Showing posts with label hgf. Show all posts
Showing posts with label hgf. Show all posts
The Unique



Chả có thời gian viết, chỉ up ảnh chiều nay đi đú với anh Lao Lực thôi. Ít nhất là để mọi người biết mình vẫn... sống!

Đầu tiên là em Ruồi xinh đẹp hớn hở ở mọi góc độ

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Sau đó là anh Lao Lực ở mọi "hoàn cảnh" (đau khổ, chán nản, tuyệt vọng, rồi lại tí tởn, nhảy cẫng)

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Cuối cùng là 2 anh em mình automatic được một cái trông rất "ý nghĩa", hehe

Photobucket

Hôm nay thắng lợi lớn rồi, vì còn được đi ăn xôi Yến

Labels: , , 0 comments | edit post
The Unique



Các kưng iu quý

Quang lao lực, Ngọc lang chạ, Minh Cứt, Thủy ve, An khồn, Công ồn, Đức thượng vị, Vũ sex

Buổi nhậu nhẹt tuy diễn ra trong khung cảnh mưa gió bão bùng (ngoài trời), bữa ăn bắt đầu tương đối "khuya" nhưng lại có đủ mặt mẹt của cả nhà.

Có thể ai đó nhìn thấy chúng mình vui vẻ, nhí nhố, hơi bỗ bã, hơi suồng sã, hơi thô thiển, hơi củ chuối,...

Còn chị thì thấy nhà mình thật yêu quá thể.

Chị yêu lắm!

Chị kể lể bao nhiêu với bố mẹ và anh Hà nhà Vũ.

Theo chị thì nên gọi bố, mẹ, anh chị của gia đình mỗi đứa là bố, mẹ, anh chị của mình tuốt đi. Hay lắm ý.

Vừa được ăn, ít phải làm, vừa được uống chè Thái ngon, vừa đàm đạo với các cụ, vừa đại diện cho cả nhà (chị nhớn), thấy mình gánh trách nhiệm to đùng!

Năm mới hạnh phúc nhé!

Chủ nhật này về Thanh Ba thăm bố, mẹ và anh Duy.

Labels: , 3 comments | edit post
The Unique



Cảm ơn các tình yêu! Bên ngoài trời hôm nay lạnh lắm, nhưng trong nhà thì ấm ơi là ấm.

Từ hôm trước chị đã đi chợ mua đồ sẵn, sợ hôm nay đi học cả ngày không kịp. Chị đặt con gà, chị đi mua thuốc bắc,...

Thế rồi hôm nay, đang ngồi học bên HTL thì Thủy JL gọi bảo: em đang đợi chị ở nhà!

Chạy như bay về nhà khi cô vừa cho nghỉ. Ngồi chưa ấm chỗ thì lại có An GN tới, trông to sù sụ và khăn quàng xanh đỏ nhớ ơi là nhớ!

Rồi đi chợ với JL, để nhà cho GN lau.

Rồi về nhà, mình đun xương, xào gà, ninh thuốc bắc,... Còn 2 cục cưng nhặt hết đống rau đầy ụ.

3 chị em nhong nhóng đợi fone của Ngọc LC để tới chia vui.

Rồi em sex gọi, mình thánh thót gọi mời em đến, ôi, iu lắm ý sex ạ!

Xong rồi sex ''xung phong'' đi rửa rau, cái lũ ra to đùng ý.

Rồi Minh HS đến, mang cho mình 1 chai rượu xiro và thay chân rửa rau.

Rồi Công Ồn và anh Minh LL đến, lại thay rửa rau.

Hi hi...

Rồi Ngọc LC về, ôm hoa và quên ko chụp ảnh cho ngày trọng đại của nó, lại ko để fone gọi đội nữa... Hôm nay LC trông rất nữ tính.

Xong rồi tranh nhau làm, và tranh nhau ăn, tranh nhau uống...

Nhưng cuối tiệc thì đùn nhau rửa bát. Tất nhiên, đứa nào ko nấu thì phải rửa thôi, đó là đồng chí mới Đảng viên và cô nàng "cắt dạ dày", hô hô. Rửa sạch phết, chị kiểm tra rồi cưng ạ! (bí mật chuyện quà cáp nhá, chúng nó lại bảo cưng chơi lẻ thì bỏ bố).

Sướng nhất là papa và bé Thủy, chỉ có ăn và ngồi, và cười, và lại ngồi.

Rồi ăn xong, chuẩn bị đi ăn Kem của Ngọc LC thì Đức TV gọi, giọng rầu rĩ: "Chờ tí em về nhá!" Chị thương lắm ý.

Và trong lúc chờ nhau vẫn không quên nhắc lại bài Lệ đã từng hát...

Xong rồi quán xá đóng cửa, ngồi sau xe em sex 1 tẹo, giá nó là con gái thì mình đã ôm cho đỡ lạnh rồi, Thủy JL khôn thế...

Em/Tôi/Chị cảm ơn Anh/Bà/Các cục cưng lắm lắm. Yêu nhà mình lắm. Nói đùa chứ... thật đấy!

(Tất nhiên, trừ khoản "thu tiền trước mặt khổ chủ" của cái lũ thô bỉ này ra, he he)

Labels: 4 comments | edit post
The Unique

Lệ à!

Hôm nay chị tới lớp học thêm tiếng Anh.

Thầy bật video trước khi vào giờ học.

Đó là video ca nhạc.

Chị nghe thấy tiếng đếm "ten, nine, eight,..."

Chị giật mình, chị nhớ đến hình ảnh Đức chui ra từ cái chăn, đếm ngược.

Chị nín thinh để lắng nghe.

Chị thấy băng hình hiện chữ "happy new year".

Đó là bản phối kiểu dance.

Và khi cô ca sỹ cất tiếng hát thì cũng là lúc hình ảnh em ùa về trong ký ức.

Chị lại tưởng tượng ra ánh mắt em ướt ướt, miệng cười dễ thương.

Chị tưởng tượng dáng em đang nhún nhảy theo nhịp nhạc.

Chị tưởng tượng hình ảnh mọi người đứng quanh em, nhảy múa.

Chị thật là điên rồ, chị mạnh mẽ lắm cơ, thế mà...

Chị sợ người ngồi bên cạnh nhìn thấy.

Chị quay mặt vào tường, vụng trộm giấu đi những giọt nước mặn chát ấy.

Chị biết thế là không tốt đâu.

Rồi mọi người cũng sẽ bảo chị là "Lệ nó không muốn chị khóc thế đâu".

Chị "ừ", nước mắt cũng "ừ"...

Labels: 11 comments | edit post
The Unique

Bởi vì mùa thu tôi ở lại
Hà Nội mùa thu Hà Nội thu
Hà Nội mùa thu tràn nỗi nhớ
Không bởi vì em hay vì em
Hà Nội mùa thu Hà Nội gió
Xôn xao con đường xôn xao lá
Nhoà phố mong manh nhoè phố mưa
Chợt nắng long lanh chợt nắng thưa
Bởi vì mùa thu tôi ở lại
Hồng má môi em hồng sóng xa
Vì một bàn tay không ngần ngại
Tặng hết cho tôi một phố chờ
Sẽ thêm một đời nhớ trăng Hà Nội Thu ơi!

Labels: , 5 comments | edit post
The Unique



Cuộc đời thật ngắn, nỗi nhớ quá dài

Tôi đã từng được thấy em xinh tươi, em hồn nhiên yêu đời. Và ánh mắt trong trẻo, ánh mắt buồn cả khi đôi môi hồng nở nụ cười tươi nhất. Tôi đã bao lần nói về đôi mắt của em. Đen lắm, rất đen và tròn. Không phải là đôi mắt thơ ngây. Ừ, mắt buồn làm sao thơ ngây cho được? Em cũng đã 20 tuổi rồi, đúng không? Tôi đã từng ngầm so sánh em với đôi mắt của những người theo đạo, có gì đó xa xăm, tội tội. Chắc phải có nhiều người lắm rồi, đã chết chìm trong sóng mắt em.

“Em gầy lắm!”. Em cười tươi trong đôi mắt buồn. Mà thật tình, tôi cứ đùa em: “Trông em như thể lúc nào cũng lăn ra mà... xỉu được!”. Lại cười. Vậy nên trông đôi mắt trong mà buồn, lại thân hình nhỏ nhắn ấy, tôi tưởng gió có thổi chắc em cũng nương theo mất. Mỗi khi bên em, tôi cũng mơ màng như đang nương theo một làn gió nhẹ.

Và em cười. Nụ cười tươi thật “phởn phơ”. Thảo nào, chúng nó kêu em là “phởn”! Khuôn mặt em khi cười trông cũng hơi “buồn cười” thật. Em cười có cái lúm đồng tiền trên má. Tôi có nhiều ảnh của em lắm, nhiều ảnh em cười toe!

Và tiếng em cười. Tiếng cười hòa trong dòng nước mát lành, trong tiếng bọt nước dội vào từng phiến đá xanh, cỏ gai mọc xúm xít. Dòng suối xanh với bao nhiêu là hoa mua tím ngắt rộ nở. Những thân cây chẳng biết tên là gì, đều lòa xòa chạm mặt nước, rung rinh.

Giữa bao nhiêu là màu xanh, xanh trời, xanh nước, xanh cây, xanh cả chiếc mũ của chúng mình, màu áo đỏ của em làm tôi chẳng lẫn đi đâu được. Có cậu bé trêu em rằng cậu rất ghét “áo đỏ quần kẻ”, chê em mặc ứ lịch sự tí nào. Em giận rồi lại cười xòa. Em cũng dễ tính thật. Chứ phải tôi thì...

Em thích hát lắm. Giọng em trong trẻo và rất vang. Mà cũng lạ, sao cái thân hình nhỏ nhỏ mà volume lại cao thế không biết! Em hát với đội văn nghệ mà chả cần mic. Anh Đội trưởng Văn nghệ vẫn “huấn luyện” đội viên hát sao cho cái miệng tròn vo. (Cô người yêu cũng “đứ đừ” anh vì cái miệng ấy, cô bảo “trông yêu không chịu được!”). Em vẫn thường đi thi hát, biểu diễn truyền hình nữa.

Và tâm tư của em. Thế nào nhỉ? Ai mà biết tâm tư của người khác, trong khi chính mình nhiều khi cũng không hiểu được mình? Chỉ là những gì em nói mà thôi. Em kể về người yêu của em, tình yêu của hai người không phải luôn được gần nhau. Em bảo: “Yêu thì phải tin nhau chứ!”, nghe như cổ tích mà lại đúng, cũng là cái mà người ta luôn mơ ước. Rồi em bảo rằng năm trước em có đi tình nguyện, nhưng em không tham gia nhiều. Năm nay thì khác, em hoàn toàn được sống với vai trò một sinh viên TÌNH NGUYỆN: “Dù có chuyện gì xảy ra thì đây cũng là mùa tình nguyện mà em nhớ nhất!”.

Chao ôi, còn gì nữa đâu mà nhớ?

Cái buổi chiều định mệnh, cái buổi chiều dành sẵn cho chúng mình, cái buổi chiều chia lìa em và chúng tôi, cũng là buổi chiều đem 11 đứa chúng mình lại gần nhau hơn bao giờ hết.

Vẫn dòng nước xanh, cuộn sóng tung bọt trắng xóa (như em đã nói), vẫn cây xanh nao lòng, vẫn hoa mua tím ngắt.

Phút giây đẹp nhất, đáng nhớ nhất của chúng mình là khi chúng mình được SỐNG với nhau, hòa mình với nhau giữa cùng một dòng nước. Em bao bọc và sẻ chia với chúng tôi niềm hạnh phúc, những khát khao, những ước vọng,… Quý giá biết bao những phút giây diệu kỳ!

Em à! Chúng tôi vẫn đang sống cuộc đời của chính mình. Chúng tôi sống cả cho em. Trong tôi có một phần cuộc sống dành cho em. Và anh, và chị, và bạn, và em,…

Tôi tự tin hơn bởi tôi đã trải qua giây phút hạnh phúc và đau đớn nhất trong 21 năm cuộc đời mình. Tôi cúi xuống để nói với những người em đi sau mình: Hãy biết trân trọng tất cả những phút giây ta đang sống. Sống cho ý nghĩa bởi cuộc đời ta không chỉ dành cho ta!

NHQH

Labels: 1 comments | edit post
The Unique



Đăng Tên lửa

(view thêm blog nhà mình: http://360.yahoo.com/profile-sxmQd9o8bqcnXSvaUUVCjbBO.CK9VA--?cq=1)

Đăng xuất hiện trước mắt tôi thật lạ lùng, hơi kỳ dị nữa. Đăng bằng tuổi tôi nhưng tôi chẳng bao giờ kêu Đăng là bạn, mà là “em”. Đăng không chịu, cằn nhằn: “Hơn người ta bao nhiêu tuổi mà đòi làm chị?”. Tôi đanh đá: “Thì chị sinh tháng 1, mày sinh tháng 3 đấy!”

Đăng có cái vẻ gì đó khiến tôi không ưa. Thậm chí, tôi còn thấy Đăng… xấu bụng nữa! Cả ngày, nếu không có việc gì là Đăng cắm đầu vào di động nhắn tin cho người yêu ở Hà Nội, nghe ai đó bảo tin nhắn lãng mạn lắm, chứ không “mất dạy” (từ này chỉ mang ý nghĩa trêu đùa thôi nhé, nghĩa là “bậy”) như Đăng thường thể hiện. Chắc tôi chưa nghe thấy ai “rên rỉ” vì “SƯỚNG” (tưởng tượng) lại đầy “cảm xúc” và “gợi tả” như Đăng. Tôi bực: “Không còn gì nói nữa hay sao?”

Đăng ăn tham lắm, chạy hết mâm này sang mâm kia. Mọi người gọi Đăng là “thùng nước gạo”. Cái mặt già già trông như đồ tể nhưng giọng nói lại thanh thanh, đến là bực mình! Chuyện vui về Đăng, chắc mọi người kể mãi chẳng hết, tôi không kể nữa. Nào Tên lửa, Rocket, Đít mọt, “Trung tình”, Long đảo, 2 hòn đá song song, …

Đăng không nói nhiều, thậm chí khi cả lũ bị chuyện của Đăng làm cho “bò lăn bò càng”. Đăng rất có trách nhiệm, không bao giờ phàn nàn khi ai đó cần giúp đỡ, không bao giờ bỏ bễ khi tới lịch trực nhật. Đăng tắm rửa sớm và giặt đồ ngay sau đó. Đăng yêu trẻ con. Nhìn Đăng vui đùa với lũ trẻ, nụ cười hiền lành rất đỗi… Tôi vẫn nhớ nhiều tấm hình của Đăng. Môi cười đẹp và rất là… nam tính!

Người ta nói một câu đại ý là: Có trong gian nan người ta mới hiểu lòng nhau. Ừ, với tôi và Đăng thì đúng vậy.

Chỉ trong một buổi chiều, cái buổi chiều định mệnh ấy mà suy nghĩ của tôi về Đăng thay đổi hoàn toàn!

Tôi đã thấy Đăng bình tĩnh như thế nào, mạnh mẽ như thế nào khi tất cả chúng tôi đều bối rối. Tôi biết Đăng cũng chưa trải qua chuyện nào như thế, nhưng ở Đăng toát lên điều gì đó khiến tôi ngỡ ngàng và tin tưởng. Đăng ở bên chúng tôi, bảo vệ chúng tôi. Nhưng Đăng không làm gì liều lĩnh. Đăng biết rằng một người bạn ra đi đã là quá đủ cho chúng tôi rồi. Tôi đã nhoài người ra phía trước, Đăng quát: “Tát chị ấy đi!”. Tôi rất nhớ…

Tới bệnh viện, tôi đã cố bình tĩnh. Trang ngất. Và rồi tôi cũng chẳng bình tĩnh được, tôi òa khóc nức nở. Đầu tôi nóng bừng. Mọi người kêu cõng tôi về Hội chữ thập đỏ, kêu tôi sốt. Đăng dìu tôi. Tôi không chịu. Đăng cõng tôi, nhét tôi lên ô tô. Về tới đó, tôi ngồi phịch xuống sàn, lại khóc. Đăng ngồi cạnh tôi, vỗ về tôi và không nói gì hết. “Hãy để nước mắt rơi”, tôi hiểu vì sao Đăng không nói gì hết.

Tôi quẫy đạp, tôi đòi tới bệnh viện. Đăng quát tôi: “Chị đừng như thế nữa, chị là chị lớn cơ mà, chị phải bình tĩnh chứ!”. Tôi đáp trong giàn giụa nước mắt: “Không chị không lớn, chị bé lắm Đăng ơi!”. (Sau này tôi nghe nói Đăng buồn cười câu đó của tôi. Nhưng không phải tôi tự phát câu đó, mà bản thân tôi đang so sánh mình với Đăng, nên tôi nói vậy)

“Ừ, đấy, thì chi đi đi, đi như thế nào? Đi đi!”. Và tôi lại nức nở: “Chị xin lỗi Đăng, xin lỗi Đăng,…”. Đăng lấy khăn và nước cho tôi. Nếu lúc ấy Đăng mà giống tôi, chắc chẳng ra làm sao cả.

Rồi chúng tôi lao ra xe để tới bệnh viện. Mỗi khi tôi khóc, hầu như Đăng đều bên cạnh. Và tôi không hiểu vì sao anh An đồng ý quả quyết cho tôi đi chung xe đưa áo quan về quê. Tôi cũng không hiểu rõ vì sao Đăng lại theo xe đó với chúng tôi. Tôi nhớ mình là người đầu tiên nhảy lên xe, bám riết… Đăng vẫn bình tĩnh như thế, không phải thái độ lạnh lùng. Đó là sự bình tĩnh ấm áp và mạnh mẽ mà tôi chưa bao giờ thấy ở bất cứ người con trai nào khi họ mới ở tuổi 20.

Và khi về tới nơi, Đăng vẫn bên tôi, lo lắng cho tôi, cả khi chờ đợi Đội đi sau, cả khi tôi định ở một mình. Tôi nhớ cả làn gió từ chiếc mũ Đăng dùng để quạt cho tôi.

Đăng biết tôi cũng là người bình tĩnh, cực kỳ bình tĩnh. Nhưng tôi khóc rất nhiều. Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy như mình khóc hết nước mắt. Lần đầu tiên trong đời tôi khóc thật lâu, khóc rấm rứt hơn tiếng đồng hồ. Nhưng khi cần bình tĩnh để làm gì đó, tôi vẫn có thể trở lại tinh thần ban đầu. Vì sao?

Hãy để nước mắt rơi

Tôi khóc không hẳn là vì sốc, càng không phải vì sợ hãi. Tôi khóc vì thương. Tình thương là cái không thể định lượng, và tôi cũng không khóc để đong đếm tình thương. Tôi khóc để biết mình đang tồn tại trong những phút giây đau đớn đầu tiên trong cuộc đời. Tôi khóc để nâng niu thực tại.

Đăng hiểu, Đăng không khuyên nhủ tôi điều gì hết. Đăng, chỉ đơn giản, nắm khẽ bàn tay trên vai tôi. Đó là hơi ấm, là tình cảm của người bạn biết sẻ chia.

Tôi không có cơ hội nói chuyện với Đăng nhiều, nhưng tôi thấy mình măy mắn hơn thế bởi tôi có Đăng bên cạnh khi tôi thực sự cần một người bạn, một người bạn đúng nghĩa.

Gửi ngàn lời chúc tới cô bé Ô Mai,

Em đã tìm được chàng trai xứng đáng!

NHQH

Labels: 4 comments | edit post