The Unique

Thật đẹp đẽ không có lời nào để nói. Đẹp từ khung cảnh cáp treo nhìn xuống, đẹp từ bức tranh núi non mờ xa trên đường đi, và đẹp dần theo từng phút tiến tới đỉnh thâm u Yên Tử.

Cả một vùng trúc mọc là là "cách trời ba thước" mà lại "thăm thẳm sông dài". Sương ôm và len lỏi quanh những thân trúc gầy guộc như những cao tăng im lìm nhắm mắt mà đôi tai nghe đủ chuyện thế nhân.

Dưới đây là những hình ảnh bản thân đem khoe:

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Hix, mỏi cẳng quá. Nhưng khi đi về, ngồi trên xe có "chàng" nhắn tin cũng đỡ buồn. Anh ơi, anh cố gắng lên nhé, em biết là thế nào anh cũng thành công nên em chúc anh có đủ sức khỏe để làm cho cái thành công nó mau tới hơn.

Labels: , 4 comments | edit post
The Unique

Cho một ngày có nhiều cái "Ngẫu"... Và đây không có chỗ cho cái gọi là "thần tượng".

"Ngẫu". Đầu giờ chiều có một cuộc chat ngắn ngắn, mặc dù bản thân ngọc thể bất an nhưng vẫn được ông anh cho bám càng đi xem cụ Hữu Ước ở Nhà Hát Lớn. Ông lão nói: "Anh mới bảo anh T. là có bạn đi cùng, hehe, chứ không nói hẳn là em".

Cụ T. gầy và trông hơi bị thiếu ngủ. Cụ có cái kiểu ăn mặc rất củ chuối, rất "mong manh áo vải". Đó là sơ mi hoa mỏng, xắn tay qua cùi chỏ, quần vải sậm và sandal. Muôn đời thích sandal, chỉ có biểu diễn mới chịu đi giày --> con người thích tự do, đoán thế... Và mình vẫn khẳng định lại, là cụ T. có tài hùng biện cực kỳ, nói gì cũng được, nói với ai cũng được, nói bao nhiêu cũng được. Sao mà cụ nói giỏi thế cơ chứ? Ngứa cả mắt!

"Ngẫu", khi gặp một anh Holand rất "xì-tin", nhớn rồi, có em bé rồi, nhưng nói chuyện tíu tít, trong khi vợ thì rất dịu dàng, nữ tính. Có thể nói là tính người. Nhưng bản thân người Việt mình cũng thiếu một chút tự tin, thiếu một chút thản nhiên, và thừa một chút ngại ngùng.

Đây là lần thứ 4 khi theo đuôi các cụ và bị về nhà muộn, cũng là lần về muộn nhất: Gõ cửa ngày mới! (00h:00)

Nhưng vì đêm đã về khuya, bình minh đang tới nên thầy u không mắng. Quả này hôm nay ăn đủ... Các cụ đã làm cho mình về muộn, lại còn hỏi: "Đã bị mắng chưa?"

Vẫn còn kịp hỏi thăm các cụ trước khi hai mí mắt rơi bộp xuống. Nào, sang phần tự sự, the so-called "vớ vẩn".

-------------------------------------------------------------------------

Kỳ lạ không?

Mọi thứ biến đổi chỉ trong một tích tắc

Khi một bàn tay gặp một bàn tay

Và em nghe làn hơi ấm rất gần

Những ngón tay gõ theo tiếng nhạc... trên vai em

Và em nghe thì thầm mái tóc

Sát bên em... câu chuyện muôn thuở của tóc

Và em nghe tiếng ru từ vòng tay... anh muốn lại gần

Một điều gì đó xa xôi... em biết cái gì sẽ đến

Nhưng em không mong ngóng, cũng không hắt hủi

Chỉ đơn giản... em chờ đợi và sẵn sàng đón nhận

Em sẽ hành xử như em muốn, vì em biết nó phải đến

Sẽ nhanh thôi...

Labels: 0 comments | edit post
The Unique

Em biết chắc chắn, rằng em chẳng yêu anh. Nhưng tại sao em lại cứ nghĩ đến anh nhỉ?

Em biết chắc chắn, rằng em chẳng yêu anh. Nhưng tại sao em nhớ không sót một câu nói nào của anh, cho dù đó chỉ là lời giản đơn và vô thức nhỉ?

Em biết chắc chắn, rằng em chẳng yêu anh. Nhưng tại sao em cứ mong ngóng được nghe giọng anh nói ở đầu kia chiếc mobile nhỉ?

Em biết chắc chắn, rằng em chẳng yêu anh. Nhưng tại sao em cứ muốn nhắn cái gì đó cho anh, và sẵn sàng reply mọi tin nhắn của anh nhỉ?

Em biết chắc chắn, rằng em chẳng yêu anh. Nhưng tại sao em cứ muốn viết cái gì đó về anh nhỉ?

Em biết chắc chắn, rằng em chẳng yêu anh. Nhưng tại sao em cứ muốn làm phiền anh, cả khi anh đang bận việc nhỉ?

Em biết chắc chắn, rằng em chẳng yêu anh. Nhưng tại sao em cứ lo lắng cái ngày mà anh xa em nhỉ?

Em biết chắc chắn, rằng em chẳng yêu anh. Nhưng tại sao em cứ phải nuôi cái ý nghĩ "Đời nào em lại yêu anh được" trong đầu nhỉ?

Như thế, tức là em không yêu anh, phải không anh?

OẠCH, xế nà nàm thao? Không hiểu viết gì.

-->TY là thứ lằng nhằng vô đối

-->Không nên dây vào

-->Điều không cần phải chứng minh

Labels: , 7 comments | edit post
The Unique



Cũng chẳng định viết gì. Vui quá.

Sau những cuộc hẹn hò "bạn bè 100%" thì càng khẳng định mình đúng. Những tình bạn nguyên chất thì luôn đem lại cho mình niềm vui triền miên.

Ví dụ, bạn P., bạn Tuấn, anh Ngô Hồng Quang.

Chỉ một tin nhắn gọn nhẹ từ chiều, ok, hẹn 7h30 ở Chim Xanh, ok, ăn mỳ Ý, uống nước cam nóng, chụp mấy cây chuối pháo. Xong. Vui vừa đủ và không phải bận tâm. Khích đểu nhau cũng được, kể lể cũng ok, phàn nàn cũng nghe tuốt, chê bai nhau đủ thứ, cười hề hề. Xong.

Chỉ một cái yahoo mes, xong một cuộc hẹn. 7h30 đi ăn lẩu uống rượu với anh Q. Đồng quan điểm "không chơi với cái bọn có người yêu", vì cái "bọn" ấy chơi cảm giác không thoải mái. Nghe anh "đúng rồi" một cái mà thấy nhẹ người, lại tìm thêm được một người bạn nguyên chất đúng như mong muốn. Nói chuyện rất là vui, cho dù Tứ Hải hơi xa trung tâm thành phố nhưng dân tình mò tới đông lắm. Ngồi bàn như cái chõng tre mà cứ ngỡ ở quê ăn đám cưới đám giỗ.

Nói chuyện với anh Q. rất dễ chịu. Đang ăn mà ông lão cứ nghe điện chúc mừng chương trình lên sóng, liên tùng tục.

Uống rượu, hơi mệt. Giờ mắt cứ díp lại...

Ngủ đi mắt ơi, thức chi mà thức mãi.

Nào thì ngủ, sáng mai Chủ nhật phải đi làm, thế có chán không.

Đời offline đậm đà thêm thì đời online nhạt nhẽo thêm.

Labels: 5 comments | edit post
The Unique

Tôi biết giới hạn của tự do. Tôi biết chừng mực của sự hào phóng, sự bốc đồng. Đó là cái mà tuổi trẻ luôn thiếu hụt hoặc thậm chí là không có.

Tôi có thể tự nói rằng, chẳng mấy ai phàn nàn gì về lối sống của tôi ngay từ khi họ tiếp xúc với tôi hoặc đã thân thiết với tôi.

Con người có thể có những khát khao, ước vọng vừa ngây thơ, vừa điên rồ. Nhưng khát khao của tôi, ước vọng của tôi thì luôn có suy nghĩ. Thế nhưng, tôi lại "ngây thơ" khi viết trên blog của mình những điều tôi muốn viết. Nó ảnh hưởng tới bạn, đúng không? Nó ảnh hưởng tới anh, đúng không? Nó ảnh hưởng tới cô, đúng không? Nó ảnh hưởng đến chúng ta, đúng không?

Vì sao lại không thể sống thật hơn một chút?

Tôi không hiếu thắng. Tôi (xin lỗi) không thích bàn đến khái niệm tình yêu. Tôi không phải một kẻ thích trêu đùa buông thả.

Vậy thì hãy (ở một giới hạn nào đó) thương lấy Blog.

Còn trong khi chờ đợi ai đó "thương" lấy nó, tôi sẽ làm một việc "tốt" và "tử tế", đó là delete một vài thứ.

Thế đấy. Tôi lại phải học cách sống "mềm mại".

Labels: 1 comments | edit post
The Unique



Sao mà phải cấm?

Trần Dần (23/8/1926) sinh tại Nam Định. Dấu ấn lớn nhất là sự ra đời của trường ca NHẤT ĐỊNH THẮNG (1955) in trong “Giai phẩm mùa xuân” năm 1956. Sau đó là trường ca ĐÂY VIỆT BẮC (1957), thơ – tiểu thuyết CỔNG TỈNH (1960), tiếu thuyết ĐÊM NÚM SEN (1961),...

Giai đoạn 1963-1976, 1977-1989, ông tập trung vào Thử nghiệm thơ (thơ thị giác, thơ họa, thơ ý niệm, biến tấu chữ - biến tấu âm, thơ có bè đệm,...). Và nhìn chung, có thể thấy Trần Dần là nhà cách tân thơ nổi bật nhất, khi ông rất chú ý đến CHỮ, đào sâu trong CHỮ để tìm ra NGHĨA.

Trần Dần mất năm 1997. Nhân 10 năm ngày mất của ông và được sự đồng ý của gia đình ông, NXB Đà Nẵng phối hợp với công ty Nhã Nam xuất bản phần Di cảo của ông, lấy tên là “Trần Dần – THƠ”.

Đọc trong “Lời NXB” và Niên ký đều thấy có mấy dòng “nhận giải thưởng Nhà nước” và “giải thưởng của Hội nhà văn Việt Nam”,... Bao nhiêu người yêu thơ, khi nghe tin “phong thanh” rằng tập thơ Trần Dần sẽ bày bán ở Văn Miếu, nhân ngày hội Thơ. Trong những người “rình” tập thơ ấy có quá nửa là những nhà thơ, nhà nghiên cứu, dịch giả,... và những người yêu thơ. Tôi cũng chạy “loạn xị”, hỏi “loạn xạ” và mắt đảo “loạn xà ngầu” hòng tóm cho được một quyển. Hỏi chỗ nào cũng “em không có”, “em không biết”.

Đọc bài của cụ Phạm Xuân Nguyên trên talawas thì thế này đây. (Xin lỗi bác Phạm Thư Thư và bác Phạm Xuân Nguyên vì đã copy sang blog mà chưa xin phép)

Phạm Xuân Nguyên

Trần Dần - Thơ ở đâu?

Hà Nội, sau hơn một tháng chịu đựng cái rét lạnh lùng đến mức kỷ lục, ngày Rằm tháng Giêng (21/2/2008) bỗng bừng nắng ấm. Ngày thơ Việt Nam lần thứ VI ở Hà Nội tổ chức tại Văn Miếu như thường niên vì vậy được hưởng lộc đất trời, thu hút rất đông người đến xem, đến nghe, đến gặp gỡ, giao lưu. Nhưng trong khá nhiều người đến Văn Miếu rằm này, vì xuân, vì thơ, riêng còn một lý do cũng rất thơ rất xuân: đón nhận tập thơ mới của Trần Dần. Vâng, sau những Bài thơ Việt Bắc, Cổng tỉnh, Mùa sạch từ thời đổi mới, sau Giải thưởng Nhà nước về văn học nghệ thuật mới được trao vài năm trước, bây giờ Trần Dần lại xuất hiện. Trần Dần – Thơ. Một tập sách dày gần năm trăm trang in lại và in mới (chủ yếu) những sáng tác của Trần Dần trong mấy chục năm im lặng khuất mình trong bóng tối hiến mình cho con chữ.

Trần Dần - Thơ là một ấn phẩm thơ sang trọng, bề thế, xứng đáng với người thơ ấy và thơ này, xứng đáng sự háo hức chờ đợi của người yêu thơ. Việc ra được tập thơ là một công gian khó của Công ty Văn hóa Truyền thông Nhã Nam phối hợp cùng Nhà xuất bản Đà Nẵng. Tập thơ in ra là một sự kiện của văn học và văn hóa. Và mọi người yêu thơ, yêu Trần Dần, háo hức trông chờ ngày Thơ năm nay tại Văn Miếu được cầm trên tay Trần Dần - Thơ với tâm trạng đón chờ một sự kiện đẹp của Thơ, của Người.
Nhưng cái sự kiện ấy đã trở thành phản sự kiện.

Trong dòng người chen vai thích cánh vào Văn Miếu (một dấu hiệu đẹp cho Thơ), nhiều người đã được biết Trần Dần - Thơ ra đời, đã hay tin hôm nay tập thơ được bày bán tại quầy của Nhã Nam ở cả sân Thái Miếu và sân Thái Học. Họ đến quầy sách, họ nhìn vào các tập sách bày ra: Trần Dần - Thơ không thấy có. Họ hỏi các nhân viên bán hàng, đáp lại là sự im lặng rụt rè, và một câu trả lời nhỏ và ngắn: không được bày bán. Các nhà thơ hỏi nhau: vì sao? Các nhà báo hỏi nhau: vì sao? Chuông điện thoại réo rắt và thông tin được cập nhật truyền miệng: trước hôm rằm, Cục Xuất bản đã có cú điện thoại cho Nhã Nam bảo không được đưa Trần Dần - Thơ vào bán trong Văn Miếu ngày thơ. Nhưng... Nhưng... ai muốn mua, ai muốn có tập thơ ngay, hãy ra nhanh phố sách Đinh Lễ là có. Và từ Văn Miếu đã có những người ra vội Đinh Lễ.

Một số phóng viên túm lấy tôi phỏng vấn nhanh. Câu hỏi: Việc này thế nào và tại sao lại thế. Việc thế nào thì tôi cũng chỉ cập nhật tức thì những thông tin như đã nêu trên và nói lại với các phóng viên. Còn tại sao ư? Tại vì nỗi sợ của ai đó. Sợ Trần Dần - Thơ xuất hiện trong ngày thơ sẽ hút sự chú ý, đặc biệt chú ý, của mọi người vào ông và thơ ông. Sợ những con chữ Trần Dần sẽ khuấy động, khuấy đảo tâm cảm mỗi người đọc và gây ra những phản ứng thơ mạnh mẽ có thể khiến bàng hoàng trước một khối năng lượng sáng tạo cực mạnh, cực lớn từ gần nửa thế kỷ trước soi chiếu và phóng nổ vào hôm nay. Nói chung lại là sợ Chữ, sợ Thơ của một Nhà Thơ. Lẽ ra những điều này phải là mừng, là vui, và thế thì Trần Dần - Thơ là điểm nhấn đẹp cho ngày thơ năm nay, là niềm vinh quang cho những người làm thơ Việt. Nhưng đã không có sự lẽ ra đó.

Các nhà thơ ở Văn Miếu cũng đành hèn yếu và im lặng trước việc Thơ bị chặn cửa như vậy. Họ xì xào, họ xôn xao khi không thấy có Trần Dần - Thơ. Nhưng họ không dám trực tiếp lên tiếng hỏi thẳng ban tổ chức, hỏi nhà chức quyền, vì cớ gì một tập thơ đã được cấp giấy phép xuất bản, một tập thơ đã được in ra sau khi bị loại bỏ khoảng bốn chục trang, bỏ đi một số bài viết và bài thơ theo yêu cầu biên tập, tập thơ đó lại không được xuất hiện đàng hoàng, công khai tại một nơi không thể đẹp hơn cho thơ là văn Miếu và vào một ngày không thể hay hơn cho thơ là ngày thơ Việt Nam.

Từ Văn Miếu tôi và họa sĩ, nhà thơ Như Huy (người có bài viết “Tác phẩm Mùa sạch của Trần Dần qua góc nhìn của Nghệ thuật Ý niệm” in trong tập) đến trụ sở Công ty Nhã Nam. Ông giám đốc dẫn chúng tôi lên tầng ba. Ba poster dành cho Trần Dần - Thơ được chuẩn bị công phu đã không ra được Văn Miếu nên đành đứng đó. Ôi, Trần Dần!


Tôi có vệ tinh

rồi có nhà ga xanh

nhà ga tim

trong một vũ trụ

chẳng hiền lành.

Cái lồng chim quá chật

tôi bay đâu

cũng đụng đầu.


Giám đốc Nhã Nam cho biết một thông tin từ Đinh Lễ báo về là đã có người lấy sách thật Trần Dần - Thơ mang đi. Thế nghĩa là gì anh biết không? Nghĩa là chỉ ít hôm nữa Trần Dần - Thơ sách lậu sẽ tràn lan. Mà những kẻ làm lậu cuốn này chắc phải dùng scanner thôi, chứ không thể kỳ khu làm đúng như Nhã Nam đã làm được. Bởi vì Trần Dần - Thơ thật ngoài những bản thơ in đúng kiểu viết, kiểu chữ, kiểu trình bày của Trần Dần, còn có những bản in màu như tranh các trang thơ thị giác ông làm ra.


Trần Dần - Thơ ở đâu?

Thưa: ở thơ ông, ở người đọc thơ là bạn, là tôi. Ông không hiện diện ở Văn Miếu không phải do ông, không phải do Văn Miếu. Nhưng bạn sẽ gặp được ông, đọc được ông ở nơi bạn đến. Và khi đọc thơ Trần Dần, bạn hãy cùng ông thanh thản trong một tình yêu thương lớn và một niềm tin lớn.


Hãy ôm thế giới này, tha thứ cho nó.

Hãy thắp sáng mọi chòm sao cũ!

Cả những vì sao đã tắt lụi từ lâu.

Tôi chẳng muốn mang sang gì cả.

Nỗi buồn ga cuối còn nguyên.

Bạn hãy nhận lấy Trần Dần - Thơ như vậy!

Link sang talawas:

http://tproxy.guardster.com/proxy.php/333034303000e18c9292022b7dfd92c49cc4f2c462bd945400

VÀ MỜI CHIÊM NGƯỠNG BỘ ẢNH HIẾM CÓ do Quỳnh Hương chụp lại từ quyển sách “xịn” 100%. Hiện nhà tớ có 2 quyển, ai đó muốn đọc có thể hỏi.

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket