The Unique



(Tự dưng muốn post cái gì thú vị mà lại không phải đụng đũa - tức: đụng tay. Post bài thơ vu vơ ai đó gửi đến trong vòng 5 phút)

..............................................................................................................

Trên khoảng trời xám đục chiều nay

Em có thấy những chòm sao

Sẽ không có gì cả, nhưng tôi biết…

Chúng còn đang hát nữa!

Đôi khi những gì không thể với em

Mà mọi thứ đều có thể với tôi

Vì đơn giản lắm thôi

Tôi thật ra là…Cuội

Có ai tin Cuội không?

Đừng, đừng tin tôi nhé!

Và cả em nữa cũng vậy

Hãy cho tôi một lối về…!

Tôi nhớ lắm

Một gốc đa và cái Nga, cái Nguyệt

Khi những cơn giông mờ mịt

Cái chuyện đàn bà cứ dai dẳng thiên thu

Dù có thế nào chăng nữa

Tôi cũng vẫn phải về

Nga hay Nguyệt

Đã đều là một nửa đời tôi!

Em biết không

Hai đứa nó hay gọi…

Âu yếm rằng hột thị, anh thật thà…

Ai chả biết thơm tho là Nga, Nguyệt

Thơm nức nở, lu mờ cả Cuội tôi

Có ai tin Cuội không?

Đừng, đừng tin tôi nhé

Tôi đã từng khóc với Nguyệt Nga

Và như thế là đủ!

Nếu em tin ở tôi

Một thằng Cuội thật thà hãy…đếm

Một hai ba…đến mười lăm, khi ấy

Thế gian này sẽ nói

Cuội ra sao

The Unique



Gửi tới CẬU - người bạn của tớ. CẬU là trai hay gái, thân hay không thân, lớn hay nhỏ - đều áp dụng với entry này. Thế nên, đừng có nghĩ rằng "Chắc nó trừ mình ra", nhé!

... nhưng tự dưng tớ thấy mình phải nói cái gì đó, với các cậu...

Rằng tớ không dễ bị xúc động, không dễ bị lừa phỉnh, không dễ bị lợi dụng.

Nhưng tớ lại thấy mình rất dễ bị từ bỏ.

Tớ cho rằng lý do là ở tớ. Tớ không thích níu giữ cái gì mà tớ không còn cơ hội sở hữu, và cái mà tớ không thể có.

Nếu cậu có tình cảm với một ai đó, thậm chí có lúc cậu gọi đó là YÊU, thì cũng đến lúc nó dần dần trở nên nhạt thếch. Cái sự nhạt đó, đôi lúc khiến cậu lầm tưởng rằng đó là sự THÂN QUEN. Cái thân quen khiến cho người ta ít quan tâm hơn, ít nghĩ ngợi hơn, ít lo lắng cho nhau hơn, và đương nhiên, nhạt nhẽo hơn. Sẽ đến lúc những cuộc gặp gỡ trở nên tẻ ngắt. Sẽ đến lúc sự quan tâm bỗng trở thành vô duyên khi bị chi phối bởi cái tâm lý trách nhiệm.

Thật không có gì đau khổ hơn việc Ý thích - vào một ngày u ám - trở thành Ép buộc. Một chút băn khoăn, một chút do dự, một chút ái ngại, một chút dằn vặt nữa.

Nhưng chẳng nên buồn làm gì. Nếu thực sự có một niềm yêu thương, thì dù không được đáp trả, tớ cũng chẳng ngại ngần để dành tặng một khoảng yêu thương ấy. Còn nếu tớ băn khoăn về nó, thì sao? Nếu tớ KHÔNG CÒN cảm thấy yêu thương, nhưng trong lòng tớ lại là cả một nỗi dằn vặt và ái ngại, thì sao?

Tớ trẻ con lắm. Nhưng tớ không dễ xúc động khi có ai đó quan tâm đến tớ hơn - mức - bình - thường. Và tớ càng không dễ buồn bã vì những chuyện ủy mị tình tang. Đừng hòng có ai mua được lòng xúc động của tớ bằng sự yêu chiều, và cũng đừng hòng có ai khiến tớ buồn rơi rụng nếu định "làm ngơ". Không có đâu!

Tớ không phải tập luyện gì để có được một sự cân bằng, một chút bất cần. Đúng, chuyện tình cảm là thứ dễ khiến người ta mất tỉnh táo. Ai yêu đương say sưa quá thì dễ mất, ai buồn khổ ủ ê quá thì dễ... tự tử. Nhưng đừng hòng có ai mảy may nghĩ rằng tớ ngu độn đến thế. Tớ nghĩ là tớ TỈNH.

Cậu đi xa, đi lâu? Tớ đến bên cạnh, giúp đỡ cậu, tiễn cậu. Tớ e-mail để hỏi thăm cậu. Còn việc cậu có trả lời hay không, và lúc nào mới trả lời thì tớ cóc quan tâm đâu. Tớ thấy rất bình thường, cho dù có ai "yếu vía" gọi đó là TÌNH YÊU. Vì thế, sẽ lại càng ngớ ngẩn nếu cậu nghĩ rằng cái cách cậu đáp lại mối quan tâm của tớ là một trách nhiệm, một sự miễn cưỡng, một sự ban ơn, hay thậm chí, một sự bố thí.

Cậu nhầm đấy.

Tớ vẫn khỏe re. Tớ cũng chả nhớ cậu, cho dù trong mail tớ có nhắc đến từ đó (tớ nhắc cho cậu yên tâm). Chỉ có điều tớ thấy củ chuối lắm, đó là cái mail của cậu. Trong khi tớ chẳng quan tâm, chả thấy sụt sùi gì khi mail cho cậu, thì tớ vẫn viết khá là dịu dàng, ngọt ngào. Còn cậu? Cậu trả lời bằng cái mail và giọng điệu cực kỳ "thông tấn", cực kỳ "lễ tân". Ô hay? hóa ra khi thân thiết thì người ta càng... "chừng mực" và khuôn phép thế à? Mục đích của tớ là muốn cho cậu thấy có một con nhóc ở nhà đang nhớ đến cậu. Tớ đoán là bên đó tìm chỗ có net là hơi bị khó. Nhưng tớ (cũng) đoán là gọi một cuộc điện thoại thì không hề mắc mớ gì cả. Cậu gọi cho phụ huynh nhà cậu, cớ gì mà không gọi cho tớ nhỉ? - trong khi tớ cũng hơi bị quan tâm đến cả phụ huynh của cậu (mà tớ nghĩ là tớ đang thay cho cậu).

Hay cậu nghĩ rằng chỉ có cậu mới xứng đáng và cần được mọi người (trong đó có tớ) quan tâm, chăm sóc, chiều chuộng?

------------------------------------

Còn cậu nữa. Cậu đừng tưởng (hoặc nghĩ, hoặc nói, hoặc nhắn tin, hoặc chat, hoặc e-mail) rằng tớ cần phải nhũn nhặn, nhún nhường vì sự quan tâm của cậu.

Phải rồi, cậu có một vị trí - mà nếu tớ được quan tâm - thì tớ cần phải trân trọng. Đúng, tớ rất trân trọng. Tớ không ngại làm gì đó khi cậu cần tớ giúp, và tớ cũng không đòi hỏi công lênh gì sất. Cậu lúc nào cũng giúp đỡ tớ về mặt tinh thần, vẫn thường khuyên bảo tớ, vẫn thường chọc cười/chọc giận tớ để môi trường quanh tớ trở nên... sống động hơn. Ồ, tớ rất biết ơn cậu về điều đó.

Nhưng có phải mọi thứ - bắt đầu và kết thúc - đều do cậu? Nếu cậu muốn, thì "ừ", tùy cậu. Tớ chẳng muốn níu giữ làm gì đâu, mệt người. Tớ nói như thế để bảo với cậu rằng: nếu cậu không thích thì cậu đừng làm. Cậu chẳng cần phải áy náy gì đâu, vì tớ chịu được (hoặc sẽ cố gắng để chịu được) tuốt! Rồi mọi sự cũng phải đi đúng đường của nó. Rồi sẽ đến lúc mọi thứ trở nên nhạt thếch. Rồi sẽ đến lúc cậu không quan tâm đến tớ nữa.

Chẳng sao. Tớ sẽ cố gắng làm một mình, cho dù nó sẽ phải mất nhiều thời gian và công sức hơn để có thể nhìn thấy được một bóng mờ của hai chữ "Thành Công".

Và vì thế, tớ lại nói rằng: Cậu không cần phải cảm thấy/thể hiện một sự ÁY NÁY nào hết.

Cứ làm những gì cậu muốn. Đều là "do cậu" và "ở cậu" mà thôi. Tớ cũng sẽ như thế. CÓ thì tốt, KHÔNG CÓ cũng vẫn ok.

Vì tớ không bao giờ có ý định cúi đầu để cầu xin sự sủng ái.

The Unique



Vùng đất Lục Ngạn (Bắc Giang) bao lâu nay nức tiếng bởi một thứ quả ngon ngọt, đẹp như đúng cái tên mỹ miều: Lệ chi (nước mắt của cành cây) mà người Việt vẫn gọi bằng cái tên dân dã: Vải.

Ngay trên con đường từ thị trấn Đồi Ngô, người ta đã thấy từng đoàn xe dài, xe đạp có, xe máy có, ô tô nhỏ, ô tô tải, xe công-te-nơ,... nườm nượp nối đuôi nhau kéo về thị trấn Chũ – vùng trung tâm trồng vải ở Lục Ngạn. Còn ở phố Kim, đặc biệt là khu chợ Kim, nông dân ùn ùn thồ vải ra điểm tập kết của thương nhân để bán. Có thương nhân từ miền trong ra, có người từ vùng núi phía Bắc xuống, lại có cả xe tải lớn từ Trung Quốc về thu mua.

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Vải năm nay ra muộn hơn năm trước do mùa đông và đợt rét lạnh kéo dài nhưng bà con nông dân đều phấn khởi vì vải được mùa. Màu đỏ vàng lúc lỉu từ những vườn vải cứ hiện dần theo đừng mét lăn bánh chiếc xe máy của Thư – “sinh viên kiêm nông dân trồng vải”.

Mùa hè này, anh sinh viên trường Giao thông vận tải “lôi” bạn bè về nhà thu hoạch vải giúp gia đình. Với các cô, cậu sinh viên, đây là cơ hội được tìm hiểu đời sống của người nông dân vùng vải, được tham gia công việc “mỗi năm mới có một lần”. Cũng lội bùn, dầm mưa, đứng nắng để bẻ vải, cũng “loay hoay” bó vải, cũng gồng gánh, thồ vải ra chợ “như ai”. Và đặc biệt, họ được thưởng thức vị ngọt thơm, mềm mát của quả vải ngay-tại-gốc. Đó thực sự là một trải nghiệm cực kỳ thú vị.

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Giá vải năm nay trung bình là 4000-5000đ/kg, loại nào ngon, vỏ quả đỏ ối thì giá có thể cao hơn. Mỗi nhà ở vùng Lục Ngạn đều có vài trăm gốc vải, mỗi mùa thu hoạch được vài chục tấn.

Tuy nhiên, cũng có nhiều hộ nông dân phải khốn đốn vì vải bị nấm mốc và rụng nhiều, thậm chí có nhà trồng 200 gốc vải mà bị nấm và rụng gần như toàn bộ. Có người nông dân vừa than thở, vừa nước mắt ngắn dài vì cả một năm gia đình năm người chỉ trông vào một vụ vải này thôi. Thế nên cả một buổi sáng, gia đình hò nhau vừa bẻ vừa lựa mới được một tạ vải, đem đi bán thì còn bị “trừ bì, trừ quả hỏng, trừ quả xanh, trừ quả xấu” nên chỉ còn độ sáu yến.

Ngay từ đầu mùa, những đợt nắng to đã khiến vải chín sớm. Nhưng rồi những trận mưa nắng thất thường khiến cho vải bị lên mốc và rụng nhiều, có phun thuốc bảo vệ cũng không đỡ hơn. Thậm chí, chỉ sau một đêm mà sáng ra cả vườn vải đã bị mốc lên trắng xóa.

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Người nông dân chỉ biết kể lể với nhau, và cũng chỉ “đoán đoán” rằng do thời tiết chứ chưa biết chính xác căn bệnh thay đổi mỗi năm của quả vải, cũng chưa nhận được sự giúp đỡ nào từ phía những người có khả năng và có trách nhiệm.

Và không biết làm thế nào để người nông dân không còn phải rơi nước mắt nhìn cả vườn vải dần dần rụng sạch...

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Quỳnh Hương - Ngọc Bích

Labels: 0 comments | edit post
The Unique



Ngày của YÊU THƯƠNG

(ảnh không liên quan đến nội dung và ý tứ của bài)

Đã có những tháng ngày sáng tươi của cả em và anh. Ấy là những ngày có nắng hồng, có trời xanh, có mây trắng, có tiếng cười anh dịu dàng và tiếng cười em trong trẻo. Những phút giây lắng đọng ngắn ngủi nhưng đủ cho em ngắm nhìn trên cao những cánh chim sải rộng. Giữa bao nhiêu ồn ào, em vẫn có thể cảm nhận được thế giới bình yên, cái thế giới đang ngồi bên em, cái thế giới mà em đang tựa đầu chìm vào giấc ngủ trẻ con.

Đã có những tháng ngày u ám, của em, của anh, của em và anh.

When I am down and, oh my soul, so weary.

When troubles come and my heart burdened be.

Then, I am still and wait here in the silence.

Until you come and sit awhile with me.

Em vẫn ước ao được bên anh, ngay cả khi em giận hờn vô cớ.

Each restless heart beats so imperfectly.

But when you come and I am filled with wonder.

Sometimes, I think I glimpse eternity.

Khi em buồn, em có anh bên cạnh. Những lời sẻ chia. Những cái siết chặt bờ vai. Em thấy bình yên, dù chỉ là cảm giác có anh ở đâu đó, dù không ở bên cạnh. You raise me up so I can stand on mountains...

Lời ca dịu ngọt như chính anh, ấm áp Josh Groban, dạt dào Westlife, thánh thiện Andrea Ross... Anh đem đến cho em tất cả những gì diệu kỳ của điều gọi là TÌNH YÊU. I am strong when I am on your shoulders... VÌ SAO ANH YÊU EM? Liệu có cần phải biết? Liệu có cần phải cố tìm hiểu?

You raise me up... Lời ca là tiếng thổn thức con tim. Em đắm chìm trong xúc cảm của riêng tâm hồn mình. Khi nào người ta thực sự cần một bàn tay nắm chặt? Khi nào người ta thực sự mong mỏi một ánh mắt yêu thương? Khi nào người ta cần một cái ôm vỗ về? Khi nào người ta cần một tình yêu nâng đỡ tâm hồn? You raise me up to walk on stormy seas... Ngoài kia là những đại dương nổi gió với bao nhiêu con sóng ào ạt. Ai sẽ là người đưa bàn tay ấm nóng để em đặt một niềm tin?

Phải, sẽ là anh. Sẽ là thế giới bình yên của em.

Nhưng khi anh cảm thấy đơn độc, ai có thể hiển nhiên bên anh, nắm chặt tay anh? Ai có thể đem đến cho anh một thế giới bình yên, giống như anh đem đến cho họ, và cho em? Liệu rằng có thể là em? Liệu rằng sự trong trẻo hồn nhiên có thể nâng đỡ được những ưu tư trong bao lâu? Bởi vì thế giới của anh dường như quá lớn, còn thế giới của em lại dường như quá bé bỏng.

You raise me up to more than I can be... Khi hàng mi nằm lặng yên và giọt nước mắt lăn dài, em biết đó không chỉ là hơi ấm đôi bàn tay, không chỉ là vỗ về ánh nhìn. Ấy là khi đôi tay lướt tìm những phím chữ, gõ những dòng yêu thương. Giọt nước mắt rơi lên dấu Cách. Có phải là điều khiến em không thể bên anh? Sẽ không phải là một mái đầu dựa nhẹ, mà là giọt nước mắt ngăn cách xa xôi.

Nhưng anh sẽ không một mình... Sẽ không bao giờ một mình...

You raise me up... Ở bên em, và đó sẽ là những ngày tươi đẹp.

... sẽ là những ngày của yêu thương

you raise me up-Quynh Huong.mp3 - Quynh Huong
Labels: 1 comments | edit post
The Unique

Chúng nó bảo lúc chị HR bảo vệ là: "Bà này điệu vãi, đang nghe phản biện mà vẫn vuốt tóc làm hàng". Tớ thề, tớ không thế đâu, vì tớ vẫn xinh xắn như thế mà.

Bé Thủy bảo lúc Út bảo vệ "Trông cứ như VIP, máy ảnh giơ lên loạn xị, cứ như đang bị paparazi vây quanh".

Có nhiều bất ngờ chào đón từ tận đêm hôm trước, khi chị Ngà nhắn tin, anh Hà béo alô, bạn Khoa nhắn tin, rồi anh Nguyên, anh Hải,... Rồi nào là HGF, nào là các bạn 9A, anh chị TP, đặc biệt là mẹ nuôi, "Bạn hiền", bạn Paparazi, em Huệ,...

Ôi giời ạ, yêu không chịu được ý! Mẹ nuôi bảo: "Lẽ ra cả bố, mẹ và 2 anh cùng đến cơ, nhưng mà hôm nay ngày đi làm nên mẹ xin trốn 40 phút thăm con gái".

"Bạn hiền" dặn HBH giữ bí mật, để Út ngạc nhiên.

Ai đó đứng nói chuyện phía xa nhưng vẫn dành ánh mắt cho mình...

Thực lòng khóa luận làm chưa tốt chút nào cả. Nhưng các thầy cô đã tạo điều kiện rất nhiều. Nhận xét xác đáng.

Đôi khi một cái tin nhắn, một ánh nhìn cũng đủ khiến mình vững tâm. (Đa cảm quá, đọc xong tin nhắn mà nước mắt tèm lem)

Còn mình thì lúc nào cũng bị mắng vì tội... kiêu! Thế có chết không.

Show hàng theo trình tự thời gian và không bình loạn gì thêm.

"Kính thưa toàn thể Hội đồng, sau đây tôi xin được trình bày nội dung cơ bản của Khóa luận...". Tay chân chém hăng phết

Photobucket Photobucket

Nói xong rồi, tớ xuống ngồi, nghe nhận xét của Hội đồng. Hoa, khăn, nước, bánh, quýt rất ngon, thèm lắm, nhưng ai lại vừa nghe vừa nhồm nhoàm? Mặc dù bị "chỉnh đốn" nhiều nhưng mặt mũi vẫn tươi tắn, miệng hé nở nụ cười

Lườm Hội đồng: "Đừng vặn em nhé"

Bắt đầu ghi chép để giả nhời câu hỏi của các thầy, cô Hội đồng. Mắt nhìn hơi bị thiếu thiện chí, nhưng là do góc chụp chứ đâu phải tớ cố tình!

Đối mặt với Hội đồng

Trông hãi hùng chưa? Tớ đang đối mặt với ba Thử thách, tớ bé nhỏ và yếu đuối lắm ý!

Hội đồng đã rất tạo điều kiện

Hội đồng nghe tớ trả lời, còn bên ngoài, các bạn đang lắng nghe, tớ cảm ơn lắm, cả cái lão đang giơ máy lên kia kìa, hehe

Photobucket

Một loạt ảnh cực kỳ "nghiêm nghị" mà lão béo chụp được cho tớ. Lâu lâu rồi trông tớ mới... nghiêm túc đến thế. Hix, cũng vì căng tai nghe và nghĩ câu trả lời.

Photobucket

Đố các cậu, mặt này có phải đang lo lắng không nè?

Photobucket Giả nhời câu hỏi

Và tớ đứng lên giả nhời, tay chân tớ lại "phạt phạt", chém loạn xị---> Vậy có tự nhiên không mẹ?

Sốt ruột, mấy điểm?

Tớ ra ngoài chờ điểm... Tớ lo lắm ý, vì nhiều lý do... Nhưng hoa và sự có mặt của các bạn đã khiến tớ bình tĩnh hơn nhiều.

Photobucket

Và rồi thì tớ cũng được tốt nghiệp Đại học. 9 điểm (nâng lừ 8,6), tớ cũng không mong ước gì hơn. Em rất cảm ơn các thầy cô, em thực sự rất biết ơn. Vì kết quả này đem lại cho em quá nhiều niềm vui.

Mẹ nuôi, đi thay các phụ huynh (đang ngồi Hội đồng)

Với mẹ Hiền (mẹ nuôi). Mẹ khen con gái mẹ xinh, mẹ khen con gái mẹ bình tĩnh, tự tin, mẹ yêu con gái mẹ lắm!

With Bạn Hiền nè

Với "Bạn hiền", trông "bạn hiền" béo ra, ngăm ngăm đi nhưng mặt vẫn trẻ lắm

With 9A yêu dấu nè

Với Tạ Trang, Hiếu, Tuấn (9A). Gần 10 năm giời bên nhau, chúng mình cũng "vô đối" phết nhờ! Bạn Tuấn nợ tớ 1 nồi cháo ngao đấy nhá!

Với thầy Dũng và TP nè

Với Mr. NNPĐ, thầy Dũng, anh Quang, chị Thương Thương (Tiền Phong). Em cảm ơn sự quan tâm của quý báo vì đã không quản ngại đường xa đến động viên em.

Photobucket

Với HGF vô vàn yêu quý. Ôi, yêu nhà mình kinh khủng, yêu lắm lắm. À quên, gửi lời mắng chửi thậm tệ đến thằng nào ngủ quên và không đến dự, nhé!

With em Huệ

Với em Huệ (em họ). Em tớ đáng yêu lắm, lúc nào cũng quan tâm và giúp đỡ tớ, dù là hồi kết nạp Đảng hay là lúc này đây...

Photobucket

Với HBH và Kiên "đừn". Chúng mình rất thương nhau, phải không?

Photobucket

THỰC SỰ LÀ CHÚNG MÌNH RẤT THƯƠNG NHAU.

Photobucket Photobucket Photobucket

Với mama Duy. Cứ thấy mẹ con mình xưng hô là có đứa quay đi cười tủm. Mẹ của con đẹp zai, lắm mồm, mẹ nói gì cũng làm con cười hô hố. Mẹ của con có đôi mắt nâu nhạt đẹp cực kỳ. Chị Thủy nhà con bảo là "phải gọi là đôi mắt LẤP LÁNH", trời ơi, cực kỳ lấp lánh!

Photobucket

Với anh Hà béo. Cảm ơn kưng về bộ ảnh toàn nhưng "pha" ấn tượng và khó quên!

Photobucket

Phải tội, ảnh với bé Thủy thì lại bị "mặt trơ trán bóng", hehe, chứ ở ngoài thì chúng tớ xinh lắm! Cảm ơn bé em...

Ồ, VÀ MỘT CÂU CHUYỆN CÓ TÊN GỌI: "BẤT LỰC"

1. Anh à... Em nghĩ đã đến lúc...

- (Nghĩ thầm) "Trời ơi, biết nói sao cho cô ấy hiểu đây? Cô ấy sẽ buồn lắm, sẽ bỏ mình ra đi. Nhưng làm sao được, mình chỉ có thể tự trách bản thân vì không thể giữ được cô ấy".

Photobucket

2. Em ơi, anh thực sự xin lỗi... Anh không thể... (nói lý do rồi nhé, lược đoạn)

- Sao thế anh? Trông anh to khỏe thế cơ mà?

Photobucket

3. Thôi được rồi. Em hiểu. Em rất thương anh, nhưng... Em đời nào chịu ở cạnh một khúc gỗ hả anh? Anh đừng buồn, anh có thể về quê trồng cây, đào ao thả cá vui thú điền viên mà, hô hố

Photobucket

4. "Alô, anh à? Hóa ra thằng đấy nó "bị" thật. Em bảo nó về quê rồi, hix, em buồn lắm anh ạ. Lát đi chơi nhá!"

Photobucket

5. Hô, cuối cùng mình cũng đẩy được hắn về quê. Giờ thoải mái rồi, ta nên cưới cái nào!

Photobucket

VÀ SERIES ẢNH: "Ta đi tới"

Photobucket Photobucket Photobucket

VÀ THẾ LÀ TỚ SẮP XỎ CHÂN VÀO CUỘC ĐỜI. ÔI, BAO NHIÊU CHÔNG GAI, BAO NHIÊU CON GIAI, BAO NHIÊU TƯƠNG LAI...

NHƯNG HÃY CƯỜI CÁI ĐÃ, KẺO KHI BƯỚC ĐI RỒI THÌ KHÔNG CƯỜI NỔI NỮA.