu trong CHỮ để tìm ra NGHĨA.

Trần Dần mất năm 1997. Nhân 10 năm ngày mất của ông và được sự đồng ý của gia đình ông, NXB Đà Nẵng phối hợp với công ty Nhã Nam xuất bản phần Di cảo của ông, lấy tên là “Trần Dần – THƠ”.

Đọc trong “Lời NXB” và Niên ký đều thấy có mấy dòng “nhận giải thưởng Nhà nước” và “giải thưởng của Hội nhà văn Việt Nam”,... Bao nhiêu người yêu thơ, khi nghe tin “phong thanh” rằng tập thơ Trần Dần sẽ bày bán ở Văn Miếu, nhân ngày hội Thơ. Trong những người “rình” tập thơ ấy có quá nửa là những nhà thơ, nhà nghiên cứu, dịch giả,... và những người yêu thơ. Tôi cũng chạy “loạn xị”, hỏi “loạn xạ” và mắt đảo “loạn xà ngầu” hòng tóm cho được một quyển. Hỏi chỗ nào cũng “em không có”, “em không biết”.

Đọc bài của cụ Phạm Xuân Nguyên trên talawas thì thế này đây. (Xin lỗi bác Phạm Thư Thư và bác Phạm Xuân Nguyên vì đã copy sang blog mà chưa xin phép)

Phạm Xuân Nguyên

Trần Dần - Thơ ở đâu?

Hà Nội, sau hơn một tháng chịu đựng cái rét lạnh lùng đến mức kỷ lục, ngày Rằm tháng Giêng (21/2/2008) bỗng bừng nắng ấm. Ngày thơ Việt Nam lần thứ VI ở Hà Nội tổ chức tại Văn Miếu như thường niên vì vậy được hưởng lộc đất trời, thu hút rất đông người đến xem, đến nghe, đến gặp gỡ, giao lưu. Nhưng trong khá nhiều người đến Văn Miếu rằm này, vì xuân, vì thơ, riêng còn một lý do cũng rất thơ rất xuân: đón nhận tập thơ mới của Trần Dần. Vâng, sau những Bài thơ Việt Bắc, Cổng tỉnh, Mùa sạch từ thời đổi mới, sau Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật mới được trao vài năm trước, bây giờ Trần Dần lại xuất hiện. Trần Dần – Thơ. Một tập sách dày gần năm trăm trang in lại và in mới (chủ yếu) những sáng tác của Trần Dần trong mấy chục năm im lặng khuất mình trong bóng tối hiến mình cho con chữ.

Trần Dần - Thơ là một ấn phẩm thơ sang trọng, bề thế, xứng đáng với người thơ ấy và thơ này, xứng đáng sự háo hức chờ đợi của người yêu thơ. Việc ra được tập thơ là một công gian khó của Công ty Văn hóa Truyền thông Nhã Nam phối hợp cùng Nhà xuất bản Đà Nẵng. Tập thơ in ra là một sự kiện của văn học và văn hóa. Và mọi người yêu thơ, yêu Trần Dần, háo hức trông chờ ngày Thơ năm nay tại Văn Miếu được cầm trên tay Trần Dần - Thơ với tâm trạng đón chờ một sự kiện đẹp của Thơ, của Người.
Nhưng cái sự kiện ấy đã trở thành phản sự kiện.

Trong dòng người chen vai thích cánh vào Văn Miếu (một dấu hiệu đẹp cho Thơ), nhiều người đã được biết Trần Dần - Thơ ra đời, đã hay tin hôm nay tập thơ được bày bán tại quầy của Nhã Nam ở cả sân Thái Miếu và sân Thái Học. Họ đến quầy sách, họ nhìn vào các tập sách bày ra: Trần Dần - Thơ không thấy có. Họ hỏi các nhân viên bán hàng, đáp lại là sự im lặng rụt rè, và một câu trả lời nhỏ và ngắn: không được bày bán. Các nhà thơ hỏi nhau: vì sao? Các nhà báo hỏi nhau: vì sao? Chuông điện thoại réo rắt và thông tin được cập nhật truyền miệng: trước hôm rằm, Cục Xuất bản đã có cú điện thoại cho Nhã Nam bảo không được đưa Trần Dần - Thơ vào bán trong Văn Miếu ngày thơ. Nhưng... Nhưng... ai muốn mua, ai muốn có tập thơ ngay, hãy ra nhanh phố sách Đinh Lễ là có. Và từ Văn Miếu đã có những người ra vội Đinh Lễ.

Một số phóng viên túm lấy tôi phỏng vấn nhanh. Câu hỏi: Việc này thế nào và tại sao lại thế. Việc thế nào thì tôi cũng chỉ cập nhật tức thì những thông tin như đã nêu trên và nói lại với các phóng viên. Còn tại sao ư? Tại vì nỗi sợ của ai đó. Sợ Trần Dần - Thơ xuất hiện trong ngày thơ sẽ hút sự chú ý, đặc biệt chú ý, của mọi người vào ông và thơ ông. Sợ những con chữ Trần Dần sẽ khuấy động, khuấy đảo tâm cảm mỗi người đọc và gây ra những phản ứng thơ mạnh mẽ có thể khiến bàng hoàng trước một khối năng lượng sáng tạo cực mạnh, cực lớn từ gần nửa thế kỷ trước soi chiếu và phóng nổ vào hôm nay. Nói chung lại là sợ Chữ, sợ Thơ của một Nhà Thơ. Lẽ ra những điều này phải là mừng, là vui, và thế thì Trần Dần - Thơ là điểm nhấn đẹp cho ngày thơ năm nay, là niềm vinh quang cho những người làm thơ Việt. Nhưng đã không có sự lẽ ra đó.

Các nhà thơ ở Văn Miếu cũng đành hèn yếu và im lặng trước việc Thơ bị chặn cửa như vậy. Họ xì xào, họ xôn xao khi không thấy có Trần Dần - Thơ. Nhưng họ không dám trực tiếp lên tiếng hỏi thẳng ban tổ chức, hỏi nhà chức quyền, vì cớ gì một tập thơ đã được cấp giấy phép xuất bản, một tập thơ đã được in ra sau khi bị loại bỏ khoảng bốn chục trang, bỏ đi một số bài viết và bài thơ theo yêu cầu biên tập, tập thơ đó lại không được xuất hiện đàng hoàng, công khai tại một nơi không thể đẹp hơn cho thơ là văn Miếu và vào một ngày không thể hay hơn cho thơ là ngày thơ Việt Nam.

Từ Văn Miếu tôi và họa sĩ, nhà thơ Như Huy (người có bài viết “Tác phẩm Mùa sạch của Trần Dần qua góc nhìn của Nghệ thuật Ý niệm” in trong tập) đến trụ sở Công ty Nhã Nam. Ông giám đốc dẫn chúng tôi lên tầng ba. Ba poster dành cho Trần Dần - Thơ được chuẩn bị công phu đã không ra được Văn Miếu nên đành đứng đó. Ôi, Trần Dần!


Tôi có vệ tinh

rồi có nhà ga xanh

nhà ga tim

trong một vũ trụ

chẳng hiền lành.

Cái lồng chim quá chật

tôi bay đâu

cũng đụng đầu.


Giám đốc Nhã Nam cho biết một thông tin từ Đinh Lễ báo về là đã có người lấy sách thật Trần Dần - Thơ mang đi. Thế nghĩa là gì anh biết không? Nghĩa là chỉ ít hôm nữa Trần Dần - Thơ sách lậu sẽ tràn lan. Mà những kẻ làm lậu cuốn này chắc phải dùng scanner thôi, chứ không thể kỳ khu làm đúng như Nhã Nam đã làm được. Bởi vì Trần Dần - Thơ thật ngoài những bản thơ in đúng kiểu viết, kiểu chữ, kiểu trình bày của Trần Dần, còn có những bản in màu như tranh các trang thơ thị giác ông làm ra.


Trần Dần - Thơ ở đâu?

Thưa: ở thơ ông, ở người đọc thơ là bạn, là tôi. Ông không hiện diện ở Văn Miếu không phải do ông, không phải do Văn Miếu. Nhưng bạn sẽ gặp được ông, đọc được ông ở nơi bạn đến. Và khi đọc thơ Trần Dần, bạn hãy cùng ông thanh thản trong một tình yêu thương lớn và một niềm tin lớn.


Hãy ôm thế giới này, tha thứ cho nó.

Hãy thắp sáng mọi chòm sao cũ!

Cả những vì sao đã tắt lụi từ lâu.

Tôi chẳng muốn mang sang gì cả.

Nỗi buồn ga cuối còn nguyên.

Bạn hãy nhận lấy Trần Dần - Thơ như vậy!

Link sang talawas:

http://tproxy.guardster.com/proxy.php/333034303000e18c9292022b7dfd92c49cc4f2c462bd945400

VÀ MỜI CHIÊM NGƯỠNG BỘ ẢNH HIẾM CÓ do Quỳnh Hương chụp lại từ quyển sách “xịn” 100%. Hiện nhà tớ có 2 quyển, ai đó muốn đọc có thể hỏi.

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket
The Unique



“Mạn đàm về người man di hiện đại”

Từ những tư liệu “chết”, bộ phim dài 4 tập về Nguyễn Văn Vĩnh cuối cùng cũng được hoàn thành, được trình chiếu trước các nhà khoa học, các lãnh đạo và con cháu của cụ. 200 phút dường như vẫn quá ngắn so với một nhân cách lớn của “Người man di hiện đại”, của “Tân Nam tử”. Nhưng 200 phút cũng phần nào dựng nên hình ảnh một Nguyễn Văn Vĩnh luôn mang trong mình lòng tự tin dân tộc, tự tin vào tương lai văn hóa Việt Nam.

Bộ phim “Mạn đàm về người man di hiện đại” giúp người ta hiểu sâu hơn về Nguyễn Văn Vĩnh. Đó không chỉ là một dịch giả nổi tiếng, không chỉ là một nhà báo kỳ tài, mà còn là một con người thâu tụ được cái tính cách Pháp lịch thiệp, cộng với lòng tự tin hiếm có. Nói như thế không có nghĩa là quay lưng lại với tính cách “cần cù chịu thương chịu khó thông minh nhạy bén” của người Việt Nam, mà là tư duy và ứng xử dân chủ phương Tây.

Ngay cả đối với con mình, Nguyễn Văn Vĩnh vẫn giữ phong cách ứng xử đầy lịch lãm kiểu Pháp: “Này, chị khéo tay, chị cắt giúp thầy cái móng tay nhé!”. Cái thế của bề trên hoàn toàn cho phép cụ xẵng giọng, cho phép cụ “cao giọng” đấy chứ! Rồi cụ nhận biết rằng người làm báo là phải năng động, và cụ dí dỏm: “làm báo phải biết đi mô tô”. Và những lời kể về bước chân nhảy, tiếng huýt sáo dí dỏm khiến người ta thấy gần gũi hơn khi được nghe kể về một “người khổng lồ” như thế.

“Khổng lồ” mà cũng rất khiêm nhường: “Tôi chỉ là một người man di hiện đại”, khiêm nhường ở việc không sợ nhận mình thua kém thế hệ sau, không sợ nhận mình thua kém phương Tây. Cả cuộc đời Nguyễn Văn Vĩnh là học, đọc, lĩnh hội, và đưa tri thức vào cuộc sống nước nhà. Cụ “đọc tất cả những gì rơi vào tay mình”.

Trong chuyến đi dự Hội chợ thuộc địa, khi tới thăm nhà hát ở Pari, được xem kịch phương Tây, Nguyễn Văn Vĩnh đã hào hứng vỗ tay, mừng vui khi thấy nước Pháp có nền văn hóa rộng lớn. Lá thư cụ gửi về đã đủ cho thấy cái tầm của một nhà văn hóa lớn, cho dù người bạn bên cạnh đã nói những điều bất nhã, đã coi cụ là “giả dối, nịnh bợ”, vì ông ấy không hiểu nhiều tiếng Pháp và văn Pháp như cụ. Hóa ra, tính cách “sợ người khác hơn mình”, “xấu xa đậy lại” đã có từ thời ấy và tồn tại đến tận bây giờ ở cái xứ An Nam – Việt Nam này.

Nhưng điều quan trọng bao trùm tất cả là bộ phim đã giới thiệu một người yêu nước Nguyễn Văn Vĩnh. Đã từng có thời gian, người ta gọi Tân Nam tử bằng những cụm từ như “bồi bút”, “bán nước”, “theo Tây”,... Những người con, người cháu của cụ đã từng bị gọi là “con cháu của kẻ phản bội”. Nhưng, chính cái gen uyên bác được thừa hưởng từ cụ mà hậu thế của cụ đã đứng dậy, đã bước trên đôi chân của chính mình để tự khẳng định. Và họ vẫn luôn tự hào vì được làm hậu duệ của cụ, luôn mong mỏi làm được thật nhiều việc cao cả để xứng đáng với niềm vinh dự ấy.

Hãy khoan nhắc tới quan điểm “lịch sử cụ thể”, và tạm đặt nó tách khỏi tư duy khoa học cũng như tách khỏi lòng yêu nước. Nguyễn Văn Vĩnh yêu nước theo cách riêng, theo con đường riêng mình. Không một nhà nghiên cứu văn học, báo chí, ngôn ngữ nào lại không nhớ câu nói nổi tiếng của cụ: "Nước Nam ta mai sau này, hay hay dở cũng ở chữ quốc ngữ".

Câu ấy nói lên điều gì? Đó là niềm tin sắt đá, là lòng tự tin của Nguyễn Văn Vĩnh vào tương lai đất nước. Có nghĩa là, có thể dựng đất nước bắt đầu từ văn hóa, cái nền tảng muôn đời vững chắc nuôi sống tâm hồn và tính cách dân tộc. Có chữ viết, một dân tộc hoàn toàn có thể sánh hàng với những nền văn minh tiên tiến khác. Phát triển chữ quốc ngữ là sự khẳng định chủ quyền, khẳng định sự tồn tại và bền vững của đất nước. Điều này được khẳng định trong bài diễn thuyết ngày 26-6-1907 ở Hội Trí Tri Hà Nội để lập Hội dịch sách:

"Ở thế gian này, xem trong các nước, phàm nước nào đã gọi là nước văn minh, là cũng có văn chương riêng cả, tiếng nói thế nào, chữ viết như thế. (...) chữ có là ảnh tiếng nói thì mới dùng để truyền bá hay đi trong nước ai ai đều học được cả. Cách truyền tư tưởng đi có hai cách: một là lấy miệng mà nói, thì chỉ ai đứng nghe nói thì nghe được mà thôi, mà nói xong nhời nói có nhẽ quên đi được. Một cách nữa là nghĩ điều gì hay, làm ra sách thì tư tưởng truyền đi được xa, mỗi quyển sách in ra nhiều người đọc được, mà không đọc khi này, đọc khi khác, có nhãng lại có thể đọc lại được (...)

Có họa bây giờ, những người học được các sách hay của ngoại quốc, mà cố đem tiếng bản quốc dịch ra rõ được ít nào hay chút ấy, thì người ta xem đến, dẫu không biết được hết nghĩa, nhưng cũng vỡ được đại khái, khi đã có nhiều người nghe phang phác được cái tư tưởng của người ta, rồi lúc bấy giờ có mượn những tư tưởng ấy mà làm ra sách nôm thì ta mới có nhiều người hiểu.

(...) bây giờ đem sách người mà dịch ra tiếng bản quốc, nếu cứ dịch cho đúng từng chữ thì xem không hiểu được. Tất phải dịch lấy nghĩa. (...) Chúng tôi cũng biết rằng sách dịch ra bây giờ, đời sau là có người chê, nhưng có thế mới gọi là tiến bộ, chúng tôi cũng sẽ thỏa lòng rằng: mình đã có cắm nêu lên trước, cho nên mới có kẻ theo hút sau.

Không chỉ dừng lại ở sự cần thiết truyền bá tư tưởng bằng chữ viết, Nguyễn Văn Vĩnh còn suy nghĩ thiệt hơn về quá trình sử dụng chữ, áp vào thực trạng dân trí An Nam, từ “vỡ được đại khái” rồi đến “nhiều người hiểu”.

Bàn về việc sử dụng chữ, cụ nói: "nước Nam có muốn hòng một mai tiếng nói có thể nhiều tiếng ra, tiếng nhiều vần thêm bớt vô cùng, thì phải dùng một lối chữ có vần. (...) Vả chữ viết có in tiện, thì dùng mới tiện. Như lối chữ quốc ngữ, thì có 25 chữ, sắp lại tiện mà chóng lắm. Còn như cái chữ nôm của mình ngày xưa, thì thực nên bỏ. Chữ phải có mẹo mực, chớ một chữ mà đọc nhiều cách viết nhiều cách được, thì khó học lắm.

Cụ còn đi vào cụ thể hơn nữa: “dịch sách nào trước?”. Cụ cho rằng: “dân mình xưa nay trí khôn chỉ là là mặt đất cũng chưa với đến được. Chắc các ông vào việc dịch sẽ chọn những sách phổ thông. Mỗi thứ phải có một ít, cách trí, bác vật, hóa học, toán học, cơ khí học, thương mãi học là điều cốt nhất, (...) dịch một hai điều cao kiến như kinh tế học, chính trị học”.(...) Còn như sách nho, (...). Giá bây giờ dịch ra tiếng nôm, mỗi bài chính văn lại lấy nhời nhẽ nôm mình mà bàn cho kháp vào thực sự thì có nhẽ hay”.

(Nguyễn Văn Vĩnh. Trích trong Đăng cổ tùng báo số 813 và 814)

Vào cái thời mà 90% dân số mù chữ, cái thời mà văn chương còn quá ư là mới mẻ và khiến nhiều người bỡ ngỡ, Nguyễn Văn Vĩnh đã cùng những người yêu nước làm thành công cuộc cách mạng chữ viết đầu thế kỷ 19, vượt qua những rào cản tượng hình của chữ Hán và chữ Nôm để có mặt chữ quốc ngữ sáng rõ, dễ sử dụng.

Chỉ riêng việc mở rộng chữ quốc ngữ thôi, cả dân tộc Việt Nam đã đủ lý do để biết ơn Nguyễn Văn Vĩnh suốt đời. Nhờ có mặt chữ latinh mà không chỉ người Việt Nam tiếp thu chữ viết dễ dàng hơn mà còn giúp văn hóa, văn học, văn tự Việt Nam tiến gần hơn tới văn minh thế giới mới.

Cái gốc của sự tự tin chính là lòng ham học. Lòng tự tin xuất phát từ “cái thế” của con người. Và nếu như mỗi người Việt Nam đều học được ít nhiều từ cái gốc ấy, thì cũng ít nhiều có cái thế để mà tự tin. Nhưng trước hết, hãy biết tự tin và tự hào vì đất nước có một con người như Nguyễn Văn Vĩnh, tự tin khi được thừa hưởng những giá trị văn hóa mang tầm quốc gia dân tộc mà cụ mang lại cho chúng ta.

Là người Việt Nam, tôi không cho phép mình quên quá khứ dân tộc. Điều này cũng có nghĩa là tôi đang nhìn mọi sự bằng suy nghĩ, bằng tấm lòng của tôi.

Và là người Việt Nam, tôi mong mỏi cho bộ phim được công bố rộng rãi, được đón nhận một cách công bằng.

NGUYỄN HOÀNG QUỲNH HƯƠNG

The Unique



Tớ dùng entry này để lưu bài vở, lâu lâu giở ra, add thêm cho nó "dầy mình". Nói thế thôi, chủ yếu là để tự biết rằng mình rất thích nghề báo, và mong muốn được sống với nghề báo, hoặc chí ít là viết báo.

Tienphong.com.vn

"Những đường viền" thời trang và nhiếp ảnh

Hà Nội – Đàn bà – Nghệ thuật

Chứng khô mắt

Khối rubic âm nhạc M6

Tấp nập ngày thơ Việt Nam lần thứ 6

“Trái tim mùa xuân” đoạt giải nhất

Tuần lễ phim Christian Wagner

Yêu thơ trên blog

Tranh thủ ngủ... trưa

Quảng bá kịch trên Internet

"Quang" – Ngọt ngào và dung dị

Online – Biến uớc mơ thành sự thật

"Sư tử" đến Việt Nam

“Nghĩa địa chiều cuối năm” đoạt Giải nhất chặng 3 Mùa xuân và tôi

Hỏi chuyện anh chàng mê văn chương

“Suối Yến, Chùa Hương – Nơi quyến rũ lòng du khách”

Lời nói dối ngọt ngào

Đối mặt với stress - Tập Yoga!

Người đẹp – Nóng hơn nhờ bình chọn online

“Du xuân Bắc Nam” đoạt giải nhất chặng 5

“Ánh sáng và hơi ấm của mặt trời”

5 phút để xả stress

Sex khỏe mạnh

Tiếp lửa đam mê

Đô thị mới - Nghèo chỗ chơi cho trẻ em

Mùa xuân mãi mãi trong ta

Đại dương xanh – Chiến thắng không cần cạnh tranh

Ký kết triển khai hệ thống trường học iSCHOOL

Ước mơ của Nguyện

Khai mạc Olympic Vật lý Quốc tế lần thứ 39

Hồn nhiên IPhO

Phil Collins mất 25 triệu Bảng để li hôn lần 3

Ngồi trên vách nắng với Tiến “chồn hoang”

Phát động cuộc thi Mầm nhân ái

Mua bản quyền Kingsoft giá rẻ

VOVNEWS.VN

Hải Yến – Hát và diễn bằng niềm đam mê

Vài gương mặt IPhO lần thứ 39

IPhO 2008 – Lời khích lệ từ những người thầy

Bài thi lý thuyết IPhO 2008: Khó!

Ngô Hồng Quang và những biến tấu độc đáo của đàn nhị

Chim xanh-“vườn hoang” trong phố

Mùa hè sôi động ấn tượng với “Ngày hội sách Kim Đồng”

Giao lưu với 3 nhạc sỹ, ca sỹ trẻ Hà Nội

“Tổ chim bồ câu” của cô Tổng phụ trách giỏi

Vinaphone khai trương dịch vụ Easy Topup

Họa sỹ Lê Thị Minh Tâm: Tôi yêu những số phận con người

Triển lãm về tre của 2 kiến trúc sư người Đức tại Hà Nội

Sinh viên báo chí với những suy nghĩ về nghề

“Săn” vải chợ Ninh Hiệp

Triển lãm mỹ thuật “Làn sóng mới”

TUANVIETNAM.NET

Vì sao người Đức ghét Tom Cruise?

Phát thanh viên Truyền hình: Trí tuệ >< Hình thức?

Giáo viên Anh đòi đóng cửa YouTube!

Sự sụp đổ của báo nghiệp dư Hàn Quốc

CNN ngừng sử dụng dịch vụ tin tức của Reuters

ABOUT ME

Gặp gỡ những tình nguyện viên IPhO 2008

Girls born in 1980s: prettier, smarter, and bolder

“Duyên xong rồi thích”

The Unique



“Những đường viền” – Thời trang và nhiếp ảnh giao thoa

http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=105301&ChannelID=7

“Những đường viền” cũng chính là những đường nối giữa con người và thế giới xung quanh, giữa con người với con người, giữa phương Đông và phương Tây. Đó là điểm nổi bật trong bộ sưu tập mới của nhà thiết kế thời trang Victoria Roe (Trung tâm nghiên cứu thời trang London tại Hà Nội).

Triển lãm thời trang – nhiếp ảnh mang tên “Contours” (Những đường viền) diễn ra tại Mosaique Livingroom, 23 Ngô Văn Sở, Hà Nội từ 1 đến 7/12 chính là nơi hiện diện của những tác phẩm thời trang kết hợp với nghệ thuật sắp đặt và nhiếp ảnh.

Chị có thể giới thiệu một chút về triển lãm của chị?

Điểm quan trọng nhất của buổi triển lãm là chúng tôi cố gắng làm cho thời trang thực sự là một quá trình mang đầy tính sáng tạo ở từng công đoạn.

Có người nghĩ rằng thời trang chỉ đơn giản là trên sàn diễn (catwalk), nhưng không phải như vậy. Thời trang là gì? Đó là cả một quá trình của nghiên cứu và tìm chất liệu, sáng tạo mẫu, đăng ký giấy phép, làm việc với nhà may, với người mẫu, thợ ảnh, các công tác truyền thông,... Trong khi đó, catwalk chỉ là một phần nhỏ trong bao nhiêu việc phải làm.

Triển lãm “Những đường viền” luôn hàm chứa những điều tưởng chừng ngẫu nhiên, sự ngẫu nhiên tương đồng giữa điểm nhấn trang phục với chi tiết hậu cảnh, sự ngẫu nhiên gặp gỡ giữa những con người từ những nơi rất xa xôi, từ phương Đông và phương Tây. Tất cả dường như đều có một “đường nối”.

Thật thú vị bởi mọi thứ đều không hề có sự sắp đặt trước, như thể ta luôn sẵn sàng làm gì đó với bất cứ điều gì xảy đến vậy.

Các chị đã phải làm những gì để chuẩn bị cho triển lãm này?

Mỗi người chúng tôi đều có việc riêng. Tôi là người thiết kế, và tôi hoàn thành bộ sưu tập cũng khá lâu rồi. Sau đó tôi có gặp cô Huyền, thợ may của Hoa Fashion và là trợ lý thiết kế của tôi. Các cô ấy có nhiều ý tưởng rất sáng tạo và rất thời trang.

Còn với người mẫu, tôi thực sự hài lòng về Hạ Vi. Cô ấy sở hữu một khuôn mặt khá đặc biệt mà khi bắt gặp, người ta khó có thể xác định xem cô ấy tới từ đâu, từ nước nào, phương Đông hay phương Tây. Trông cô ấy có nét gì đó rất tĩnh, rất thách thức, cô ấy mang vẻ đẹp mạnh mẽ của người phụ nữ.

Tôi cùng với hai nhà nhiếp ảnh là Adrian (Canada) và Ngô Xuân Phú lo giấy tờ để xin chụp ảnh ở rạp xiếc Trung ương, rồi tổ chức sự kiện, in ảnh cỡ lớn,... Những tấm hình ở triển lãm chỉ là một phần nhỏ trong số hơn 100 bức chúng tôi đã chụp.

Và sau đó thì cần một nơi triển lãm, đó là Mosaique Livingroom. Alan Dương (Giám đốc Mosaique Livingroom) là người rất có con mắt nghệ thuật.

Với công tác truyền thông, tôi được Emma giúp đỡ rất nhiều.

Bạn thấy không? Đó là nơi gặp gỡ của nhiều con người từ nhiều nơi khác nhau nhưng cùng nhìn nhận và cùng sáng tạo một tác phẩm.

Khi kết hợp chụp ảnh ở rạp xiếc, trưng bày ở Mosaique thì “Những đường viền” mang thêm ý nghĩa nào?

Điều gây ấn tượng chính là “đường nối” giữa rạp xiếc, mẫu, và Mosaique.

Rạp xiếc là nơi gây cho tôi ấn tượng cực mạnh với những màu sắc và đường nét khiến cho con người và không gian như hòa làm một. Ở đâu cũng có những mảng hình lớn, những đường nét đậm nhạt, những vùng ánh sáng, ở tiền sảnh, phòng tập, sân khấu, trần nhà, nền gạch, thậm chí ở những ngóc ngách nhỏ gần phòng chứa đồ. Tất cả đều ở cùng một tông tĩnh với những màu trung tính như xanh tím, tím, hồng nhạt, nâu,...

Khi người mẫu đứng với hậu cảnh là rạp xiếc, có cái gì như là sự nối tiếp vô tận nhờ những đường nét trên trang phục và đường nét của hậu cảnh. Và nếu để ý, bạn sẽ thấy có những sự đồng điệu thật sự lạ lùng và kỳ diệu.

Những đường nét và hình dáng mang tính biểu tượng của đồ họa và tôn lên vẻ đẹp của người mặc. Tôi có thể thay đổi hoàn toàn dáng vẻ của người phụ nữ với từng loại đường viền trên trang phục, hoặc có thể kéo sự chú ý của người xem vào một phần cơ thể của người mặc.

Tôi chọn Mosaique Livingroom cho triển lãm vì không gian ở đó rất đẹp, ấm cúng và “tiệp” với việc sắp đặt các tác phẩm. Khi định xếp chỗ cho thứ gì, người ta luôn muốn gây ấn tượng mạnh đối với người khác.

Thêm vào đó, tôi muốn giới thiệu nhiều cách đón nhận một tác phẩm thời trang, từ những trang phục trong ảnh đến trang phục bị ép phẳng dưới những tấm kính lớn, và đến trang phục trên cơ thể.

Chị đã có buổi triễn lãm nào giống như vậy chưa?

Khi còn ở London, tôi cũng đã từng tham gia triển lãm nhưng chỉ là một phần thôi. Còn đây là triển lãm lớn nhất của tôi, thực sự là của riêng tôi.

Hiện tại tôi đang dạy thiết kế tại Trung tâm nghiên cứu thời trang London tại Hà Nội. Tôi muốn làm điều gì đó dành cho chính mình, cũng là một cách để tôi dạy học trò của mình rằng “Tôi yêu công việc của mình”, giúp họ nắm bắt quá trình sáng tạo.

Vậy chị muốn nói điều gì qua triển lãm này?

Tôi sáng tạo bộ sưu tập thời trang này không phải để bán, bởi vì tôi muốn đó sẽ là những trang phục không có ở bất cứ nơi nào khác. Tôi không làm để kiếm tiền, mà tôi làm vì mục đích nghệ thuật.

Cũng như một họa sỹ vẽ tranh, có khi anh ta vẽ không phải để bán mà là vì tình yêu của anh ta đối với vẽ tranh. Và tình yêu của tôi chính là quá trình sáng tạo và phối hợp sáng tạo, tôi bắt đầu như thế nào và kết thúc như thế nào.

“Không phải để bán”? Vậy chị sẽ để bộ sưu tập ở đâu sau buổi triển lãm?

Ở nhà tôi!

Những tác phẩm đó, trước hết tôi làm cho chính tôi thưởng thức, kế đến là để hướng dẫn cho sinh viên, và thứ ba, đó là có được niềm vui khi gặp gỡ và cộng tác với nhiều người.

Xin chúc chị thành công trên con đường sáng tạo của mình!

Nguyễn Hoàng Quỳnh Hương

Contours – where fashion interferes with photography

What is Contours? It is line and shape! And that is the main idea of the new collection of fashion designer from London Victoria Roe. “Contours” exhibition is held at Mosaique Livingroom, 23 Ngo Van So, Ha Noi from 1 to 7/12.

Victoria Roe is now a teacher at Centre of London Fashion Studies in Ha Noi. Let’s have a short talk with her.

Can you give some more details about your exhibition?

Well, the main thing here is that we try to make fashion more creative in each part, try to discover the creative process. Fashion is not catwalk. It’s all about designer: researching, design development, getting inspiration, the tailor, the model, the photographer, the media… while catwalk is just one part of everything you do. Well. This exhibition is more than a catwalk.

Contours exhibition happens very spontaneously and it was about all the people who came all together. It was striking because everything was not planned; it was being in Vietnam, coming to the circus and taking shorts there. Contours is about talking what was happening there and doing something with it.

What did you and your partners do to prepare for Contours?

All of us have our own jobs. I have done the collection already.

I have been working with Huyen, tailor at Hoa Fashion. It was really brilliant to work with them. They have many great ideas that were very fashionable.

I have been working with Adrian (Canada) and Ngo Xuan Phu for taking paper photos, maybe one hundred in total. We had to get the license to make shorts at the circus. Then we organized the event, made up the show, plastic made, images…

I’m really satisfied with model Ha Vi. She has an unusual face in the photos in comparison with Vietnamese. She looks unposed, very still, very strong, very beautiful, and feminine as well.

Then we need a place for exhibition - Mosaique Livingroom. Alan Duong, the president there, was so good. She has a vision, she sees things.

And our emediate Emma worked with the press, media…

This exhibition is about the people coming together seeing same things and doing something about it. And I feel great working with them.

What do you think Contours says when combining with the circus and Mosaique?

Contours is about lines and shapes. They seem to be a symbol of graphic frame. I see them everywhere. And the cloth is made to show the beautiful appearance of woman. With contours I can change her appearance or attract people to just one part of her body.

I find contours perform wonderful in the circus. The circus is so amazing! And it was very interesting because I did not see any more in England, no where.

Its colors, its lines and its history are so interesting. I found the people at the circus very fine, it is a lovely community. There are many big shapes and lines, the light reflection everywhere, in the front face, the training room, from the stage to a narrow corner near the store... It is also a still tone with blue, light pink, and purple...

When a model stands, everything seems to relate, the cloth and the background work together in a line, and somewhere there are surprising similarities!

Mosaique Livingroom is a beautiful cozy building and suitable for art - deco. When you put things, you have to make big impact to the person who looks at them. And the wall’s color works together with my work’s color. The cloth in picture, in the stable glass, and then the body, will change the way you see it.

What makes the impact? – The circus, the model and Mosaique together.

Have you ever had any kind of this exhibition before?

When I was in London, I did have a label and also have done fashion show but just a role in the exhibition. This is the first time I control my exhibition and it is my biggest exhibition.

Vietnam is very exciting, I can do most of all here, and the tailor, the fabric, and everybody want something to happen.

I’m now teaching at London Fashion Studies Centre in Ha Noi. I want to do something for me but also to teach my students that “I love it much so I did it”. For this exhibition, they obviously enjoy. It is a modern way to teach.

What do you want to transmit from your Contours exhibition?

I create this fashion collection not to sale because I want it is just cloth can not be seen anywhere. It is about me being creative. It was not made for money. It was made for art.

When a person paints a picture, he maybe does not paint to sale but because he loves painting. It is the same to my collection.

My own design process it is how I start and how I finish, from starting research the fabric, designing, figuring out the line ... I love the process and collaboration.

“Not to sale”? So where is the collection after the exhibition?

All at my house (Laugh)!

First, it is for me. Second, it is for teaching. Third, it is about collaborating and having fun in doing something.

Thank you so much!

Nguyen Hoang Quynh Huong