The Unique



Tháng Tư, với em, trước đây, đơn giản là một trong 12 tháng của năm.

Tháng của hoa hồng nở rộ sáng rực, của loa kèn trắng tinh khôi mát lành.

Tháng của bắt đầu những đường phố rộn màu xanh lá non chuyển màu từ đỏ tía sang nõn tươi mơ màng.

Tháng của bắt đầu những ngày nắng chói làm người ta thêm khao khát những bóng râm.

Tháng của những ly nước trong veo, lanh tanh những viên nước đá.

Tháng của những cánh đồng màu xanh và gió thổi ù ù.


Tháng Tư, với em, mới đây thôi, là những lần phải suy nghĩ thật nhiều để có một lời khẳng định.

Tháng tư, người Bạn của em.

Tháng Tư, cùng em rong ruổi những phố phường, những quãng đường xa, những nắng mưa.

Tháng Tư, cùng em cười ngả nghiêng rộn ràng góc phố.

Tháng Tư, cùng em kiếm tìm những thú vị đang lẩn quất đâu đó nơi chính bản thân mình mà có khi nào em lãng quên.


Tháng Tư, Bạn của em. Bạn của em. Bạn của em.


Tháng Tư, cùng em trân trọng giữ gìn những lời hứa, những con đường riêng và lòng lắng nghe bước chân lúc dồn lúc ngắt. Sẻ chia.


Tháng Tư, người Bạn lớn của em.
Labels: 1 comments | edit post
The Unique
Em không bao giờ cho ngày Cá tháng Tư của nước ngoài tồn tại trong khái niệm ngày của em. Đừng nghĩ rằng những gì em viết ra là để lừa dối. Em ghét sự lừa dối. Em căm thù sự lừa dối. Khi em buộc lòng phải đem chuyện riêng ra để nói THẬT giữa chốn đông người thì em đang cảm thấy thực sự mệt mỏi và hoang mang.

Em chưa bao giờ nghĩ em sẽ là mẹ của các con anh.

Em chưa bao giờ nghĩ em sẽ dành yêu thương cho anh.

Em chưa bao giờ muốn đi cùng anh trên quãng đường còn lại của cuộc đời em.

Em chưa bao giờ nghĩ rằng em cần có sự che chở, chăm sóc của anh hay bất cứ người nào yêu thương em mà em đã từng gặp.

Em không đòi hỏi bất cứ điều gì từ anh, vật chất – không, tinh thần – không, tình yêu – không. Em chỉ cần, đơn giản là, một người bạn tốt, một người thầy, một người anh – người giúp em trưởng thành nhiều hơn trong suy nghĩ và hành xử.

Em chưa bao giờ cáu gắt và bực dọc nhiều như quãng thời gian gần đây.

Em cảm thấy muốn hét lên vì giận khi anh nói rằng “Chúng ta đang dần hiểu nhau”. Không có “Chúng ta” nào ở đây hết! Đơn giản là Em đối diện với Anh. Em không có chung lý tưởng về tình yêu, về gia đình của anh như anh mong muốn.

Em đang khóc vì quá mệt mỏi. Em chưa bao giờ cảm thấy muốn chết quách đi khi bế tắc trong một mối quan hệ như thế này.

Đã từng có người yêu em đơn phương và thầm lặng trong nhiều năm, nhưng em luôn hài lòng với những mối quan hệ ấy. Tình bạn đẹp và không hề có bất cứ sự gò bó nào. Không gọi điện, không nhắn tin thì không có nghĩa là người ta không quan tâm tới em. Một tình bạn đẹp mà anh không bao giờ hiểu được, vì anh thích sự ồn ào, rằng “Anh yêu ai thì cả thế giới phải biết”. Em không muốn thuộc về thế giới đó của anh.

Và lúc này đây, khi em thấy những dòng chữ anh dặn dò em ngủ sớm, thì em không thấy biết ơn như trước đây em đã từng cảm thấy, mà bao trùm tất cả trong em là sự giận dữ đến run người. Em thật không ngờ rằng em có thể giận đến khóc như thế này.

Chắc anh hài lòng lắm, phải không?

Em đã định giấu kín, định rằng sẽ chỉ nói với anh để mọi thứ êm xuôi, nhưng em đang khiến cho mọi thứ càng trở nên tồi tệ, như một con gà đang nuốt phải dúm tóc, nuốt, tắc nghẹn, giãy giụa, và chết.

Em CẦU XIN một sự BUÔNG THA.

Không phải vì họ.... cũng đã coi chị là một ng` bạn tốt hay sao? Chị mệt mỏi là đúng rồi. Và nói thẳng, trong TH này là điều cần thiết vì xét cho cùng ng` bị tổn thương không chỉ là họ, mà cả là chị. Chị chịu đựng thế đủ rồi. Tại sao có ng` lại yêu ích kỉ đến thế nhỉ? Những ng` như thế đang hành hạ ng` họ yêu thì đúng hơn. Không muốn mất nhưng trong trường hợp này thì chị là ng` phải chịu đựng tất cả đấy.

The Unique



Hôm nay lại có chuyện bực mình. Mình biết là mình sai (mức độ sai là 70%). Nhưng mà mình tức nên mình quyết định cãi nhau với cái người mà mình rất yêu thương được gọi với danh từ: CHỊ GÁI.

Hix, chẳng ai biết được là mình yêu chị mình thế nào. Vì rằng ở với nhau chẳng được bao lâu, cùng lắm cũng vài năm nữa.

Vài năm nữa thôi…

Sáng

Sẽ không còn được ôm nhau ngủ nướng rồi cả hai cùng dậy muộn, cuống cuồng đi làm, quên luôn cả đi chợ à bị u mắng.

Sẽ không còn được nấu cái gì đấy hai đứa ăn chung. Rồi cãi nhau vì “đã bảo ăn ít rồi mà cứ cho rõ nhiều mì” .Căm thù cái buổi sáng ấy, chỉ có bát mì mà cả ngày xị cái mặt ra.

Sẽ không còn được cãi nhau, tức đến phát khóc vì hắn bỏ đi làm và vứt ta ở nhà với một đống bát đĩa bẩn từ tối hôm trước, không rửa thì buổi trưa u phải rửa, rồi lại nghe u nạt nộ cả tuần. Nhớ đến cái vụ này lại thấy sôi máu lên. Hôm đấy ném vỡ một cái bát sứ, đạp đổ một số thứ, hất tung một số thứ và ngồi phịch xuống đất vì giận không chịu được.

Sẽ không còn đều đặn chào nhau: I go, see ya! mỗi khi nổ máy tếch đi trước.

Chiều

Sẽ không còn ngẫu hứng một buổi chiều bật nhạc bùm bùm thật là to, nhảy nhót và cười sằng sặc.

Sẽ không còn được đều đặn một đứa nấu cơm, đứa kia đi làm về, xịch cái xe và ngoảnh mặt lên nhìn nhau cười: Hey Girl! Hoặc một đứa nấu cơm, đứa kia lăng xăng rồi đi tắm.

Sẽ không còn những buổi trốn cơm nhà để lôi nhau vạ vật hàng quán, khi thì bún cá, khi thì ngao ốc, khi thì lươn.

Tối

Sẽ không còn những buổi tranh thủ ăn cơm trước thầy u để còn làm việc đến tận khuya.

Sẽ không còn những tối mát giời, để thầy ở nhà uống trà một mình, rủ nhau ra đầu ngõ tán phét cũng với… nước trà. Tán mãi chán thì lôi nhau đi bộ dọc phố gần nhà, vào mấy cái shop quần áo xấu ỉn để nhỡ đâu tầm được cái gì.

Sẽ không còn đều đặn những buổi tối ngồi chờ nhau xem một bộ phim, một chương trình ca nhạc truyền hình trực tiếp.

Sẽ không còn được thường xuyên nằm bên nhau, ôm chặt rồi thủ thỉ, nói xấu… thầy u, kể chuyện ở lớp, ở cơ quan, bạn bè, yêu đương linh tinh.

Đêm

Sẽ không còn những buổi đêm nổi hứng xem phim online, chọn bừa một cái phim mà người ta đang kháo nhau.

Sẽ không còn được thi nhau đọc sách, hai chiếc đèn bàn chong chong, cặm cụi, say mê.

Cuối tuần

Sẽ không còn đều đặn những buổi sáng cuối tuần, rúc rích đi chợ - thằng đợi, thằng mua, ăn sáng, mua mấy bông hoa.

Sẽ không còn đều đặn những cái hẹn cuối tuần, đi xem phim, xem triển lãm, nghe nhạc, đi hội chợ Giảng Võ để trố mắt nhìn các em teen với Cosplay và tự nhủ rằng mình già ngoách. Sẽ không còn đều đặn lôi nhau shopping đủ những ngóc ngách cả chợ lẫn siêu thị lẫn trung tâm mua sắm.

Sẽ không còn ôm nhau nhảy chồm chồm trên giường, quật nhau bằng chăn với gối, gào thét, vừa sờ mó, vừa đạp loạn xạ vào đứa đối diện rồi cười và thở hùng hục.

Sẽ không còn những buổi nấu một món ăn mới và hí hửng đợi nhau, hí hửng chờ một lời khen (dù là bất đắc dĩ). Phở gà, phở bò, cari gà, sốt vang, chè sen long nhãn, chè đậu xanh bí đỏ, cơm rang thập cẩm, salad rau trộn, sinh tố, bánh nướng…

Sẽ không còn những buổi đi chợ hoa Tết, cùng nhau dọn nhà, những dịp trốn thành phố để về quê ngoại. Không còn được nhảy nhót quanh đám lửa bên suối buổi đêm, không còn ì oạp trong làn nước suối mát, không còn leo rừng chăn trâu, không còn đủng đỉnh trên bờ ruộng đi bẻ ngô, đi dỡ lạc giữa trời nắng chang chang.

Sẽ không còn được chụp ảnh cho nhau mỗi lần đú đởn.

Có rất nhiều thứ còn muốn làm cùng nhau. Còn rất nhiều nơi muốn cùng nhau tới, khám phá và tận hưởng.

Bấy nhiêu có đủ yêu thương hay không? Và, ừ, vì những cái “sẽ không còn” ấy nên chẳng hề muốn cãi nhau tí nào. Chỉ biết là mỗi ai đó đều có một nỗi gì đó trong mình và muốn xả ra.

Có phải là sau mỗi lần như thế, người ta càng yêu thương nhau hơn hay không?

Hix, khóc đây.

The Unique



Một ngày đau khổ để thấm nhuần cái câu "Mất nước thì khổ lắm". Thật là ai oán - nói thế cũng chẳng ngoa.

Có ai oán không? - khi mà phích nước nóng và các loại chai nước nguội không còn một tị long đen cắn cặn.

Có ai oán không? - khi mà phải lếch thếch đi dọc phố để tìm hai chai lavie bé tị?

Có ai oán không? - khi mà toilet ngay sát sườn (nói quá lên) mà không thể ghé chân để "gửi tình yêu vào đất".

Có ai oán không? - khi mà toilet không có nước thì bản thân dù có thèm nước cũng phải cố hà tiện, tránh uống quá đà, mất tự chủ là "xong phim", xung quanh chả thấy chỗ nào có thể nhảy vào và bảo: "Các anh/chị cho em đi tè nhờ phát".

Có ai oán không? - khi mà phải "để dành" tới lúc ăn trưa để đi tè ở hàng cơm?

Hô hô, tạo hóa ban cho ta những ngày rất chuối củ để nhận ra một sự thật hiển nhiên về tầm quan trọng của nước, cho dù ta vốn đã khắc cốt ghi tâm điều đó.

Sáng, 8h30. Gái mặc áo phông ngắn tay màu tím và áo khoác nhung tăm màu tía (màu nó tiệp). Gái leo lên con high hill 5cm. Gái leo lên tầng 3, bước vào phòng và nghe tin sét đánh: "Hôm nay mất nước toàn bộ tòa nhà. Miễn uống, miễn rửa, miễn thải".

Chao, cái thói quen mỗi sáng tới, đặt túi, mở máy và bước vào toilet soi gương, rửa tay đã phải nhường chỗ cho một phần li ti của quá trình phát triển đô thị: sửa cống.

Ừ, thì thôi. Gái ăn sáng xong và nhận ra là tịnh không còn giọt nước (đã luộc chín) nào. Gái tần ngần. Rồi Gái đứng phắt dậy, mở túi xách, lôi ra cái ví đỏ choét trông cứ rực lên bên cạnh hai màu áo tím và tía. Gái phăm phăm nện con high hill (đã có đế cao su nên rất êm) xuống 3 tầng lầu.

Gái đi mua nước.

Gái thích uống nước, mà Gái còn phải uống thuốc "Ích Lợi" nữa. Thực đơn mỗi sáng là food + drink + medicine = better health.

Gái đi cách cơ quan độ mười lăm mét. Một quán cóc với lèo tèo mấy chai C2, Splash gì đấy. Nhưng than ôi, không có nước khoáng, Gái ạ. Chán nản.

Gái đi cách quán cóc độ sáu chục mét. Một loạt quán nước (ăn theo các quán cơm văn phòng) mà theo trí nhớ của Gái là bán rất nhiều nước lọc. Nhưng tất cả đều chưa mở cửa. Lo lắng.

Gái đi cách loạt quán nước độ hai chục mét. Một cửa hàng bách hoa mà Gái hay mua sữa chua. Đóng cửa. Hoang mang.

Gái đi cách cửa hàng bách hóa độ hai chục mét. Một hàng tạp hóa mà Gái hay mua bánh mỳ Kinh Đô. Đóng cửa. Hoang mang cực độ.

Gái đi cách cửa hàng tạp hóa độ ba chục mét. Một cửa hàng tạp hóa khác. Chủ hàng đang xoay xoay cái dù lớn che nắng. Trời không phụ kẻ có tâm và đang trong cơn hoạn nạn. Gái thẳng tay chém luôn... hai chai Lavie 350ml với hai cái Cool Air "Giúp máu lên não nhiều hơn 46%".

Gái hăm hở mang hai chai nước về. Niềm vui chẳng ở bên Gái được bao lâu, bởi Gái nhận ra rằng Gái không thể uống thả phanh, cho dù Gái muốn. Toilet không có nước.

Gái uống buổi sáng hết nửa chai. Cũng may là Gái chả thấy mắc tè.

Rồi Gái đi ăn trưa lúc 11h45. Ăn xong, Gái và các bạn của Gái thay nhau một đứa canh cửa, một đứa trong toilet. Bước ra với vẻ hí hửng lắm.

Gái uống một nửa của cái một nửa.

15h30. Đâu đó tiếng nước chảy mạnh. Cả đám hét toáng lên vì biết là một phần ti tị của quá trình đô thị hóa đã hoàn thành. Tốc độ đô thị hóa mấy ngày nay lên nhanh thật, chả mấy chốc mà ngon như là Singapore cũng nên.

Và Gái thả phanh uống nốt chai nước, ăn gian thêm chai nước của gái bên cạnh. Gái thả phanh vào toilet tới hai lần, lại còn rửa tay tẹt ga nữa chứ. Hạnh phúc vô biên!

Kết thúc buổi chiều. Niềm vui nối tiếp niềm vui. Gái rời cơ quan lúc 18h45, đi theo tuyến phố: Hào Nam - Vũ Thạnh - Giảng Võ - Núi Trúc - Kim Mã - Cầu Giấy - Xuân Thủy một cách trơn tru và không hề tắc đường. Thế mới kỳ chứ!

Tối, Gái đi họp. Ban của Gái có độ bảy người nhưng đến 20h thì danh sách có mặt là ba vị: một trưởng và hai phó. Cuộc họp diễn ra suôn sẻ và thành công tốt đẹp. Gái được anh De tặng ly trà lipton 8/3. Tổng thiệt hại cho anh De là 47 nghìn Việt Nam đồng. Ba anh em bầy hầy rằng "chả có chi phí công tác" (tiếp khách, hô hô).

Chào hai anh, em về xem phim với Gái nhà em.

The Unique



Đó là xứ sở của nước và thạch sùng, quạt điện và xe máy. Ở đó người ta thích đi lại từng đôi, nối đuôi nhau, đu đưa trên những chiếc moto - scooter tí tẹo.

Đôi khi tôi gặp cả gia đình - hai vợ chồng với hai đứa trẻ chễm chệ trên một chiếc mô - tô, dáng điệu ung dung và thích thú chẳng kém gì trên một toa tàu hạng nhất. Xe hơi ư, để làm gì cơ chứ, khi trời ấm áp thế kia?

Có những cô gái dạo phố, cằm tì lên vai chàng xế, đã có đôi mắt của chàng ngắm phố cho cả hai người; có nàng lại ngồi bắt chéo hai chân một phía, vắt vẻo trên yên, trong một tư thế cân bằng kiều diễm chỉ có thể có nhờ sự thanh thoát của cái tuổi mười sáu vĩnh cửu.

Có những nàng tự lái xe, đeo găng tay trắng: ta có cảm tưởng rằng sống là một công việc tỉ mỉ vô cùng.

Bằng đủ thứ giọng, những tiếng còi xe lặp lại liên hồi: "Tôi lên đây, tôi lên nào, cho tôi vượt nhé!". Những tiếng còi nài nỉ nhưng đầy thích thú, dường như chỉ muốn góp thêm nốt nhạc gay gắt của mình vào mớ âm thanh cuồng loạn trên đường. Là tín hiệu và cũng là bánh lái, tiếng còi thay đổi quỹ đạo và các làn xe. Không một ai dừng lại, người ta chỉ giảm tốc độ một chút, rồi ngoằn ngoèo, rồi uốn lượn, rồi luồn, rồi lách... Mềm dẻo giúp tránh va chạm. Không hề có đối đầu; tất cả diễn ra nhờ những đường cong, những cú trượt, những góc vát.


Người ta đã dự cảm hết, chẳng có ai bị bất ngờ về bất cứ điều gì. Tất cả hòa vào một vũ điệu, bắt vào nhịp bay: 37-38 km/giờ - lấy tốc độ để mô phỏng nhiệt độ ngoài trời.

Đôi khi người ta ngắm nhau chút đỉnh, thật nhanh, qua ánh mắt.

Đường phố có mùi riêng, tính cách riêng, hơi ẩm riêng, những nếp nhăn riêng và những vết thương riêng của nó.

Một dòng sông hay một đồng lúa? Lúc cuộn chảy, khi đông cứng, nó trồng cấy những lều tạm, những sạp hàng, những mái che, và những cư dân ngồi xổm vỉa hè.

Là dòng sông, nó trôi, giống như sông Hồng: nó là nồi nước hầm của thành phố.

37 độ C - 38 độ C: nhiệt độ ngoài trời cũng là nhiệt độ trong tim.

Sao mà náo nhiệt thế? Cuộc sống của mình, họ đẩy đi kéo lại, họ chất rồi dỡ, đặt xuống nâng lên, giữ thăng bằng rồi dịch chuyển, họ hiểu khó khăn và cũng biết cố gắng. Dù vậy, sống không có vẻ gì là nặng nhọc. Khi thanh thản ngồi trên bậc cửa nhà mình, dân chúng ở đây dường như chẳng chờ đợi gì khác ngoài cái hiện tại: nó đang hiện hữu, đang đến gần, nó không bao giờ lặp lại, đang bắt rễ, đang lan tỏa. Nó tựa như là vĩnh cửu.

Buổi tối trong quán nhỏ, người ta cất xe máy vào nhà. Trên chiếc giường gấp, hoặc thậm chí ngay trên nền gạch, người ta nằm dài xem vô tuyến, ngực trần trùng trục, chân bắt chéo. Cũng có khi đôi ba người tụ tập, trên bậu cửa hay trên hè phố, nhấm nháp thức gì đó dưới đèn, trong bầu không khí ẩm ướt và đặc quánh của đêm đen mà dường như đen hơn vì hơi ẩm.

Thỉnh thoảng ta cũng có thể đi bách bộ ra bờ hồ, theo chân những kẻ đang yêu, những ông bà già mặc pijama và bọn trẻ, dưới tiếng ve không biết mệt của hàng phượng vĩ.

Ra khỏi thành phố, xa lộ gợi nhớ đến những con đường đất: những ổ gà, bùn, vũng nước, những đoạn cấm, những rãnh xe, những đoạn đá dăm lổn nhổn, và rơm rạ chất thành đống hoặc trải ra phơi kín vệ đường. Đôi chỗ, những đoạn đường đang sửa bị rơm rạ phủ kín hoàn toàn: ngay trên mặt đường người ta đánh đống, lật trở, phơi, bó từng bó và trải ra thành những vỉa hè vàng rực để lũ gà mái lục tục kéo ra tìm thóc.

Bằng cách đó, làng quê đẩy lùi, hay nói đúng hơn là giằng co với thị thành, bướng bỉnh tiếp tục nhịp sống riêng của nó với lỉnh kỉnh đồ thô, kéo theo những con trâu đủng đỉnh và lùa những đàn vịt giữa dòng xe gắn máy và xe tải.

Trong chợ, đường phố thậm chí biến hẳn thành bãi đất với đủ thứ rau quả có vẻ mọc ngay tại chỗ hơn là được đưa từ nông thôn ra. Nó hóa thành một đầm cá, hay thành những cánh đồng với những người nông dân đang đội trên đầu chiếc đèn chùm bằng lá, họ như cũng chui ra từ đất cùng với nón, với xô và quang gánh.

Cả ở đây nữa, hiện tại là một công trường. Nhưng người ta làm việc với những vẻ mặt và dụng cụ không tuổi tác. Rất ít máy móc. Một thế giới thủ công.

Hoa súng, bèo, hoa sen và những bó lúa. Ở đây, cỏ mọc lên từ nước. Nói đúng ra ở đất nước này người ta không sống hoàn toàn trên mặt đất mà trên bề mặt một lớp chất lỏng thấm ướt hoặc bao phủ mặt đất. Người ta cũng không rõ mình đang sống ở thành phố hay nông thôn: nước mang theo cỏ ghé đến sát các ngôi nhà.

Nước cũng có nghĩa là tổ quốc. Phải chăng từ đó mà có âm hưởng từ đàn gỗ, những âm thanh thánh thót mọng nước và những giai điệu trong trẻo có tiếng mưa rơi.

Cơn mưa mau và nặng hạt mang đến những sắc màu mới giá 1$: màu xanh lá cây, màu nước biển, màu hồng, màu vàng và màu tím của những chiếc áo mưa ni - lông rộng một màu trong suốt mà người ta trùm kín người trong lúc đạp xe.

Tựa như loài hà mã, hai con trâu đầm mình dưới vũng nước, ngập đến mắt: một vầng trăng khuyết xám nhô trên mặt nước xám.

Anam, Anamite, Tonkin, Indochine, Cochinchine, Vietnam: đất nước này có bao nhiêu tên gọi? Xin nhắc lại điều Jean Tardieu đã quan sát được ở Bắc bộ: sự mơ hồ và "chuyện cà kê muôn thưở". Xứ sở này là thơ: tôi luôn bị nhầm lẫn điều này với điều khác. Con thạch sùng kia chẳng hạn, nó bám tít trên bức tường trắng của căn phòng và phát ra những tiếng chim kêu. Rồi vuông cỏ, tôi chẳng biết nó là đồng cỏ hay là đầm lầy nữa. Và tất cả nhữngg bóng ma đang trùm kín mũi đang đạp xe kia, những người đàn bà mai danh ẩn tích chỉ chừa lại cho ta thấy đôi mắt đen sau chiếc mặt nạ chống nắng bằng vải trắng.

Đa số mặc áo sơ - mi vải mềm, quần rộng - rất ít người mặc váy, thứ trang phục quá ư bất tiện khi đạp xe hay làm lụng - ít thấy những bộ ngực, ít thấy những đường eo: thân hình của họ so với thân hình đàn ông chẳng khác là bao.

Nếu không phải là màu trắng, những chiếc sơ - mi được trang điểm bằng những sọc mảnh hay kẻ ca - rô, xanh lá cây hoặc nâu sẫm: lại vẫn là đường nét và sắc màu của đất, thứ trang phục của người dân ngay cả trong thành phố.

Một hình ảnh lạ lùng: những con người nhọn đầu kia. Họ có những cái đầu hình nón, dù họ mang quang gánh, kéo xe ba gác, hay đạp xe dưới mưa, chiếc đèn chùm lá nón ấy vẫn đem đến cho họ dáng vẻ của một đứa bé, hoặc của một bông hoa, tôi cũng không biết nữa. Những dáng người nhuốm vẻ bí ẩn: thân thể họ làm thành những mũi tên, hướng lên trời hoặc còng xuống đất. Đó là ngôn ngữ, là dấu hiệu nhận dạng của xứ sở, những mái nhà và tháp chuông di động.

Liệu ta có thể hình dung chiếc nón ấy trên đầu một gã khổng lồ ở Texas hay ở Caucase? Chiếc nón làm ta xúc động đến thế chắc chắn là bởi cách thức mà nó tô điểm và hòa lẫn vào những thân thể mảnh mai: nó rút ngắn gần hết phần cổ và hai vai của người phụ nữ. Người đàn bà mang quang gánh trở thành một chiếc bàn cân với mũi tên là chiếc nón.

Những nấm mồ quần tụ giữa đồng. Người chết nuôi kẻ sống: họ vẫn ở đây, thật gần gũi, guữ cho rau quả tốt tươi, cho cây lúa nặng bông. Họ cùng ăn cùng ngủ với bạn. Người ta lễ cho họ những bó giấy tiền đỏ, những ngôi nhà bằng cạc tông, những đôi giày giấy, rồi cả đài, tivi, xe máy, xe đạp, cả quạt để làm dịu cơn nóng nực và đồng hồ để xem thời gian trong cõi vĩnh hằng. Người ta chế tạo cho họ cả một thế giới hàng mã. Một thứ thơ ca sơn son thếp vàng, chiếc hộp lớn, cũng sơn son thếp vàng, chiếc hộp sẽ tiếp nhận thi hài họ. Những người chết tựa như những bài thơ. Cuộc đời họ được làm từ giấy.

Hãy tưởng tượng một thành phố gồm hai hay ba cái hồ xanh, một nhà thờ lớn màu xám, vài ngôi chùa sơn son thếp vàng và những đường phố: phố bán khuy áo, khóa phéc - mơ - tuya và len dạ, phố ống nước và đồ nội thất, phố hàng mã, phố hàng giày, phố sách vở và đồ chơi trẻ em, phố khóa và chìa khóa, phố bán gấu nhồi và bao nịt vú, phố quạt, phố hàng tre và thang, phố hàng kẽm và inox, phố đồ điện, phố bán búa và liềm, phố đồng hồ quartz, phố com - lê - vét - tông, phố xe máy và những chiếc xe máy của đường phố, xe máy của tất cả các phố, phố chẳng có nơi bắt đầu cũng không có nơi kết thúc, phố xuyên qua thế giới và hòa trộn mọi người qua.

Trong Văn Miếu, đàn rùa cõng vào vĩnh cửu, trên những chiếc mai đá nặng nề, những tấm bia đá ghi tên các vị Tiến sĩ thuộc lòng kinh sử xuân thu.

Một phụ nữ chơi nhạc bằng cách vỗ tay phía trên thứ nhạc cụ giống như một chiếc xylophone, làm từ những ống trúc. Một cô khác đệm theo bằng cách dùng chiếc que nhỏ gãi lên đầu con cóc gỗ.

Có lẽ điều bất ngờ nhất đối với du khách là: dù các hình ảnh hiển hiện trước mắt, thực tại xung quanh họ vẫn cứ như là ảo ảnh, ảo ảnh phiêu du của những ai đến rồi đi quá nhanh, bị hấp dẫn bởi cái sỗ sàng và cái mới, nhưng không sao biết được sức nặng của chiếc xe ba gác, của cái cày hay của chiếc đòn gánh, và cũng không được biết cảm giác nặng nề hay êm dịu khi mệt lử, ngủ thiếp đi bên đống dưa hấu hay đu đủ cạnh đường.

Một chuyến đi cho ta những diện mạo khác, những quan hệ khác. Những nhịp điệu khác. Những cách khác để yêu và được yêu. Nó cho phép ta hy vọng về những cơ hội. Nó muốn tin vào những chân trời: những cuộc đời mơ ước, những cuộc đời sẽ được mở ra lần nữa.

Một bài báo đăng trên tạp chí nước ngoài của một nhà văn Pháp (bản dịch của nhà văn/ nhà thơ Ngô Tự Lập)

The Unique



Capricorn (December 22-January 19)

Mercury goes direct in your sign on the 1st - but don't get excited. Remain calm and focused and keep your schedge as simple and manageable as possible. Once semi-hysterical Mercury is out of its storm on the 8th, you can return to your usual brand of preferred extreme behavior.

The 2nd emphasizes, quite literally, the comforts of home and hearth. You experience a desire for something that you haven't had in ages. That could be anything from your favorite homemade blueberry muffins to that unforgettable ex that slipped through your fingers. You stop denying yourself the things that make you feel warm from the inside out. Instead of delaying sensual pleasure, you grab as much as you can handle and then return for seconds.

The 4th is interesting. Your ability and opportunity to earn more starts to rise, but then so do your expenses. Boring necessities demand your attention and must be addressed. (This 'responsibility/reality' mix continues though mid March. Yawn.)

The 5th cautions you to be very discreet about what you express and who you express it to. Words, spoken or written, may be taken out of context and used as weapons - perhaps against you or a friend of yours. It would be wise to not offer an opinion on the 5th. Let others sputter and blab themselves into a miserably sweaty corner. You don't have to. Lie low and wait for the shite storm to pass. It's only for one day.

The Full Moon/Lunar Eclipse in Leo on the 9th is an important predictor for the next six months, particularly in your popularity, desirability and financial strength. Don't expect instant results. Expect to work like a maniac and be rewarded like an overpaid oil company executive.

You always earn your keep, but really do during this six month phase. This is a proving ground. You prove a lot to yourself, for starters. You also show others how endlessly talented, independent and tireless you are. Your vision, discipline and productivity will knock others over - and make them wish they had your guts.

You make success look instant and relatively easy. It's taken you so many lifetimes and lessons to reach this pinnacle. You've earned every piece of gold and promise of love.

One small caveat: Think carefully before engaging in a financial agreement, partnership or investment on the 12th. There's an element of deceit woven into this matter.

The person who brings this offer to you may be an innocent messenger, but someone (probably the originator of this concept) is operating under false pretenses.

Drag your feet and don't sign or agree to anything on the 12th - and certainly don't get your friends or family involved in this. Something is 'off' about this plan or deal. Don't get involved in it. The remainder of the month is superb.

You feel better all over. You break your own previous record for productivity and excellence. Others look at you and want to be you. Your personal magnetism (always killer) is even stronger and more irresistible.

Even though you're zooming at top speed in work-related matters, slow down in the love zone. You need to give yourself all the time necessary to enjoy each seductive moment - and there will be plenty of those.

The New Moon on the 24th challenges you to try new technology, a new way of thinking, or maybe just a different way of getting to work or school. You end the month on a high note, by making up with an estranged friend or relative and feeling relieved and at peace.

Monthly touchstone: Abalone.

The Unique

Đi đi, về về. Sớm sớm, tối tối. Cãi nhau vì ai cũng thấy mình đúng, người có quyền cao hơn thì phán rằng: "Tao cho cả hai đứa một trận luôn giờ". Tóm lại, kể cả khi người ta có phải dời núi lấp biển đi chăng nữa, mà người ta vui vẻ làm, người ta không thấy ấm ức thì nó nhẹ bẫng.

Lúc ở nhà thường xuyên, loay hoay cả ngày với nhà cửa thì bảo rằng: "...."

Lúc đi làm việc bận rộn, không có thời gian làm việc nhà chứ đừng bảo là nghỉ ngơi, thì lại bảo là: "....."

@De: Anh làm em phải nghĩ rồi đấy. Có thể là em đang sai chăng? Có lẽ em nên từ chối? Có lẽ em nên dừng lại trước khi mọi thứ vượt quá tầm kiểm soát của chính em?

Thanh Thuy Vu: tình iu of e đau khổ ah?
Thanh Thuy Vu: chán ngán cái j đấy

Lan Huong: rảnh thì share với emnhững ấm ức và mệt mỏi cưng nhá ^^

Lien: mệt thì nghỉ, chán thì nghỉ chả việc gì phải ấm ức cho nó mệt thêm chán thêm
Lien: con ranh, thế làm sao mà ấm ức

Lien: thế thì biết làm cái chó gì bi giờ
Lien: ko nói thì ai bít mà bảo cho

Lien: hức hức
Lien: ghét m quá
Út cưng: ghét tao mày có béo hơn được dek đâu

Lien: giá mà béo hơn đc thì tao ghét m cả đời

Khoa Luong Dinh (2/24/2009 10:26:05 PM): kúc kù ku
Khoa Luong Dinh (2/24/2009 10:26:15 PM): uhm, sao mà mệt thía chú
Khoa Luong Dinh (2/24/2009 10:28:50 PM): mệt thì nghỉ sớm đi nha kưng

dementor K: bận ko em?

Út cưng: dạ chưa bận ạ

dementor K: nhưng em đang mệt và ấm ức

Út cưng: dào ôi, vòng vo thế nhờ

dementor K: thì cái gì cũng có nguyên nhân mà

Út cưng: nào, thế chàng cần cái gì đây?

dementor K: chàng cần biết nàng chán, mệt cái gì thôi

dementor K: chàng cần biết để hỏi thăm và động viên

minh trung: chị Hương
Út cưng: chào cưng
minh trung: chị ơi
minh trung: em ốm
Út cưng: khổ nhề
Út cưng: ốm sao?
minh trung: hình như sởi
Út cưng: biến biến
Út cưng: ô nhiễm
minh trung: em ... (cắt rồi)... chị nhá
Út cưng: ốm có ăn được cơm hông?
minh trung: họng đau nên em k muốn ăn
Út cưng: thế thì lấy đâu ra máu mà hiến
minh trung: em máu B
Út cưng: chị cũng B
minh trung: sao trùng thế

The Unique



Hôm nay miềng bỗng nổi hứng, muốn sợt một tị về một cái tin bé tẹo (thông cáo) mà miềng đã trầy trật ngâm cứu cả ngày để nặn ra.

Miềng thực sự thấy vinh dự lém lém khi nó được xướng lên giữa một đám đông (chả đông lắm, bao nhiêu người nhỉ? độ trăm?) - một đám đông nhiều người trông rất đẹp và lắc xờ ri, giữa một không gian cũng đẹp và cũng lắc xờ ri, đèn đuốc sáng lòa, máy quay nhấp nháy, máy ảnh giơ lên quyết liệt...

Mô tả thế này này: Độ 8pm, đèn điện các loại trần sàn đều tắt ngúm. Bùm chéo! Đèn chiếu thẳng vào mặt nàng Trưởng bộ phận PR của cái địa chỉ lắc xờ ri kia. Nàng tóc ngắn, cao độ mét sáu, mảnh mai, giọng nói nhẹ nhàng và sở hữu một cách nói chuyện rất là PR - thường trực nụ cười không biết mỏi mệt. Nàng là một nhân vật dễ gây thiện cảm bởi tác phong làm việc chuyên nghiệp và sự cởi mở lịch lãm.

Quay lại chuyện cái đèn chiếu vào nàng. Nàng bắt đầu cất giọng. Vừa nghe cái câu đầu tiên của nàng, một con tim (hoặc quả tim - tim người) bỗng dưng đập loạn xà ngầu, thình thịch như kiểu đang làm việc phi pháp. Con tim nhảy tưng tưng lên khi nghe nàng đọc. Vì nàng đang đọc những lời vàng ngọc mà con tim đầy xúc cảm ấy đã trầy trật nghĩ ra trong vòng một ngày. Không phải là cái thứ đó khó nghĩ (nó đơn giản thấy bà luôn), mà là vì con tim chả hiểu quái gì về nó cả, nên con tim phải lọ mọ --> ngu thì chết chứ bệnh tật gì đâu há!

Rồi con tim hí hửng.

Hôm nay con tim chợt nhớ ra cái khỉ gì đó, thế là "gúc gù" một phát cái cụm từ title của thông cáo báo chí đấy. Vèo!!!! Nhảy luôn một danh mục ngắn ngắn. Nguyên xi một page báo, nguyên xi cái thông cáo, dưng mà hem nguyên xi cái tên tác giả. Ờ, thì đành rằng thông cáo là của đơn vị tổ chức thì hem có chuyện đề tên tác giả. Thế thì lý ra hắn phải sáng tác cho nó khác cái thông cáo đi chứ nhề?

Miềng cũng đã từng đọc thông cáo và viết tin, nhưng để đề tên miềng thì miềng đã phải mất công tự hỏi PR cho thêm thông tin, hoặc miềng "gúc gù" để tìm được cái gì đấy mới lạ, khác biệt. Thế mà cái báo ý, đã hông thay đổi tí tị nội dung, lại còn đề tên người khác vào đấy mới hay chứ.

Thực ra ý mà, miềng hông quan trọng cái tên đâu, vì nó đã là sản phẩm truyền thông của đơn vị rồi thì đơn vị có toàn quyền sử dụng. Vậy thì phải đề là theo Đơn vị hoặc theo Thông cáo báo chí chứ nhề?

Thực ra ý mà, miềng hông quan trọng cái chuyện copy đâu. Càng nhiều chỗ copy bài của miềng thì miềng càng vui, vì ít ra là nó cũng được người ta quan tâm, đọc, và thấy có tí ti giá trị thông tin trong ý. Dưng mà miềng muốn là nó phải dẫn nguồn tử tế, phải ghi tên miềng hoặc truy nguyên cho ra cái nơi đầu tiên dùng bài của miềng.

Miềng cũng hông ưng cái việc copy thứ gì của miềng, lấy ảnh của miềng đi đăng tải mà hông xin phép. Miềng là miềng ghét cực kỳ.

Như là có em bé gửi bản kế hoạch theo yêu cầu của miềng. Miềng thấy nó hay, miềng muốn sử dụng cho cả nhóm mà miềng còn xin phép đàng hoàng rằng "Chị công bố nhé", để em ý đồng ý rồi miềng mới động thủ.

Thế thôi, chứ miềng cũng thích được người ta copy ghi nguồn lém.

http://www.nhandan.org.vn/tinbai/?top=43&sub=134&article=141435

The Unique



Mười hai giờ hai phút. Trời trưa đang nắng oi phút chốc đã bị bao kín bởi cả một màn mây màu xám đen đặc quánh. Cơn mưa trưa sầm sập đổ xuống. Đã bao lâu rồi mới mưa, hả Trời kia?

Gió mơn man, hơi se lạnh một chút. Cái lạnh gai gai người nhưng đầy mê hoặc. Màn mưa dày đặc lao vào người. Người lao đi trong mưa.

Tòa nhà Detech nằm im lìm trong mưa. Những dáng người vội vã, lòa xòa tấm áo mưa, mái tóc lắc lắc rơi giọt nước. Sàn gạch men lem những dấu giày.

Toilet nữ.

Quần màu đen. Bùn bắn thành màu hoa như da báo, như người ta vẩy mực tàu lên lụa trắng, gột mãi chẳng đi. Cặm cụi. Tỉ mẩn. Hai phút, năm phút.

Có bóng người ở cửa toilet. "Hi hi, Yêu à! Yêu đang làm gì đấy? Ôi, quần của Yêu bị bắn bùn hết rồi! Để Người ta lau cho nào".

"Ôi, thôi, để Yêu tự làm. Không cần đâu, ai lại thế".

Người ta chẳng nói chẳng rằng, ngồi xổm, loay hoay với cái ống quần: "Không sao mà, Yêu thích chăm sóc mọi người mà".

Hix, suýt nữa thì hét toáng lên vì xúc động.

Đôi khi chỉ là những việc bé xíu, sự quan tâm cực kỳ giản đơn mà nhiều khi người ta quên lãng, thế nhưng lại khiến người ta thấy yêu cuộc sống hơn biết bao nhiêu.

Rồi lại nghe kể rằng Người ta... tự chat qua hai máy, chạy qua, chạy lại.

Một ngày đẹp. Cảm ơn cơn mưa lâu ngày mới tới, cảm ơn những vết bùn lấm lem...

The Unique



Hù... Hết tết rồi các tình yêu ạ. Tết tớ chả đi đâu, ở nhà thơ phú, văn chương, sản xuất blog, chăm sóc 360 với lại Facebook, làm thư lại cho U tớ, làm bếp trưởng kiêm rửa bát (cũng trưởng) kiêm phơi quần áo kiêm giặt khăn lau kiêm lau nhà kiêm vân vân...

Về khoản lộc xuân mà nói, thì ngoài món muối mà Thầy U tớ đi chùa mua ra, còn có oản (bà từ cho, đã xơi), bánh xốp (bà từ cho, cũng đã xơi), hai cây tiền vàng chóe và một cái phong bì có tiền lì xì lộc đặt lên bàn thờ suốt năm. Nhưng đến giờ tớ vẫn chả hiểu tại sao mà U tớ phải cho cả cái đồng 100 mà cụ Rứa lì xì vào đó làm gì. Cũng là Con Người mà.

Cũng về khoản lộc, tớ đã thèm thuồng rỏ dãi trước khế, táo nhưng mà toàn nghĩ đến cái thứ lủng lẳng trên cành thôi, nên không mua nữa. Bù lại, tớ được tặng một cành (gọi là cành cho oai, chứ nó ngắn ngủn mươi centimet) Dái mít. Oài, trông nó rất là "ba chấm". Cành có ba cái lá, hai cái búp quả một to một nhỏ. "Nhân vật chính" to độ gần hai ngón tay áp lại, dài độ bảy centimet. Tất cả đều mầm mập, múp míp, hấp dẫn và thơm tho đến mức có đứa định "tắc lẻm" bằng cách nói dối là "Em cho vào thúng rác rồi". Phải tội, khi người ta bảo "Em vứt chỗ nào để tôi vào tôi... bới?" thì đối tượng đành phải... nhả.

Lại về khoản lộc, hóa ra tuổi nhớn thì không có nghĩa là gia giảm lì xì đâu các cậu ạ. Cũng xôm phết. Các bác bảo lì xì, Thầy U ngăn, còn tớ thì cứ nhảy choi choi "Cháu còn bé lắm ạ", hố hố... Thầy với U bắt tớ "công khai tài chính", dưng mà đời nào tớ lại làm cái việc ý.

Bé Thủy nhà tớ đi Cambodia chơi tới mùng 8 Tết mới về (quả tình, cứ tới Tết là tớ không còn khái niệm gì về ngày dương nữa, đến hôm nay thứ mấy tớ cũng chả thèm biết). Bé nhà tớ vẫn đều đều online mỗi tối để báo cáo tình hình. Nào là bé đi ăn buffet và xem múa Apsara, bé đi xem nhà tù Tuolsleng, bé view cảnh sông Mekong, rồi "bảo bố mẹ là bé khỏe". Oài, đi có mấy hôm mà nhớ phết.

Hôm nay tiễn Tết, gia đình làm những món "phình phường" thôi, dưng mà tớ "điên" lên, "giở quẻ" đòi trang trí đường diềm, trình bày hoa lá cành. Thầy tớ thấy cần phải thể hiện để không thua kém con gái nên cũng có ý thức hơn với con gà cúng:

(Thịt muối là của siêu thị, Nem là hai chị em làm, Bánh chưng - không xuất hiện - là hai bố con gói, Canh măng là U nấu, Dưa góp là U làm, Gà là Thầy chặt nghệ thuật, Giò lụa là Thầy gói, Tim cật xào hành tỏi tây - món mà ông nội tớ thích - tớ xào, Cơm tớ nấu...)

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Măm xong, tớ đi cùng các bạn tớ đi thăm thầy, cô giáo cấp 2. Đến nhà bạn Hiếu (nhà bạn ý cho thuê mặt tiền làm cửa hàng thời trang), tớ thử năng khiếu diễn xuất.

Photobucket Photobucket Photobucket

Rồi cuối cùng, bốn đứa (ba giai một gái) tới quán trà, thắp nến. Một tị ti phút giây nghỉ ngơi và nghĩ ngợi cho mấy ngày đã qua. Lâu rồi chả ngồi yên tĩnh như thế.

Photobucket

Chào Tết nhá. Chúng tớ lại nhớn thêm tị. Chúc một năm an lành!