The Unique



Dì tớ mất rồi...

Tớ đã làm ngơ trước những lần online cậu gọi.

Tớ đã làm ngơ trước tin nhắn cậu gửi.

Tớ để chế độ "Câm" với những cuộc gọi của cậu.

Nhiều lần gặp, tớ biết, cũng chẳng bao giờ hiểu được người đối diện với mình. Cậu cũng thế.

Tớ không hiểu, ừ. Nhưng tớ cảm thấy.

Tớ cảm thấy rằng cậu dường như chỉ có thể là người bạn của những lúc vui, những cuộc tán gẫu, kể lể và (xin lỗi) bóc mẽ nhau một chút.

Và tớ muốn nói rằng: "Tớ không muốn phí thời gian vì những kiểu tán gẫu như thế". Tại sao tớ lại phải dành thời gian để ngồi café với cậu - người bạn-chỉ-của-những-lúc-vui?

365 ngày của tớ không phải lúc nào cũng vui vẻ để mà tán gẫu. Và tớ cần những người bạn biết sẻ chia khi buồn đau, khi ốm bệnh, khi thất bại...

Tớ nên, tớ cần, và tớ muốn dành thời gian cho những người đã sẻ chia, đã ở bên tớ, thực sự ở bên tớ khi tớ mệt mỏi.

Ví dụ như lúc này đây...

(cóc hiểu sao mà không nhúng được nhạc)

http://www.tamtay.vn/music/play/240591
Labels: , 2 comments | edit post
The Unique



Là một chuyến đi mà tớ được thế chân. Hầu như toàn người nhớn, người già thôi. Các cụ thích làm thơ (!), thích hát những bài như là "Một khúc tâm tình của người Hà Tĩnh" hoặc là "Thời hoa đỏ",... Các cụ toàn độ tuổi đầu 4 đầu 5, thi thoảng có mấy chị đầu 3 và hai chị đầu 2 nhưng cũng hơn tớ dăm tuổi. Hự, tớ 1986, ở đâu đó tớ là già nua, còn ở đây, tớ là thiếu nhi mũi dãi!

Hix. Thế là trong buổi tối karaoke, tớ mạnh dạn hát bài "Chú ếch con"! Thật là củ chuối! Tớ lại còn bắt chước cái giọng trẻ con léo nhéo nữa chứ. Tự nhiên nghĩ lại thấy đỏ bừng cả mặt các ấy ạ.

Thôi, để tớ kể một tị về cái Belverdere ý nhá!

Các ấy đi từ Hà Nội lên Vĩnh Yên rồi đi tiếp lên cao độ 20km nữa (óe). Lên cao nên ô tô phải tắt điều hòa --> nóng vãi! Nhưng bù lại, chúng tớ (xin lỗi các tình yêu, em quyết định bằng vai phải lứa nhé) mở cửa sổ xe. Và trùi ui, sương với mây tràn vào (hơi quá nhời), mát lạnh và bị ù tai.

Đường lên khá dốc. Về cái sự vòng vèo ngoằn ngoèo thì dĩ nhiên là hơn cái đoạn 25km vào bản nhà bà ngoại tớ, dĩ nhiên là không quắn quéo như lên Mẫu Sơn, không hẹp và dốc đến mức như Ba Vì. Những chỗ kia thì tớ toàn đi xe máy nên có thể cảm giác sẽ thú vị hơn tẹo chăng?

Belverdere hiện dần lên ở phía trước. Khu nghỉ dưỡng này khá rộng. Và với đặc thù của một khu nghỉ dưỡng nên nó không gần chợ búa, cách xa hoàn toàn với thành phố.

Về hạ tầng và tiện ích kèm theo: Các khu nhà được thiết kế đơn giản, mang hơi hướng cao nguyên, như kiểu các con dốc ở Đà Lạt và những ngôi biệt thự mái đỏ, tường đá, những dây leo xanh rậm rì và những chậu hoa xinh xắn.

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Mỗi biệt thự riêng (grand) thì có vườn hoa, mở tầm nhìn ra phía thung lũng đầy sương và rừng cây rất lãng mạn. Còn khu nghỉ liên thông thì nằm ở phía dốc cao hơn tí. Đường đi đầy hoa lá, cỏ xanh mướt và những cụm hoa "cố tình" mọc tự nhiên--> sắp đặt khá dễ thương. Nó làm tớ nhớ tới quán Chim Xanh.

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Tớ với một ca sỹ (mời) ở phòng 732. Một số phòng dùng chìa khóa, phòng tớ thì dùng thẻ từ.

Trong phòng có 2 giường đơn chăn ấm nệm êm. Hix, cái chỗ toàn mây mù mà không có chăn nệm thì chết luôn. Một TV, 1 điều hòa, 1 đèn ngủ, 2 đèn trang trí âm tường. Cửa phụ và cửa sổ là loại kéo, toàn bộ là kính để có thể ngắm cảnh từ trong phòng. Ban công rộng và thông với 3 phòng khác, mỗi ban công chắn tượng trưng với nhau bởi một bức tường hoa bằng gỗ. Có ghế tựa để ngồi ngoài ban đêm hít sương (tớ đã ngồi như thế, ôm gối và alô).

Một điện thoại và một ổ dây nối internet. Nghe nói có cả wifi nhưng cả hai loại này đều (chả hiểu sao) không tồn tại! Còn sóng điện thoại thì phải huơ huơ lên để... hứng sóng. Đó cũng là lý do tớ đứng lừng lững trước cái cửa phụ mở toang (trời đang mưa lạnh) hoặc ngồi ghế ngoài ban công để nghe điện thoại.

Một tủ đồ, một bàn viết, một tủ lạnh với đồ uống và hoa quả, một giá để giày. Một nhà tắm với vòi tắm đứng bằng kính, gương lớn và dĩ nhiên, một bồn cầu (keke).

Nói chung là sạch sẽ, ấm cúng và khá thân thiện. Tớ thích chỗ đó, vì nó yên tĩnh và có vẻ hợp với tính cách của tớ, ngoại trừ việc nó không có net. Tớ nghĩ là nếu đi nghỉ độ dăm ngày thì tớ ở được (khặc khặc, nói như đúng rồi). Khi nào đi nhá! Rủ tớ nhá!

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Belverdere có một sân tennis, một bể bơi. Oài, cái bể bơi rất là buồn cười. Tưởng tượng nhé, một bên là nối liền với sảnh và khu thay đồ thì đương nhiên rồi, còn mặt kia thì... nước tràn thành bể và chảy xuống một cái khoảng như là vực ý, chả thấy thành đâu, chả thấy thanh chắn bảo vệ. Nước cứ tràn lan. Tớ thì quên mang đồ bơi, mà ở đó không bán, chứ không thì kiểu gì tớ cũng mò ra xem nước nó chảy... đi đâu!

Đồ ăn khá ngon, dù không đặc sản và không cầu kỳ. À, tất nhiên là "su su tám món", khè khè khè, nào là ngọn su su luộc a, ngọn su su xào a, ngọn su su nộm a, quả su su bỏ lò a,... Và trà ngon.

Club: là một phòng giải trí khá rộng với màn hình không nhớn lắm (để hát) và có 1 bàn bi-a. Một loạt sofa ấm áp. Phía sau cái màn hình (và cái bình phong đan kết) là một quầy bar. Đồ uống thì bình thường, nhưng được bổ sung món ngô nướng của một "bạn" mua từ chiều và nhờ nướng.

Cầu treo: một cái, cách khu nhà tớ ở độ vài trăm mét, đi bộ được. Khung cảnh thơ mộng như Đào nguyên (lại hơi quá nhời). Sương bao phủ quanh cầu, lá rụng buồn buồn, tiếng nước suối chảy rì rầm...

Đã hẹn 6h sáng gọi bạn Uy, bạn Thu, bạn Hoàng đi bộ ra cầu treo rồi đấy chứ. Đã đặt chuông 5h dậy rồi đấy chứ. Đã định bụng "đêm mưa, chắc mai giời càng đẹp" đấy chứ. Thế mà cái giời nó làm nhụt chí cái thân. Giá mà quyết tâm đi thì thế nào cũng rình được bạn Uy làm thơ! Hơ hơ

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Người:

Bạn cùng phòng của tớ là một cô gái cá tính, ngầu ngầu, tính hơi có gì đó bất cần, nói chung, là người thú vị và là cái kho chuyện mà tớ khó có cơ hội tiếp cận. Nàng có một thói quen là bật TV rõ to rồi... ngủ khì! Đêm tớ còn láng máng nghe Olympic thì sáng nghe thấy Thùy Chi đang... véo von!

Photobucket

Bạn đồng hành (nghe hơi ghê, gọi cho nó oai) của tớ là một cô gái trẻ (già hơn tớ, thì đúng rồi) nhưng cũng thích đú và làm hàng với máy ảnh, há há! Bộ ảnh chụp từ máy tớ và máy của nàng, điẹp phết.

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Bạn Belverdere là em (hoặc anh, chả biết được) Hoàng. Khi thấy tớ với bạn đồng hành tham chụp ảnh quá, ku ấy bảo để chụp hộ. Người đâu tốt thế! Hớ, và tớ mới ku ấy đã có vài cái ảnh trông như là "ngừi iu" ế! Có ku ấy, tớ vui hơn tẹo vì ku ấy thường cười rất là tươi mới tớ. Đúng là dân ngành khách sạn, rất khéo lấy lòng người khác nhá!

Photobucket Photobucket Photobucket

Bạn Hoài Anh là giám đốc Pioneer Communication. Về hình thức, đấy là người có dáng vẻ "sát gái" = đẹp lịch lãm và toát lên một vẻ tử tế, đáng tin cậy. mặc dù mấy cái ảnh mới bạn ý bị nổ (do tối, máy trình thấp) nhưng nó vẫn cho thấy một cái sự thông minh. Điều khiến tớ phát rồ lên là bạn ý nói tiếng Anh rất đẹp. Bạn ý nói giọng Mỹ, rất ấm, trầm, sâu, dày, sảng. Mỗi lần bạn ý "phát âm thanh" là tớ giật mình như kiểu có cái ăng-ten trên đầu. Thề luôn. Tớ nghe thầy Đặng Thân nói cũng khá hay, nhưng hơi bẹt. Còn bạn Hoài Anh thì giọng nghe như giọng quảng cáo ý. Đấy là khi nói tiếng Anh, còn khi bật lên một câu tiếng Việt thì tớ gục hẳn, trời ơi, đời tớ thật may mắn thì được nghe một chất giọng đẹp đến thế.

Photobucket Photobucket

Các bạn áo kẻ. Các bạn Abbott và Pioneer đều mặc áo kẻ - kiểu mà tớ thích nhất. Abbott mặc áo kẻ sọc sáng màu, pha chút xanh, chú nào trông cũng sáng sủa và thông minh. Pioneer có bạn Hoài Anh áo sáng và bạn Vũ áo kẻ sọc đỏ.

Photobucket Photobucket

Các bạn mặc váy. Tớ rất thích kiểu ăn mặc của một bạn nữ (hơi dừ dừ - tớ quên tên mất ồi). Cô ấy tóc dài để xoăn đuôi, màu hạt dẻ. Cô ấy có cái vẻ gì đó khá sang, lịch lãm. Ngoài ra, tớ cũng thích kiểu mặc đồ của ms Hoa, áo kiểu Nhật vải bóng với họa tiết in hoa nhiều màu nữ tính. Bạn Phượng và bạn Phương thì hay mặc đồ trẻ trung.

Photobucket Photobucket

Bạn Vincent Ng và bạn gì đó ở Ấn Độ

Photobucket

Thêm tí tường lá lãng mạn

Photobucket

Tạm biệt nhá, tớ nghĩ chắc chắn tớ sẽ còn quay lại!

The Unique
Bình tĩnh (luôn... mang tiếng là người bình tĩnh)
Kiên nhẫn (luôn... mang tiếng là người kiên nhẫn)
Nỗ lực (có bao giờ không nỗ lực đâu)
Kiềm chế (luôn... mang tiếng là người thẳng thắn, dễ nổi nóng, dễ cáu giận, mà khi cáu giận thì ăn nói văng mạng)
Hạ hỏa (vâng, nhà cháu đang bật điều hòa 18oC, uống nước đá)
Tại mình (nhưng mà tại sao?)
Không sao cả (có thật là không sao không?)
Sẽ tiếp tục lao động và đấu tranh (đương nhiên)
Còn hiện giờ là... tại mình! Ôi giời ơi (Giời đang ngủ rồi)
Có khi (mà chắc chắn) là phải nhìn lại xem mình kiểu gì...

(Vừa nhận được một cái tin nhắn kinh khủng từ vợ của một người bạn. Ghen nhầm! Thật là kinh khủng. Sao số tôi cứ toàn gặp chuyện rắc rối thế này???

The Unique

Theo như lời chị Ngọc dặn dò, tới để nếu có tin tức gọi về thì giúp chị làm.

Sáng đến Tòa, mốc mặt, dịch ba lăng nhăng ---> Dịch cho vui, chứ hopeless

Gặp anh Tiến ''Chồn hoang'' (Nguyễn Vĩnh Tiến). Cái anh này rõ buồn cười, nói chuyện hỉ hả. Ai cũng như anh thì em thích lắm anh ạ!

Về Tòa, dịch tiếp trong nỗi tuyệt vọng. Giờ này mà ở nhà thì nghe được vài lượt Let's listen rồi, học thêm được một bài Vocal nữa rồi.

nguyenhoangquynhhuong181 (8/20/2008 12:14:10 Ut Huong): đang đâu đấy?
nguyenhoangquynhhuong181 (8/20/2008 12:14:15 Ut Huong): về nhà chưa kưng?
nguyenhoangquynhhuong181 (8/20/2008 12:14:28 Ut Huong): alô
nth13021984@hotmail.com (8/20/2008 12:14:45 Ut Huong): dây
nth13021984@hotmail.com (8/20/2008 12:14:46 Ut Huong): anh đây
nth13021984@hotmail.com (8/20/2008 12:14:50 Ut Huong): anh đang ở nhà
nguyenhoangquynhhuong181 (8/20/2008 12:15:09 Ut Huong): em sắp về nhà đây, chưa ăn cơm đâu
nth13021984@hotmail.com (8/20/2008 12:15:28 Ut Huong): anh vừa ăn xong , đối quá nên ăn sáng
nth13021984@hotmail.com (8/20/2008 12:15:42 Ut Huong): sắp về là 1 tiếng nữa đúng hông )
nguyenhoangquynhhuong181 (8/20/2008 12:15:51 Ut Huong): có lẽ thế
nguyenhoangquynhhuong181 (8/20/2008 12:16:23 Ut Huong): nói chung là về em nháy a sang luôn nhé, vì chiều em lại đi
nth13021984@hotmail.com (8/20/2008 12:16:56 Ut Huong): đi đâu thế
nth13021984@hotmail.com (8/20/2008 12:17:28 Ut Huong): alo

Gọi điện:

Hay là để 3h anh qua. Phan Trang nó bảo qua nhà anh bây giờ để thu bài hát

Thế thì thôi, anh mà thu âm thì toàn rõ là lâu, thôi

Ấy từ từ đã, thế để anh bảo nó không sang nữa nhá

Hehe...

20 phút lao xe trên đường. Xịch phát ở nhà lúc gần 1h. Đói meo. Không ai nấu cơm. Bé Thủy chén bún riêu đâu đó. Bố đi nhậu, mang về hộp cơm thịt lợn hun khói (đồ thừa) cho mèo. Phải cái ngon quá, mình chén luôn! Này thì mèo!

À, mèo nhà tớ lại đang mang bầu rồi. Nó đang đi tìm ổ loạn xị cả lên. Ai đăng ký nuôi mèo đê!

Chiều, ngồi nhà với lão béo. Anh nằm nghe nhạc để học lời. Em mệt quá, ngủ tít. 3h20, Hải Yến (Sao mai): "Chị ơi em bị đau bụng..." Hị hị, mất cơ hội gặp em thân yêu. Thì thôi, đành meo vậy. Em ơi, cố lên, hát bốc vào nhá!

Tắm. 3h45 đến tòa (theo lời dặn của chị Ngọc). Thương thay, cụ bảo hôm nay không có gì. Các tình yêu lần lượt rời Tòa.

Còn 3 anh.

Còn 2 anh.

Còn 1 anh.

Còn mình em trơ trụi như mặt trăng!

Daniel, cậu hại tớ ồi. Kiếm đâu ra phở???

The Unique



Xem có phải người ta ám chỉ mình không này...

Hãy hát cho bạn nghe được không?
Đêm nay bạn phải thức khuya để hoàn thành đống đồ án cả công việc vừa nhận làm, mệt mỏi vì một ngày lông nhông ở ngoài đường mà lại chưa được ngủ nghê gì cả. Vừa nghe nhạc vừa học là một thói quen của bạn và tối nay cũng không phải ngoại lệ, bạn vào web bấm vào một album mà bạn thấy cũng có nhiều bài hát hay. Vừa ngồi làm vừa nghe nên cũng đỡ buồn ngủ.

Khối lượng công việc còn nhiều quá mà thời gian lại còn mỗi đêm nay nên có lúc bạn còn không biết mình đang nghe thể loại nhạc nào nữa chứ chả nói đến bài hát gì vừa nghe, thế nhưng khi nghe bài hát đó bạn biết bạn đã được nghe nó từ ai, lạ thật. Lúc đó thật là khó chịu, bạn không muốn mình nghĩ gì đến U nhưng điều đấy không thể, mỗi câu hát được hát lên bạn lại nhớ đến từng câu hát U đã hát khi bạn nghe U hát. Bạn đã tìm tất cả ca sĩ hát bài hát đấy, nghe tất cả nhưng tại sao U vẫn là người hát trong đầu bạn. Đã có lần bạn bảo U hát cho bạn nghe nhưng U bảo bạn có bao giờ khen U hát đâu nên U chả hát cho bạn nghe, nhưng U đâu biết rằng bạn thích nghe U hát và mỗi khi U hát bạn không thể nói gì cả vì không một lời nào bạn có thể nói ra để khen U. Có hôm U bảo U sẽ hát ở trường bạn đã phải ngồi đợi U đến 11.30h pm mà vẫn không thấy U hát nhưng bạn không buồn vì lần sau bạn nghĩ mình sẽ được nghe U hát.


Tại sao bạn lại thích nghe U hát, điều đó bạn biết nhưng bạn không nói lại cho U nữa vì bạn đã nói cho U rồi và bạn biết chắc chắn U không còn nhớ gì.


U này,U có thể hát cho bạn nghe bài hát đó một lần nữa vào một ngày nào đó bạn cả U đi cùng nhau - dù bạn biết sẽ rất lâu bạn cả U đi cùng nhau đươc không .Cảm ơn U!


Blog tuangnguyenxd: http://blog.360.yahoo.com/blog-EDy52ycifqUU4UPgDhXOfStEGd9Ksw--?cq=1