The Unique

Tớ không biết điều gì đã đưa ta lại gần nhau.

Trong khi người ta luôn hướng tới, luôn mơ ước một sự ổn định, một sự cân bằng, thì CẢM GIÁC lại là thứ quá mơ hồ, chống chếnh, luênh loang. CẢM GIÁC là màu bàng bạc ánh trăng mặt nước, tỏa rộng, tan trôi...

Ngu trong long mua dong.mp3 - Lê Tâm

Tớ và cậu đến bên nhau bằng CẢM GIÁC. Chắc mình gặp nhau online còn nhiều hơn là ở đời thực. Nhưng những câu chuyện của mình, tớ cảm giác như đang được nói chuyện với cậu, có khi đối diện, có khi thủ thỉ, có khi bàn đến vấn đề gì ghê lắm, nhưng phần nhiều là những thứ nhỏ xinh. Nhỏ xinh, từng chút một, để cảm giác dần khiến tớ nhận ra cậu trong bao nhiêu người xung quanh...

Tớ yêu quý cậu, bắt đầu từ CẢM GIÁC. Lần đầu gặp cậu, câu chuyện là những lời khuyên nhủ, những chia sẻ xã giao, nhưng ấn tượng của tớ về cậu thì không bao giờ mờ nhạt. Cậu giản dị, thậm chí hơi luộm thuộm: áo thì nhăn tít, quần hộp, xỏ dép lê. Tớ nhớ cái dáng cậu đút một tay trong túi quần kaki màu ghi nhạt, vai hơi nhô lên. Văn phòng của cậu luôn có hoa tươi, cậu bảo rằng tuy bản thân luộm thuộm nhưng lại thích chỗ làm việc sạch sẽ, ngăn nắp, có hoa. Tớ đã để ý cậu thường xuyên lau bàn mỗi khi rót nước mà rơi ra một giọt.

Tớ ít gặp cậu trực tiếp. Vì tớ biết giữa tớ với cậu là một khoảng cách xa xôi. Cậu có quá nhiều việc phải làm, và tớ thì chẳng có lý do gì để phiền cậu cả. Nhưng có lẽ dấu ấn đầu tiên, cái ngày đầu tiên mà tớ có CẢM GIÁC rằng mình sẽ gần nhau hơn, đó là sinh nhật cậu. Tớ đã gửi offmes cho cậu, thể hiện một sự quan tâm nhỏ bé. Nhưng đôi dòng mes qua lại đã cho tớ CẢM GIÁC ấy. Chắc chắn cậu không biết, và có thể cậu không còn nhớ.

Rồi chẳng biết vì đâu, câu chuyện cứ nhiều lên. Những trao đổi nghiêm túc về nhiều thứ, rồi cả những chuyện vu vơ... Tớ bỗng nhiên có CẢM GIÁC trống vắng khi không thấy nick của cậu bật sáng. Còn khi cậu có available mà không chào hỏi gì nhau thì tớ vẫn có CẢM GIÁC yên tâm, vì cậu đang ở đâu đó quanh tớ.

Những ngày tớ bị ốm, ngày nào cậu cũng hỏi thăm tớ. Cậu đã nói rằng cậu hỏi thăm như một thói quen, một phản xạ thôi, nhưng tớ vẫn cứ coi đó là sự quan tâm cậu dành riêng cho tớ. Và tớ không hề có CẢM GIÁC rằng mình ngốc nghếch chút nào. Đôi khi tớ ngầm so sánh cậu với một (hoặc "những") ai đó. Vì sao lại là cậu mà không phải là "ai đó" quan tâm đến tớ? Vì sao? Tớ đã rất giận "ai đó", nhưng rồi, cái tính "không thích cáu giận" lại đưa tớ về trạng thái cân bằng. Tớ bắt đầu nghĩ đến cậu thêm một chút.

Chưa có ai ở một vị trí như cậu mà lại quan tâm, giúp đỡ tớ nhiều như thế. Tớ biết đó không phải là một sự vụ lợi. Vì bản thân tớ chẳng bao giờ nghĩ rằng mình "có" cái gì để người ta vụ lợi. Tớ xấu xí, tớ chẳng giàu có, tớ chẳng giỏi giang, tớ mờ nhạt, tớ thô kệch. Tất cả đủ để tạo nên một con người không ấn tượng, ít nhất là với cậu.

Chính vì tớ không ấn tượng nên tớ nói chuyện với cậu dễ dàng hơn, thoải mái hơn. Tớ chưa bao giờ được nói với ai về những chuyện như đã từng nói với cậu. Và tớ cũng chưa bao giờ nghe ai nói những chuyện như cậu đã kể với tớ. Những câu chuyện có thể khiến ai đó ngượng ngùng khi nói hoặc nghe, những câu chuyện mà tốt nhất là không nên kể cho ai biết. Tớ không biết gọi là gì, nhưng tớ CẢM GIÁC được một sự tin tưởng, từ hai phía.

Tớ và cậu đến bên nhau, có lẽ bằng CẢM GIÁC tin tưởng. Chỉ thế thôi. Tớ cũng chưa bao giờ có ý định (hoặc nghĩ) rằng ta sẽ được gì từ người kia. Tớ có thừa lòng tự trọng và kiêu hãnh để không phải cầu xin ai bất cứ điều gì. Cậu cũng vậy. Đó có thể gọi là CẢM GIÁC về sự cân bằng vai trò. Cậu có thể hơn tớ nhiều thứ, nhưng tớ không vì thế mà nhảy bổ vào kết thân với cậu. Và nếu tớ là kẻ như thế thì chắc chắn cậu sẽ chẳng bao giờ thèm nói chuyện với tớ. Nhưng giờ thì tớ có thể nói chuyện với cậu nhiều hơn, và đôi khi tớ... vui vì khiến cậu phải có chút... nhớ nhung, mong ngóng, lo lắng, hồi hộp.

Mỗi ngày qua đi, tớ lại càng nhận ra có gì đó đang âm thầm diễn ra trong CẢM GIÁC của mình. Tớ âm thầm tự hào vì có cậu ở bên. Tớ âm thầm tự hào vì mối quan tâm của cậu đối với tớ. Tin nhắn của cậu mỗi buổi sáng sớm là niềm vui cho tớ trong cả một ngày. Tớ không còn phải "có lý do" mới nhắn tin cho cậu nữa, mà tớ có thể nhắn khi tớ... chẳng có gì để làm.

Có người "mê tín" cậu. Còn tớ thì không như thế, nhưng tớ nhớ tất cả dáng điệu, cách ăn nói của cậu. Đôi khi ngồi không, tớ lại chơi trò nói chuyện một mình (hâm quá nhỉ), và tớ bắt chước phong cách của cậu, những cái lắc đầu, cách cười, những kiểu phát ngôn cửa miệng, những đoạn trầm bổng khi nói,... Tớ rất nhớ cái lúc cậu cười trên webcam khi nhận dòng mes của tớ. Tớ rất nhớ tiếng cậu cười đổ dồn qua điện thoại khi tớ đi nhầm đường,... Cậu chưa bao giờ khiến tớ phải buồn, phải lo lắng.

NHƯNG TỚ ĐÃ LÀM CHO CẬU BUỒN

Tớ chỉ nói lên những CẢM GIÁC tớ đã từng có, hoặc là những suy nghĩ ban đầu về bất cứ ai lại gần mình. Tớ có lý do để nghi ngại chứ. Và dù cậu rất buồn thì ít nhất, cậu cũng biết thêm về tớ, còn tớ thì được nói những gì mình đã từng nghĩ. Điều đó không có nghĩa là tớ ám chỉ cậu. Tớ luôn cho rằng những câu chuyện trong một thời gian dài đã phần nào cho cậu hiểu rằng tớ không phải kiểu người thường xuyên có ý nghĩ đó.

Tớ rất xin lỗi. Nhưng khi cậu nói rằng cậu CẢM THẤY bị xúc phạm thì tớ thực sự rất chán nản. CẢM GIÁC về sự tin tưởng, quý mến dài lâu bị xóa nhòa bởi một thứ gọi là CẢM GIÁC về sự "không hiểu gì cả" trong một khoảng thời gian quá ngắn. Tớ biết điều đó chưa thể làm rạn nứt một tình cảm, nhưng nó sẽ khiến cho tình cảm ấy không được tròn đầy, hoặc là quá đầy đến nỗi phải tràn ra.

Tớ vẫn dành cho cậu sự quý trọng, tin tưởng bằng CẢM GIÁC, và tớ cho rằng CẢM GIÁC ấy rất vững chắc, cho dù người ta có gọi nó là cái gì đó mơ hồ, cho dù cậu không còn nghĩ về tớ như tớ vẫn - luôn - thế.

Chúc cậu ngủ ngon!

The Unique



Ức chế trong công việc?

Học hành căng thẳng?

Lao động mệt mỏi?

Gặp rắc rối trong những mối quan hệ?

...SAO KHÔNG THIỀN????

Nào. Chọn một không gian và thời gian yên tĩnh, mở blog của BachQuynh, vào entry Thiền - MEDITATION đi.

Rồi, chọn một trong hai cách:

Ngồi xếp bằng, thẳng lưng / Nằm thẳng, duỗi chân tay

Nhắm mắt và thư giãn theo nhạc Thiền.

15 phút để lấy lại cân bằng và tập trung trí lực đối chọi với những "xô đẩy" của "dòng đời" nhá!

Hai... ba!!!!

The Unique



Mỗi ngày đi qua là bước chân vẽ nên thêm những đường ngoằn ngoèo. Một vòng tròn xoáy tít, hay là những đoạn thẳng cụt lủn gãy gục vương vãi?

Ngày mai ở đâu?

Hôm nay tôi yêu em
Ngày mai tôi có còn yêu em như thế?
Ngày kia tôi có còn yêu em nữa không?

Bắt gặp ánh mắt đôi tình nhân. Một thế giới tràn ngập yêu đương, một từ trường yêu thương bao bọc họ, tách khỏi dòng người vội vã. Một nắm kẹo cũng đủ là cái cớ để họ chạm bàn tay nhau... Ánh mắt bừng yêu đương...

Ánh mắt đôi tình nhân. Long lanh yêu đương chỉ có tôi và em cảm nhận được. Hiện hữu mà lại mơ hồ. Lõa thể tình yêu trong mắt nhau và vụng trộm trong mắt người.

Anh hôn em bằng ánh mắt, ôm siết bằng ánh mắt, cuồng mê bằng ánh mắt, đắm say bằng ánh mắt, cởi bỏ bằng ánh mắt, vuốt ve bằng ánh mắt, động chạm bằng ánh mắt, nhai nuốt bằng ánh mắt, nhấn chìm bằng ánh mắt...

Suỵt!!!

Mình yêu nhau đấy!

The Unique

Thử xem nào. Hát linh tinh, nghe cho vui nhé! Bài "Anh" hát chung với anh Hà béo chiều hôm qua, rất chuối nhưng vui cực ế!

Labels: 4 comments | edit post
The Unique



“Yêu em đi...”. Giọng nàng mướt mát. Bàn tay, cũng mát, đang lần chậm rãi từ vai xuống lưng, xuống ngực, xuống bụng, xuống... Môi và lưỡi nàng ướt át cũng chầm chậm đi theo bàn tay.

Tôi 22 tuổi. Tôi khỏe mạnh. Tôi học Đại học ở cái trường mang cái tên thật là “sốc”: “Đại học tài năng”. Tài năng nước mẹ gì cái thằng như tôi. À, mà có khi đổi thành “Đại học của những đứa con của những ông bố, bà mẹ tài năng”.

Haha, tôi chẳng dám cười, sợ cái hồn của cái thân thể đang “tự sướng” trên thân thể tôi kia lại phải ngừng “công việc” để lướt một ánh nhìn dò hỏi: “Em làm anh nhột dưới này à?”.

Tôi không đẹp trai, tôi tự nhận thế. Tôi cao có một mét sáu chín, nặng sáu mươi mốt kí lô. Chẳng cao to, nhưng tôi khỏe mạnh. Mà các cô, dù mới bảy giờ tối còn rú ầm vì anh chàng điển trai đeo kính đọc tin tức ở kênh quốc gia, thì cũng phải tặc lưỡi trước tôi: “Bé nhưng cái gié nó to”. Tôi quen rồi, thật đấy.

Tôi không đẹp trai, nhưng tôi khỏe mạnh. Đấy là điều muôn đời các cô cần nhất. Vứt xó cái món đẹp giai đi. Khi ngủ thì người ta tắt đèn. Khi ngủ thì người ta sung sướng bằng cảm giác, xúc giác, vị giác, và, hừm, cả thính giác.

Anh có cảm thấy sướng run lên không? Anh có sờ thấy đường cong và cái vũng ẩm ướt đó không? Anh có nếm được vị vừa thơm ngon, lại vừa thối khẳn không? Anh có nghe thấy tiếng người ta liếm láp và tợp hớp không?

Đấy, tôi đã bảo mà. Các cô cần gì? Tiền và sự vuốt ve. Mà đôi khi tiền cũng chả nứng nổi cơn thèm sướng của họ đâu.

Nhưng mà hôm nay thì nàng nứng tôi, nứng đến phát cuồng. Nhiều khi tôi phải ưỡn người để giúp nàng làm việc thoải mái hơn. Khổ thân, hình như nàng bị “bỏ đói” lâu lắm rồi. Tôi thương nàng, lẫn đâu đó cảm giác thương hại.

Tôi mới quen nàng lúc chiều, khi nàng đánh rơi xấp tài liệu gần cái thang máy ở khu chung cư. Tôi nhặt giúp. Nàng nhìn tôi biết ơn, ánh mắt sáng bừng như vừa bước từ trên giường với gã nào xuống.

Nàng mới chuyển tới cạnh căn hộ của tôi. Một mình.

Buổi tối, tôi gõ cửa hỏi thăm, làm quen. Đúng là thời tên lửa. Cách đây 2 tiếng còn kể lể chuyện gia đình, công ty... Chẳng sao, một công đôi việc, vừa làm vừa kể chuyện cũng được. Phải cái, nàng “bận” quá, tôi chẳng dám hỏi, chỉ biết phát ra những tiếng “tộp tộp”, và bây giờ thì rên lên.

Tôi cứ rên

Tôi rên rỉ triền miên

Tôi rên rỉ ngắt quãng

Ôi... ôi... a..a...a.a.a...

Nàng chẳng thèm đếm xỉa

Kêu to hơn nhé!

A..A.A.A...... Em ơi.. A.A.A

Cứ thế, mải miết tìm xa xôi. Bao giờ kêu to cho cả thế giới này biết rằng ở đây đang có người sung sướng nhỉ?

A.A.A...

Nàng đã có người yêu. Tôi cũng có người yêu. Nhưng người yêu nào biết nổi chứ?

Hãy làm cái việc mà em muốn. Tạm quên luân lý chung thủy giữ gìn của em đi. Giờ là tôi và em. Mai sẽ là em và anh ta. Cho đến khi nào em thấy hạnh phúc...

Khi nào?

The Unique



Quán Cuối ngõ, 20h00. Sợ bạn H. đến Cuối ngõ phải chờ thì không nên, thế là cất bước lúc 19h48'.

Ly trà chanh nhạt thếch, nhạt hơn cả ly nước lọc.

Chờ...

Chờ...

Chờ...

"Alô (zzz..zz.....*^><?/+-^%$#@!:^*>). Anh bị tắc đường, cái ôtô nó chẹn trước làm anh không vào được. Anh vừa bị bạn em nó chửi (what? who is "bạn em"?), giờ anh bực lắm, anh chẳng có hứng thú uống cafe nữa đâu. Anh về đây!" Rụp.

What? Dek hiểu giè.

Này anh.

Anh nghĩ tôi thừa thời gian để tạm dừng công việc mà ra quán với anh chắc?

Anh nghĩ tôi thừa thời gian để dành cho một tên con trai mà cư xử không phải là con trai như anh chắc?

Anh nghĩ tôi thiếu người để đi ngồi quán chắc?

Hơ!

Tôi hơi bị bất ngờ về anh. Nhưng tôi chả thèm giận cái loại như anh làm gì cho nhọc xác.

Tôi coi thường anh.

Ồ, nhưng mình lại tìm thấy hứng thú ngay lập tức. Hôm nay tôi rất xinh, bạn T. (vốn không bao giờ thích và khen mình khi mình trang điểm) cũng phải nói "hôm nay H. xinh lắm".

Xinh như thế, lại ngồi góc tường một mình... Hừm...

Thế là mình nghịch một trò mới: "Thất tình". Oài, bao nhiêu anh ngồi xung quanh cứ nháy nhau, hất đầu về phía girl xinh. Độ dăm anh cứ chốc chốc lại quay sang với ánh mắt tò mò: "xinh thế mà sao lại thất tình nhỉ?". Hehe, đời nó thế đấy!

Cảm giác "bị" người ta... nhìn nhìn hay lắm. Thế là cứ ngồi, chân trái ghếch trên chân phải như kiểu bụi đời, người uể oải dựa tường như sức nặng cả tấn, đầu nghếch lên, mắt lơ đễnh nhìn cái bóng đèn vàng phía bar, tóc bồng bềnh. Chốc chốc lại tợp một ngụm... nước cho oai.

Hehe, mình là tâm điểm gây chú ý trong suốt hơn 1 tiếng đồng hồ ở cái quán xa xăm đó. Ôi ôi, hôm nào mọi người nên thử, hay lắm ý!

Về nhà cũng chả thấy bực gì, lạ thế! Dạo này mình hình như đạt tới "vô vi" hay sao ý, vui không cười, buồn không oải, cứ như không! Tài thế!

Này anh.

Dù sao thì anh cũng đúng là đồ củ chuối. Nhưng chắc anh có cái bực bội của riêng anh, mà chứng tỏ là anh không biết nhẫn, không biết kiềm chế. Thế nên tôi cũng chả nên bận tâm thêm gì nữa, nhỉ!

The Unique



Từ trung tâm thành phố Lạng Sơn đi thêm độ 35 cây số theo hướng Điềm He là tới Ba Xã (Văn Quan, Lạng Sơn). Hàng năm, cứ tới ngày 27 tháng 3 âm lịch, đồng bào Tày – Nùng quanh vùng lại kéo về Ba Xã chơi hội lợn quay lớn nhất trong năm.

Thời gian này, đồng bào dân tộc đang “nhàn” hơn vì mạ cấy xong rồi, ngô đã lên chừng ngang thân người, đỗ với lạc thì đang ra hoa. Việc nhà nông bây giờ là lo nước ruộng mạ, làm cỏ bờ, làm cỏ ruộng màu. Cả cánh đồng nương phủ nhiều màu xanh: mạ non xanh mướt, ngô với đỗ xanh thẫm, rừng xanh thẳm...

Photobucket Photobucket

Ngày hội 27 tháng 3, đồng bào Tày - Nùng ở đây thường làm bánh ngải, bánh tẻ, xôi cẩm, và đặc biệt không thể thiếu thịt lợn quay.

Bánh ngải: Là món bánh làm bằng gạo nếp nấu chín, giã nhuyễn với bã lá ngải cứu (đã luộc chín, lọc bỏ nước để tránh dậy mùi và vị đắng của lá), bọc lấy nhân muối vừng lạc. Làm bánh ngải thì công đoạn tốn sức nhất là giã nếp trong cối đá vì nếp rất dính, còn chày thì rất nặng, phải mất gần một tiếng đồng hồ mới làm được 2 cân bánh. Chiếc bánh thành phẩm nhỏ như cái chén uống chè, ăn được ngay, có màu xanh đậm trông rất mát mắt.

Photobucket

Xôi cẩm: Lá cẩm hái về rửa sạch, cho vào cối giã nhuyễn rồi lọc lấy nước, đem ngâm với gạo nếp rồi đồ lên thành xôi. Khi chín, xôi có màu xanh tím thẫm, để nguội ăn rất ngon và mát.

Bánh tẻ (giống như bánh giò ở dưới xuôi): Là bánh làm bằng bột gạo tẻ (ngâm nửa ngày) rồi nấu chín, dùng với nhân trộn (thịt, mộc nhĩ, hành khô) rồi gói trong hai lần lá chuối, hấp trong vòng một tiếng đồng hồ. Bánh tẻ để nguội ăn với nước xốt nóng gồm dấm, cà chua và thịt băm thì rất “vào”.

Photobucket

Thịt lợn quay: Đây là món quan trọng nhất, được mong đợi nhất và là “linh hồn” của hội 27 tháng 3. Thịt lợn quay ở Ba Xã ngon nổi tiếng nên người dân từ ngoài thành phố cũng cất công kéo đến mua cho được vài cân mang về. Hội kéo dài cả ngày nên con đường núi quanh co dẫn vào Ba Xã nhộn nhịp hơn thường lệ.

Người ta phải chuẩn bị nguyên liệu trước ngày hội cả tuần. Loại lợn đem quay thường nặng từ 30 đến 40 cân, không to quá để tránh ngấy vì nhiều mỡ, không nhỏ quá để tránh bị xơ. Lợn mổ xong thì nhồi lá mác mật tươi (đã tẩm gia vị như muối, tiêu, đường) vào bụng lợn rồi khâu kín lại.

Photobucket

Lá mác mật là thứ phụ gia đặc trưng ở Lạng Sơn và không thể thiếu khi quay thịt vì nó làm thịt dậy mùi thơm và ăn không bị ngấy. Lá mác mật (loại bánh tẻ) đem xào với măng tươi rất thơm. Quả mác mật (trông hơi giống quả quất hồng bì) thường được ngâm làm măng ớt hoặc ngâm chua xào với thịt cũng rất đậm đà.

Photobucket

Người ta lấy đòn tre dài xuyên dọc mình con lợn rồi đem gác lên hai cây chạc ba, bên dưới là than hồng rừng rực. Quay lợn là việc làm rất công phu, than không được cháy lớn quá, lợn phải được quay tròn liên tục. Khi da lợn se lại thì phết mật ong lên mình lợn để cho da giòn, không bị bong nứt mà lại thơm đậm đà hơn. Phải mất khoảng ba tiếng đồng hồ mới quay lợn xong.

Photobucket

Ngày hội 27 tháng 3, chợ Ba Xã đông hơn những ngày phiên rất nhiều. Người lớn đi chợ mua đồ cho gia đình, mua lợn, gà, vịt giống, mua hạt giống, hoặc đơn giản là để cùng nhau dạo chợ mà chẳng mua gì.

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Cả một dãy dài, dễ đến vài chục sạp quanh chợ bày la liệt những con lợn quay đỏ au. Mùi thơm lừng của thịt và lá mác mật kéo người ta tới gần, mua rồi mà vẫn nán lại vì... thèm, nán lại để nhìn cho... no con mắt.

Nguyễn Hoàng Quỳnh Hương

The Unique

Sau khi đã năn nỉ ỉ ôi ông cậu để chiếm đoạt cái xe máy Tàu biển Lạng Sơn chính hiệu, hai “nữ nặc nô” leo lên xe, đánh áo cộc tay và quần ngố, riêng cô em Khủng long còn chơi cả... guốc! Máu dek chịu được.

Đi một đoạn được em Thạo dẫn đường lên Lộc Bình, nó dặn: “Chị đi một đoạn đến chỗ bên phải có cây xăng thì đổ xăng”.

Profile EM THẠO

Em Thạo hồi trước làm cho nhà hàng, giờ đi học làm bánh bao. Nhưng cứ làm cái gì cũng làm tốt, làm cái gì cũng được khen, được quý, được giao cho rất nhiều việc quan trọng. Học xong thì làm bánh ngon hơn cả ông thầy làm, hehe, bao nhiu người đặt hàng. Em Thạo bán hàng và nói chuyện thì duyên “thôi rồi”, cứ một “dạ” hai “vâng”, ai cũng thích. Em Thạo mắt nâu nâu, lông mày rậm, lông mi dài, mắt ướt và điệu cực. Em Thạo có nụ cười rất là dễ thương và ngoan, một thằng con giai ngoan và biết đối nhân xử thế. Em Thạo bằng tuổi mình

..............

Đi tới một cái chợ, bao nhiêu là khoai tây với mía. Mua một cây đi lên đỉnh Mẫu Sơn ăn cho nó có... nước! 5000đ/cây. Không có “văn hóa nilon” nên đành tống bó mía vào... túi xách (mà em Khủng long vẫn dùng đi học), chị bé ngồi sau ôm khư khư như ôm... “của quý”.

Đi độ 15km thì xuất hiện 1 cái biển: Mẫu Sơn – 15km. Hix, bắt đầu đoạn đường chỉ có leo và leo, chỉ có dốc và dốc, chỉ có về số 2 và số 1... Càng lên cao không khí càng loãng, chị càng thấy mát thì con em càng kêu lạnh, đến mức phải lôi cái áo khoác (đã chuẩn bị sẵn ở nhà) ra mà mặc.

Gió càng mạnh, đường càng vắng, mây mù mù dần. Nếu như dưới kia còn ngỡ ngàng vì cả vạt dài rừng thông, ngọn đâm cứng khỏe như những cây nến cắm trên giá, thì lên cao lại ngỡ ngàng vì những làn mây mờ. Rừng khoác áo mây...

Khủng long rít lên: “É é, lạnh quá chị ơi!!!!!!”

Chị cười hả hê: “É é, mát thế, ồ ôi mát thế, ôi giời ơi thích thế!!!!”

Hãy tưởng tượng, 15 cây số, đường đi nhỏ mà chỉ có quăng và quăng, đi đoạn này thì nhìn thấy đoạn kia ở ngay... bên phải mình, nhiều đoạn cua chả thấy đường, đã thế lại không có cái gương cầu nào cả.

Đến khoảng dăm cây số cuối cùng thì dốc rất ngầu, hai bên đường đều phải có xà lan, quanh co đến mức đứng ở dưới mà nhìn thấy một dải mấy cái chữ Z hẹp nối nhau liên miên, trông như có ai đó tức giận mà cầm dao chém lia lịa lên lưng núi. Vừa đi vừa hét vì... khoái quá.

Tips for Mẫu Sơn tour:

1. Không có xe du lịch lên Mẫu Sơn đâu, thế nên ai muốn lên thì có những cách là: thuê xe máy, thuê ôtô du lịch, thuê taxi. Gửi xe máy ở đâu thì tùy, nhờ mấy cô bán hàng ở đấy cũng được, giá chung 2000đ/xe. Nhớ đem theo áo khoác (kể cả mùa hè) nếu không muốn rơi vào cảnh “chơi đàn bằng răng”.

2. Khi đi nếu thích mang đồ ăn sẵn thì ok, không thì chỉ cần mang theo chai nước lọc cũng được. Trên ý họ vẫn thường đem nguyên một con lợn quay lên, ai có nhu cầu là xẻ ngay, ăn bốc với lá mắc mật ngon chết thôi. Ngồi giữa bao nhiêu sương với mây, gió lạnh run người (dù đang giữa trưa) mà bốc thịt quay, lại thêm tợp rượu thì cứ gọi là sướng hơn tiên Mẫu Sơn. Có bọn còn mang cả vịt với lợn + than củi lên quay cơ đấy! Khói nướng thịt với mây cứ hòa vào nhau... thơm lừng.. ực ực...

Thịt lợn quay, phần ba rọi là 100.000/kg, phần mông là 120.000đ/kg. Hix, nhưng mà bột canh với chanh thì phải mua riêng mới cay chứ, 2000đ/quả chanh, khuyến mại bột canh. Nhớ xin thêm nhiều nilon để xài dần. Và nhớ mua 1 cuộn giấy ăn mà chùi.

3. Hàng quán cực ít, chỉ có độ dăm người bán mấy đồ ăn linh tinh, nước, thuốc lá cây, mật ong, chè San tuyết. À, chè thơm lắm, giá 50.000đ/500gr. Khi về có thể mua mận và đào. Đào Mẫu Sơn ngon một cách miễn bình luận.

4. Không khí thoáng, không gian thì thênh thang, sạch sẽ nên cũng chả cần phải giấy báo hay áo mưa gì đâu. Có đoạn còn thấy một đôi tình nhân ngồi “nguyên một cục” trên đỉnh một quả núi, bao quanh là rừng, lãng mạn vãi!

5. Ăn xong nhớ dọn rác, vứt đúng nơi quy định để đảm bảo môi trường sạch sẽ.

...........

Đang ăn bốc lúc 12h mà con em tương vào người cả hai cái áo khoác, đắp thêm 1 cái sơ-mi lên chân. Con chị thì gào lên phấn khích vì cảm giác mát mát tê tê. Mây đập vào mặt, vào người, gió phần phật. Vừa ăn vừa ném xương và mỡ cho một chị... chó đang luẩn quần chờ đợi.

Ăn xong (3 lạng thịt) lại lôi mía ra róc bằng răng, nhai gau gáu như người nguyên thủy. Sao mà sướng thế hả giời?

Nghỉ ngơi, rồi lấy xe xuống đoạn lưng chừng, chỗ ấy đang nắng to dù trên này đang co ro. Dưới đó có nhiều thông, nhiều nắng, có chỗ đỗ xe nên có thể chụp ảnh, núi chen núi trông rất là thích. Đặc biệt là có thể nghe tiếng thông reo rì rầm, cảm giác rất khoan khoái. Thề!

...............

Note: Vì mải chơi nên mình có kết cục bi thảm: đi xe đạp, chở 1 đống đồ mang từ Hà Nội lên, và đoạn đường dài 16km!!!!!!!!!!!! Choáng! Mấy chị em cứ rong ruổi, chỗ nào dốc lại xuống đi bộ, xong rồi lại leo lên xe, cẳng mỏi rã rời. Mãi đến cây số 16 thì bà dì cho mượn xe máy, mình đành phải hy sinh thân gái, chở lên xe tất cả: 1 thùng bia Halida, 3 túi đồ (mỗi cái độ 3kg – buộc sau lưng), 2 ba-lô (mỗi cái độ 3 cân – ôm đằng trước) và 1 ba-lô (3kg, có laptop – đeo trên lưng).

Ép người lọt thỏm giữa đống đồ. Phóng xe bạt mạng, không mũ bảo hiểm, 7km đường núi quanh co chẳng kém Mẫu Sơn. Thanh niên Thổ trợn mắt nhìn gái dưới xuôi. Đến dốc Kéo Càng... ôi ôi, phanh cả tay lẫn chân. Đến cái dốc vào Bản Háu, lại đi số 2, phanh cả tay lẫn chân tiếp. Oài, thế mới là con gái chứ!

Đang chuẩn bị ăn cơm thì bị dì đòi xe cho cậu đi Ba Xã lấy đồ làm Hội 27 âm lịch. Hix, lại 2 chị em, 2 xe máy, 7km đường núi. Chỉ có một điều... khác và rất rùng rợn, đó là gái xuôi mặc váy đen hoa đỏ, áo hai dây đỏ, phóng xe giữa đất thổ vào lúc 8h tối. Kinh hoàng, nhiều lúc đi đường còn chả biết đang... đi đâu, chả thấy con em đâu (nó đi bốc lắm, toàn đi 50).

Đường đêm, đi có 1 mình 1 xe, gió núi mát rợn rợn, tối như hũ nút và không bóng ma nào. Cứ thế, quanh co, dốc, tối thui, một mình, lặng lẽ...

Hehe, nhưng vì bản lĩnh cao cường nên 7km đường rừng, dù có dài loẵng ngoẵng và đáng sợ như một hồn ma to bự thì cũng không làm gái xuôi sợ hãi.

Buổi tối được ăn canh gà, rau ghém mà cậu nấu, ngon đến quên hết hơn 100km tổng cộng của cả ngày 30/4 (70 Mẫu Sơn+30 bản Háu)...

PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket PhotobucketPhotobucket Photobucket PhotobucketPhotobucketPhotobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Hẹn một entry cho ngày hôm sau: Hội 27/3, hội Lợn quay Ba Xã... ôi lợn!