The Unique



Em đang ngồi đây, bậc thềm trên căn phòng gác hai tường vôi màu vàng nhạt và ban công mảnh mai quét vôi màu trắng len lỏi những kẽ nứt sắp bong. Cửa chính căn phòng nhìn ra ban công ấy, một màu xanh mát nhẹ, cách đó vài chục mét là mặt phố ồn ào, khác biệt kỳ lạ.

Dưới mặt sân kia là những khóm cây thấp, bể cá bằng xi măng, mặt nước lấm tấm bèo xanh, thoảng chốc gợn những vòng tròn đồng tâm của chú cá vàng nào đó khẽ quẫy mình. Mặt nước tối sẫm phản chiếu màu đỏ cam của những quả quất trên cây chơi từ Tết.

Em đang ngồi đây. Yên tĩnh. Chênh chếch bên trái là cây rẻ quạt cao lớn, xòa tán rộng, những quả nhỏ xinh bám vào chẽ như hạt cà phê. Chếch bên phải cánh cổng cũ kỹ, bên trên um tùm những cụm cây đao màu tía. Bên phải nữa là dây hồng leo mảnh mai vươn những ngọn non màu xanh bàng bạc, những nụ hồng xiu xíu. Em rất thích hồng leo. Nắng rọi những tấm lá nhỏ, in thành hoa trên bức tường vôi màu vàng nhạt.

Buổi trưa, nắng vàng hơn. Em với tay gạt những chiếc lá hồng bị khô còn vương lại trên dây hoa. Những chiếc lá khô cứng và giòn, thế mà cứ ôm chặt lấy chùm nụ mới lên bằng hạt đậu xanh.

Sự sống âm thầm rót thêm những giọt thơm để cái nụ bé xíu kia sẽ lớn mãi, bung nở viên mãn những cánh hồng.

Sự sống vẫn leo lét, âm ỉ nuôi dưỡng một tình yêu cho chiếc lá khô tưởng chừng vò nhẹ là đã tan thành những vụn nhỏ.

Sự sống nảy nở quanh em.

“Uống trà nhé!”

Ly trà hạt muồng, nước nâu trong, nắng rọi trông như thạch. Dường như cả thế kỷ trôi qua khi anh ngồi bên em. Cũng ấm như nắng, cũng tươi mới như nụ hồng bé bỏng, cũng âm thầm như dây leo cuốn chặt, cũng thăm thẳm như màu nước tím thẫm, cũng len lỏi như dòng nhựa sống dạt dào, và cũng mỏng manh như chiếc lá khô vỡ vụn.

Nhưng em tin tưởng, tin tưởng tuyệt đối.

Tay em đâu rồi?

Sao tay em ấm thế?

I love you Dear. You are so sweet! I really love kissing you honey!. Honey! You really made me so excited!

Lời thì thầm bay bay theo gió, như mùi hương kỳ diệu ôm lấy em dịu dàng. Em cảm nhận được sự sống trôi chảy miên man. Ấy là khi lòng em thấy yên bình. Ngồi bên anh rất gần, lặng im và nhẹ nhàng cánh tay ôm lấy em. Vừa đủ có cái gì đó như là khoảng cách, lại vừa như quá thân thuộc, em chẳng thể lý giải nổi.

Sự sống vẫn chảy quanh em, đi qua em, vẫy cánh tay tiễn biệt và nở nụ cười, nụ cười của anh.

Anh của ngày hôm qua...

Đó là ngày hôm qua...

Labels: , 1 comments | edit post
The Unique



Chả có thời gian viết, chỉ up ảnh chiều nay đi đú với anh Lao Lực thôi. Ít nhất là để mọi người biết mình vẫn... sống!

Đầu tiên là em Ruồi xinh đẹp hớn hở ở mọi góc độ

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Sau đó là anh Lao Lực ở mọi "hoàn cảnh" (đau khổ, chán nản, tuyệt vọng, rồi lại tí tởn, nhảy cẫng)

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Cuối cùng là 2 anh em mình automatic được một cái trông rất "ý nghĩa", hehe

Photobucket

Hôm nay thắng lợi lớn rồi, vì còn được đi ăn xôi Yến

Labels: , , 0 comments | edit post
The Unique

Không biết nói gì hơn, mời đồng bào nghe nhạc, giọng ca ngọt ngào... điên đảo luôn!



Labels: 3 comments | edit post
The Unique

Chẳng có thời gian để quan tâm tới blog, hoặc là có nhiều thứ để quan tâm hơn blog. Ôi, hình như đang phải hy sinh một chút riêng tư để chia sẻ rất nhiều.

Vì thế, up lên đây tí ảnh cây hoa Thuốc Phiện gieo xuống đất từ trước Tết, giờ mới ra bông hoa đầu tiên. Vì trồng bồn nên hoa gầy quá, chứ ở Lạng Sơn, nó to như cái chén tống.

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket
The Unique

Thật đẹp đẽ không có lời nào để nói. Đẹp từ khung cảnh cáp treo nhìn xuống, đẹp từ bức tranh núi non mờ xa trên đường đi, và đẹp dần theo từng phút tiến tới đỉnh thâm u Yên Tử.

Cả một vùng trúc mọc là là "cách trời ba thước" mà lại "thăm thẳm sông dài". Sương ôm và len lỏi quanh những thân trúc gầy guộc như những cao tăng im lìm nhắm mắt mà đôi tai nghe đủ chuyện thế nhân.

Dưới đây là những hình ảnh bản thân đem khoe:

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Hix, mỏi cẳng quá. Nhưng khi đi về, ngồi trên xe có "chàng" nhắn tin cũng đỡ buồn. Anh ơi, anh cố gắng lên nhé, em biết là thế nào anh cũng thành công nên em chúc anh có đủ sức khỏe để làm cho cái thành công nó mau tới hơn.

Labels: , 4 comments | edit post