The Unique



Giờ thì cũng đã hiểu một chút cái điều mà đôi trai gái thề hẹn trước Chúa khi bước chân tới nhà thờ làm lễ cưới. Cái câu 'I do' thật đẹp. Chỉ 'I do' mà thôi - bên nhau cả những khi hạnh phúc và ốm đau...

Và vì thế, một ĐÁM CƯỚI không hề là cái gì dễ dàng, tất nhiên. Người ta cần có bao nhiêu thời gian (mà đôi khi thời gian lại không tính bằng giờ) để tiến tới một câu 'I do'? 'I do' là sự khẳng định cho một niềm tin.

Gạt đi một chút, để nói chuyện của mình. Con người ta sống được là nhờ vào niềm tin chăng? Có thể đó là niềm tin được đảm bảo bằng tiền - trong trường hợp gửi trọn niềm tin cho 'nhà sản xuất' nào đó. Nhưng dám cá rằng phần nhiều niềm tin đều dựa trên những cơ sở không - hình - ảnh.

Tình cảm gia đình? - Trừu tượng không?

Khi mà nhà có 7 chị em, một người bị bệnh thì chỉ có 4 người sẵn sàng giúp đỡ. Ai giàu có? - Chẳng ai cả. Chỉ có mẹ tôi làm việc ở Hà Nội, có điều kiện hơn các cậu, các dì. Và mẹ không bao giờ từ chối giúp đỡ, vì đó là tình ruột thịt, cho dù mẹ không giàu có. Các cậu, các dì đều là nông dân miền núi, quanh năm nghèo và hầu như năm nào cũng có người xuống Hà Nội chữa bệnh. Mẹ là người con gái, con dâu hiếu thảo, là người chị cả đúng nghĩa nhất mà tôi biết.

Ấy thế mà cũng có những người quay ngoắt lại trước sự sống chết của người em ruột thịt. Sao thế? Tình cảm gia đình là thứ có thật, và nó là một tượng đài mà người ta đặt niềm tin vào đó, rất nhiều niềm tin. Nhưng nhiều khi người ta chỉ ĐẶT niềm tin vào đó thôi, chứ không XÂY ĐẮP cho nó.

Tình bạn? - Trừu tượng không?

Tự dưng thấy thật mỉa mai khi bỗng dưng nhắn một cái tin để kể lể với một người bạn rằng 'Tao mệt quá', rằng 'Tao vừa truyền đi 250cc máu'... Để làm gì? Tại sao lại giống như một sự kêu gọi lòng thương xót thế nhỉ? Rồi phải nhận lại những cái tin trả lời khiến mình buồn đến mức muốn mất hết cả máu đi còn hơn!

Bạn ở xa, bạn ở gần, ở gần mà ngỡ quá xa... Cứ ngỡ là gần thì phải khác. Cứ ngỡ rằng quý mến nhau thì phải khác... Và rồi nói rằng ngày mai sẽ tới, và rồi biến mất. Chat với người bạn đang ở cách mình 10.000km mà còn thấy ấm lòng hơn rất nhiều.

Tình yêu? - Trừu tượng không?

Tất cả những khi tôi buồn, vì khách quan hoặc chủ quan - người không đều thể ở bên tôi. Người nghĩ tôi đùa và nhắn một cái tin nhạt thếch. Người nghĩ tôi thừa sức khỏe nên chỉ hỏi dăm câu rồi 'xong màn hỏi thăm, còn bây giờ hỏi đến công việc'.

Ngày hôm qua, tôi đã suýt ứa nước mắt vì giận. Và rồi tôi lại nghĩ mình không cần phải ủy mị như thế, vì người chẳng có ở đó để mà thương tôi, vì người có quá nhiều thứ để quan tâm, và vì tôi không hề muốn mình trở thành một nỗi phiền toái...

Và hiện hữu những gì?

Tôi có một tính xấu (?) đó là thích nói thẳng, ít nhất là ở đây. Tôi mắng mỏ phiếm chỉ, và cảm ơn rõ ràng. Những lời cuối này dành để cảm ơn những người đã sẵn sàng bên tôi khi tôi thực sự cần.

Anh T. Thật buồn cười khi anh tưởng em phải thay van tim đấy! Đọc tin cái kiểu gì không biết. Ai đời mai mổ mà hôm nay còn nhởn nhơ đi thử máu. Sự tình là cả nhà đi taxi vì sợ lấy máu xong sẽ mệt, nhưng em còn phải đến TS để lấy 2 tờ báo (?). Em và anh đã từng bên nhau...

Bạn Đ. Xin lỗi ku nhưng quả thực là bé chỉ nghĩ đến ku sau khi đã nhăm nhe nhờ vài người mà không được. Ngại nhờ anh T. lần nữa, sợ anh có việc. Anh béo đi tập lái xe. Bạn T. đi học. Không muốn nhờ con gái. Cũng chẳng biết sau gần 4 tháng không liên lạc, ku có còn dùng số đt đó không. Nhưng rồi đã ok. Sáng ku gọi bé dậy. Ku còn chẳng biết đường.

Ku lúc nào cũng bên cạnh bé, đỡ bé dậy, dìu bé đi, ôm bé khi bé không còn đủ sức để ngồi. Ku biết không? Bé vốn đang ốm dở, mẹ bảo đi để 'dự phòng' thôi. Cái lúc lấy máu xong, bé sợ mẹ lo nên cố cười nhe nhởn. Nhưng bé không biết là cái mặt bé đã tự tố giác thể trạng kinh khủng của mình. Mắt hoa dần lên như người bị mù, tai ù đặc không thể nghe được ai nói gì, cả người lạnh như chết, tay chân run rẩy. Đôi bàn tay của Đ. nắm chặt khiến bé biết mình đang tồn tại... Cả khi anh T. gọi, bé cũng cố giữ cho giọng nói được bình thường, để anh không biết là bé đang trong tình trạng tồi tệ như thế.

Và rồi ku đưa bé đến TS để lấy 1 cái giấy mời (?), chuyển 1 cái tài liệu, về Hai Bà Trưng đưa giấy mời, về Cầu Giấy gửi thư cho cô bé ở Hòa Bình. Cố hoàn tất mọi việc để ngủ một giấc thật dài... Tự dưng bé nghĩ đến tâm nguyện của một người biết mình sắp chết, nhưng bé không dám nói với ai, sợ bị mắng là gở miệng. CẢM ƠN...

Và quay lại từ đầu, không nên quá tin cậy vào cái gọi là NIỀM TIN, phải không? Bởi vì cái mà tôi tin rằng mình có thể dựa vào, rằng mình có thể tìm đến để được chở che thì bỗng chốc khiến tôi thấy mình đơn độc, đơn độc một cách vô duyên.

The Unique



(The Graduation of London Centre for Fashion Studies)

--- Vì các học viên mải xuống tầng 1 chụp ảnh nên tớ - với con mắt "quạ mổ" không thể phân biệt nổi tác phẩm của ai vào ai---

Học viện thời trang London (LCFS) vừa kết thúc năm học thứ ba với buổi trình diễn 10 bộ sưu tập thời trang được lựa chọn từ năm thứ nhất. Mỗi bộ sưu tập đều thể hiện khá thành công phong cách của người thiết kế.

Nguyễn Hữu Lợi nhấn mạnh những đường cong, xoáy vòng đầy nữ tính, gợi cảm và sang trọng (Bộ sưu tập Circles).

BST Rainbow của Hoàng Thị Lan Anh cuốn hút người xem với những đường cắt mạnh mẽ, táo bạo của trang phục thập niên 30.

Nghiêm Thanh Vân thích kết hợp giữa street – wear và sport – wear, tạo sự trẻ trung, duyên dáng.

Phan Thụy Khang gây ấn tượng với phong cách trang phục hàng ngày cùng BST Moon Ripple.

Nguyễn Khắc Trung đem đến những trang phục nóng bỏng, gợi cảm và phá cách với BST Rock U.

Nguyễn Thu Linh tập trung vào trang phục trẻ em Ghothic & Victoria.

Máy bay giấy và cánh diều là nguồn cảm hứng cho BST của Nguyễn Thuy Thủy.

Lê Thanh Tú đem đến BST với những họa tiết đối lập trên chất liệu caro và hoa.

Vũ Nguyệt Minh với BST Pompom & Snow tạo cảm giác ấm áp, cần được nâng niu.

Vũ Thị Phương Thảo lấy ý tưởng từ kiến trúc đương đại cho chất lượng và thiết kế của mình.

Mời xem tí xíu nhé - Please view

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Nguyễn Hoàng Quỳnh Hương

The Unique



The 39th IPhO passed by

The first time for Vietnam to hold

And perhaps the... unique chance for me to take part in.

Long time preparing (from May ), short time working (9 days) - with the String and extremely short time being together (how many hours?) - with contestants.

Photobucket

Came earlier and took photos. Photobucket

See below: I am a V.I.P, hehe

Photobucket Photobucket

Hah! Thinking about a Poem!

And being a true reporter. Hey, why all you guys stare at me? What's wrong? Oh oh, it turned out that I was so cute, keke

Photobucket Photobucket Photobucket

But look back!

The 1st day: US coming. I was the group leader of String to meet them. I came to La Thanh hotel at 9:30am. Then I found that the bus will pick US team from the airport to Thang Loi hotel (leaders' accommodation) first. My group of three quickly "plunged" to Thang Loi. We had to take photo of both leaders (especially Mr. Paul Stanley cause he did answer the online interview) and students. Unfortunately, the bus just stopped a moment and had to leave right after the leaders checked in. So... what to do now? I decided to jump in the bus returning to La Thanh, and the two others stayed.

Photobucket Photobucket

I was on the bus. I took photos. I had a chat with Rui Hu in his room. Then I came back to Thang Loi (my motorbike was there). What the hell! Such "enormous" inexperienced reporter!

But I felt self-confident day by day. Everything ran quite smoothly. There were some days we met nearly 20 teams. We had to divide into 3 groups – one at the airport, one at Thang Loi and one at La Thanh. But according to my experiences, the La Thanh group was the most strenuous. My group of 3 or 4 had so many things to do. I took care all, introduce to the teams and ask for taking pictures. Our photographer took photos. Others interviewed students. Just imagine the moment 2 buses (with a total 8 to 10 teams) entered with luggage and you can not recognize who was who.

But take it easy! We can do what we want. Of course it made me bored sometimes when I just had one thing to do: find out a student to ask some boring commonplaces. What I did to oppose this was to find out someone (or smth) interesting to focus in. And I found Spain! They were really fun.

Photobucket Photobucket

Best ever Macarena dancers!!!

Photobucket Photobucket

Time went by. I lived in the sweet stream of unforgettable memories. And it seemed to be a chance. I was accidental on bus C11 because it (luckily) had a room for press. I discovered there were so many funny and open – minded people surrounding me. They are Spain, Sweden, Switzerland, Srilanka, Suriname, Thailand, Taiwan, the guides, and of course – the press myself!

First they introduced their team and teammates, then they sang (some) song(s) in their mother tongue. I remembered something like su lay lay, li lay lay from Srilaka, or Lemon tree from Spain. And all of them were so cute, like this:

Photobucket Photobucket

'Ôi giời ơi, nóng quá!', Dở hơi! Anh muốn cưới em. Sướng quá. Mát quá. Cá mập!!! Chuột, chuột!!! Are you???

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Yup, perhaps singing was a hard work, and the babies quickly falling asleep. And they were much lovelier being like this:

Photobucket

Sleeping and dreaming of a medal, keke

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Too much fun was not only at the hotel or on the bus but also on the boat. It was when I played card with Nick (Thailand), Kandasamy (Srilanka) and Thuy from String. Nick lost. He was ordered to hug the camera – man. Ha – ha, and he used all his strength and calm to ‘approach’ the man.

Photobucket

Nick: Oh... I’m so sorry, this was they ordered me, not my intention. I’m so sorry...

And when the Sweden’s guide lost, she was asked to kiss Alex (Spain). She cried aloud but then immediately gave me her camera to take photo! How ‘mysterious’ Vietnamese girls are! But then I thought it was Alex’s fault cause he was so cute, ke – ke...

Photobucket

We reached Ha Long bay. And I had to ...pay such a high price for my subjectivity. I did not enter the cave to reach the boat so I had to jump from boat to boat nearly 5 times. I finally found the C11 boat! Hah... Some Switzerland guys looked at me as if I came from Mars!

But after all I still feel good thinking about each String published and people reading with a smile, like this:

Photobucket

IPhO 2008 was a chance for me to write some articles and I considered them to be meaningful gifts for contestants, especially C11.

Me and IPhO: http://vnmedia.vn/print.asp?newsid=139037

After theoretical test: http://www.vovnews.vn/?nid=71926&page=109

Encouragement from leaders: http://www.vovnews.vn/?page=109&nid=72105

Some faces: http://www.vovnews.vn/?page=109&nid=71822

Fun IPhO: http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=131321&ChannelID=71

Opening Ceremony: http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=130803&ChannelID=2

IPhO 2008 gave me a chance to take so many beautiful pictures which let me know how ‘xinh đẹp’ IPhO was. And there were a lot of memorable moments each day...

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket I'm-ur-angel Photobucket Photobucket Photobucket Miss IPhO 2008 - Tena Dubcek Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket I'll win - Yeah! Photobucket Photobucket Photobucket

Click here to see and order more photos (if you want):

Teams: http://s180.photobucket.com/albums/x53/quynhhuong181/IPhO---Teams/

Leaders: http://s180.photobucket.com/albums/x53/quynhhuong181/IPhO---Leaders/

C11: http://s180.photobucket.com/albums/x53/quynhhuong181/IPhO---C11/

Baby faces: http://s180.photobucket.com/albums/x53/quynhhuong181/IPhO---Baby%20Faces/

Ha Long bay: http://s180.photobucket.com/albums/x53/quynhhuong181/IPhO---Ha%20Long%20Bay/

You and I: http://s180.photobucket.com/albums/x53/quynhhuong181/IPhO---Quynh%20Huong/

Macarena dance (by Pedro F.G.): http://www.youtube.com/watch?v=Xl2CYuajYYw

And let’s keep contact:

nguyenhoangquynhhuong181@yahoo.com

bachquynh181@gmail.com

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

From the 39th IPhO, Vietnam 2008. Hope for a chance to meet you all again.