The Unique

Gớm, ngày nào đến trường mà cũng được như ri thì chả hóa ra là đi nghỉ tĩnh dưỡng à?

Sau đây là màn đú đởn của gái mạng 24 (tuy không đông đủ). Ảnh hơi nhiều nên bạn Oanh resize bé tí, đành chịu vậy. Ồ lêu ồ lêu!

Camera: Ngọc Bích

Memory Card: Thu Oanh

Design: Đội Gái già

Photo: Hoàng Minh

Model: Đội Gái già

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Với cô Hằng Tâm lý - Rất là khoái phong cách của cô, có cái gì hơi bùi bụi, hơi ngông ngông, hơi nam tính. Em thích cô như thế lắm cô ạ, cho em ôm cô cái!

Photo Sharing and Video Hosting at PhotobucketThùng rác ư? Chuyện vặt! Cái Oanh nó còn bới được cả bông hoa đại trong đấy, và vô tư hít hà cơ đấy! Toàn gái xinh! Suỵt! Bé cái mồm chứ, những đứa xinh nó nghe thấy bây giờ!

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at PhotobucketBạn Minh đang "ở trển" ngắm máy, vừa hóng chuyện Gái già đì zai, vừa cười hôi! Kết quả là sau một hồi lộn nhộn, chúng ta, chị em Gái già, đã có một quả tim to tổ bố, từ méo mó sang vẹo vọ! Đấy, đì zai như thế cơ mà, lại còn đan xen giữa các màu sắc nữa. Bravo Gái già, bravo bạn Minh!

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Đú lần 2, lại nghĩ ngợi, chẹp, xong trái tim thì ta vòng cung. Ước mơ làm hoa hậu cháy bỏng đến nỗi bong hết cả ra ngoài. Vẫy tay chào "Fan trung thành" Hoàng Minh cái nào chị em ơi!

---> Và đây, nhóm Gái già đã sáng tạo không ngừng, nở bừng ý tưởng để cho Verdet Cẩm từ xấu chuyển thành... đỡ xấu hơn! Đấy, sáng tạo tập thể là thế đấy! Đẹp tiềm ẩn!

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Chuyện nhỏ! Chú tưởng anh không biết đú à? Oa, Noel sắp đến rồi! (Chết thật, không biết lúc đó thi HK xong chưa)

---> Đú trong lớp. Nhìn thấy không? Dòng chữ "Buoi hoc cuoi cung" của MT trên bảng kia kìa! Ôi B9 thân yêu, chuồng chim thân yêu!

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Thôi, thế là qua rồi, buổi học chính khóa cuối cùng của đời sinh viên. Tự dưng thấy cứ "thế nào"...

The Unique

Ước chi mà mình có thể xé toạc...

THỊ MẦU 97
Này chị em ơi!
Nhớ ai gầm gào trong cổ họng
rồi cười nưa rúc mặt đám đông
xanh thì đỏ
tím thì vàng
váy ngắn thì chân phải cong
một mình: đạo đức-cười thầm: sang trọng
( Ồ, với mình ư? Vâng, em đạo đức. Vâng, em sang trọng. Vâng, em dịu dàng dễ thương. Em ạ, cái đó em chẳng phải giấu, tôi cũng biết tỏng đi rồi.)

Này chị em ơi!
Thích ai nói ngọng thành khinh
thằng này đểu con kia kinh
con này cởi áo quần nhanh lắm
không phải bạ ai cũng vén miệng tụt lời
(Đoan trang quá chứ! Vén cái gì? Tụt cái gì? Hỡi ôi, Thị Mầu hiện đại! Hóa ra lời oanh, miệng ngọc của em cũng như đống áo quần sống sượng. Ấy thế mà cái đống sống sượng ấy không phải bạ ai em cũng cho đâu nhé! Em đoan chính.)

Này chị em ơi!
Yêu đương thì phải giữ gìn
vào sau cửa buồng vần vũ mười lăm phút
ra đường đoan trang chớp mắt thướt tha
yêu không được đánh mất mình
chỉ ăn cắp người ta...
(Ồ, cái này thì ta gặp nhau chăng? Ở nhà thì thôi, trên giường cũng thôi, ai mà còn biết cái gì là giữ gìn? Ai mà biết được? Em vẫn cứ đoan trang, em vẫn cứ được người ta chiều chuộng đấy! Ai bảo chị không đầu mày cuối mắt được như em? Nhưng này chị ơi. Chị cứ ở nhà làm bộ đoan trang với chồng chị đi. Còn em đây? Em sẽ chẳng dại mà đánh mất cái của trời cho. Mà này, yêu gì thì yêu, chứ đừng có đánh mất mình, chỉ ăn cắp người ta thôi nhé!)
Đấy chị em ơi!
Em cóc cần đoan trang, em cóc cần dịu dàng nữ tính, em cóc cần tự dối mình. Em yêu ai, à không, em thích ai, em muốn làm gì thì em làm. Em cóc sợ cái "giá cắn tư cắn năm" của chị. Em đứt bung, em xé toạc. Em không làm chị Thỏ bông.
Mầu ơi, sao em đẹp thế? Đẹp lẳng lơ, đẹp đa tình, đẹp đĩ thõa.
The Unique



Bước chân qua những tháng ngày nắng đẹp. Giờ em lại một mình.

Anh có mối quan tâm của riêng anh. Và hình như,... em biết mình là một "con gió xinh".

Em và anh, mới có vài tuần đây thôi, còn thân thiết, như người nhà.

Em và anh đi chơi 20/10, cũng là lần đầu tiên. Rủ nhau "giời ơi", nhưng phải 2 anh em đều "chưa có gì" nên gật đầu bổ củi. Đi Vincom xem phim và chén bỏng ngô, em thu hoạch được mấy cái ảnh ngược sáng đèm đẹp.

Chiều, anh sang rủ em đạp xe. Thực ra là em rủ anh trước. Và có những lần lòng vòng qua đường Bảo tàng dân tộc, có những lần lên Đào Tấn ngửi hoa sữa trộn bụi, có những lần ra Mỹ Đình xem diều (nhưng chả có con nào). Rồi kết thúc chuyến đi là mấy vòng trong sân trường, lao dốc đoạn lên sảnh chính.

Anh rỗi, anh qua chơi với em. Anh ngồi nghịch Cool Edit nhà em, vì máy em RAM 80G, nhanh hơn máy nhà anh. Anh ngồi tách nhạc, vì anh và em cùng thích hát karaoke, thích "biểu diễn", và dự định hát chung rồi upload nữa.

Anh đi hát bên trường về, ghé qua cài win lại giúp em, anh ngồi nghịch đến cả 11 giờ chưa chịu về, bố em còn thấy "choáng".

Anh rất buồn cười, thật đấy! Em mời anh xơi mấy trái chuối, anh xơi. Em hỏi anh có uống ca cao không? Anh bảo có. Em nấu cơm cho cả nhà, mời, anh ở lại chén luôn,...

Em rất thích những người bạn như thế, tự nhiên, thoải mái, không câu nệ gì, tất nhiên là cũng có chừng mực, như anh.

Những ngày em gặp chuyện không vui...

Anh thường xuyên hỏi han xem em thế nào. Anh đưa em đi học. "Nếu bây giờ có một điều ước, anh ước nụ cười sẽ lại hiện trên khuôn mặt em". Em thực sự rất cảm động. Em đã tìm thấy một người bạn đúng nghĩa, ít ra là em đã từng nghĩ như thế.

Còn nhớ không? "Nếu có chuyện gì buồn, em nên chia sẻ với bạn bè, và anh sẽ là người đó, được không?"

Rồi em bị ốm thêm. Anh sang thăm, đi dạo bên trường với em. Em và anh cùng edit một loạt ảnh "lão béo làm dáng" bên lan can hoa đỏ, anh trỏ tay lúm má.

Thật kỳ diệu, một tình bạn bất ngờ nhưng đã đủ nuôi dưỡng niềm tin cho em vào mọi người xung quanh.

Nhưng rồi, đùng một cái! Anh có NGƯỜI YÊU!

Em rơi tõm. Và thế là từ đây trở đi, em và anh "đường ai nấy đi".

Sẽ không còn anh ì ạch vòng bánh xe bên cạnh.

Sẽ không còn được cùng nhau vừa đi xe đạp trên đường bụi, vừa hát ông ổng "là đôi cánh chim nâng em bay cùng cuộc đời".

Sẽ không còn được thực hiện nốt ước mơ "cháy bỏng" là làm clip.

Sẽ không còn được anh đưa đi học thêm trong những ngày em ngại đi một mình.

Ôi, lỗi tại TÌNH YÊU. Chiều nay, em đạp xe MỘT MÌNH.

The Unique



Trời chiều buồn thảm.

Giàn hồng leo thả hoa như chiếc màn công chúa. Chậu quỳnh mảnh mai vươn những cánh tay buồn.

Ánh sang ban ngày tắt hẳn. Em tưởng chừng thế giới này chưa bao giờ có khái niệm “ban ngày”.

Trận gió kéo theo bao nhiêu lá khô, sân nhà đóng lớp bụi dầy cộp.

Chiếc chuông gió đầu hồi ùa reo lên vui thích

Tấm màn hồng leo đưa đẩy nhẹ nhàng rồi chuyển sang những nhát bay dứt khoát như chiếc roi quất vào cơn gió cáu kỉnh.

Mưa.

Chớm đông rồi. Em khẽ đưa hai bàn tay lên xoa hai cánh tay mỏng mảnh.

Đường phố ướt nhoẹt, loang loáng những vệt đèn đường màu vàng không thành hình thù gì cả. Những vũng nước đọng, ánh đèn loang rộng lấp loá.

Những cơn mưa, những người tình, những vũng nước đọng. Mỗi người tình là một cơn mưa, có cơn mưa báo trước và có cơn mưa không báo trước, có cơn mưa kéo theo giông bão và có cơn mưa bóng mây, và những lắng đọng lấp lóa trong tâm tưởng. Đã có bao nhiêu người đến bên em? Bao nhiêu người không thể ở lại bên em?

Em chưa từng yêu, và em muốn quanh em sẽ có thật nhiều những người bạn để sẻ chia. Thật ích kỷ. Có bao giờ anh nghĩ rằng em không cần đến cái gọi là Tình yêu chưa nhỉ? Và nếu như anh muốn ở em một sự chọn lựa, thì tốt nhất là anh hãy đi, giống như những người khác.

Labels: 3 comments | edit post
The Unique

NHÂN NGÀY Nhà giáo Việt Nam 20/11, chúng em xin chúc các thầy, cô giáo sức khoẻ và hạnh phúc.

Sau đây là những khoảng khắc đáng nhớ trong dịp Tết Nhà giáo của chúng em dành tặng các thầy, cô:

1. "Con dâu" Quyên và thầy giáo+"bố chồng". Quyên sướng quá, cười nhe nhởn. Lấy được Quyên thì đúng là có con trâu tốt trong nhà, ặc!

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

2. Hương và thầy Tuấn (Lịch sử tt Việt Nam), buổi cuối môn học nên tranh thủ làm cái ảnh cho nó xôm.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

3. Nhí nhố với thầy Long (thời báo Tài chínhVN), hôm đấy bao nhiêu là 9 với 10, chết cười! Thầy có một ưu điểm là thường mời lớp đi ăn sau khi hết chuyên đề. Chuẩn bị dạ dày anh em ơi! Khoanh tròn cái mặt mình.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

4. "ĐÚ" bên thầy Tuấn (Xây dựng Đảng), thầy giảng bài rất là có hồn, hùng biện, hình như có đứa há mồm nghe thầy nói...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

5. Một số đồng chí trong lớp... Có lọ măng ớt của mình tặng nó kìa!

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

6. Thò mặt vào khuôn hình nào anh em ơi!

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

7. Dễ thương zãi tè luôn!

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

8. Bao cao su..., à quên, Ban cán sự: ''hướng về phía tương lai tươi sống!"

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Mong các thầy, cô giáo luôn ở bên chúng em, ủng hộ chúng em!

The Unique



Sinh năm 1976, tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật Hà Nội khoá 2003 - chuyên ngành Hội hoạ, Lê Thị Minh Tâm vừa mới ra mắt công chúng với 62 bức tranh sơn dầu mang cái nhìn trực tiếp về tình dục. Đó là thứ tình dục đầy tính nhân văn, chứa đựng nhiều số phận, nhiều cung bậc của cả hạnh phúc và khổ đau.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Chọn tình dục làm đề tài cho 62 bức tranh, hình như chị muốn có một sự “ra mắt” ấn tượng?

Tôi không quan tâm nhiều đến đề tài này đề tài nọ. Đề tài thì nhiều nhưng phải yêu thì mới có thể vẽ được. Nó như những gì mình thấy trên con đường mình đi, cứ đi hết con đường ấy rồi mới có thể nhận ra đâu là nơi mình yêu nhất. Nhưng nói cho cùng, đối tượng vẽ cũng chỉ là cái cớ mà thôi. Hoạ sỹ vẽ tranh không phải để treo lên mà là để giải quyết câu hỏi của chính mình, giải quyết những gì mình còn băn khoăn.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Phải yêu mới vẽ được? Vậy chị yêu điều gì?

Bản chất của người nghệ sỹ là yêu. Tôi yêu những số phận con người. Có một anh mẫu ở trường Đại học Mỹ thuật đã gây cho tôi ấn tượng rất mạnh. Một thân hình gầy guộc, một chút không ổn về thần kinh nhưng rất hiền lành, không có gia đình và sống bằng nghề làm mẫu. Anh ấy bị bệnh lòi dom, và màu trắng của tấm vải lớn mà anh ấy ngồi khiến cho phần lòi dom càng thêm đỏ nhức nhối, anh ấy run bần bật vì đau. Nhưng tôi thấy anh ấy rất đẹp, cái đẹp ẩn chứa cả một số phận.

Tôi yêu người phụ nữ. Phần nhiều tranh của tôi thể hiện tình yêu dành cho họ, còn đàn ông chỉ là một phần hiện hữu, nếu có hai người thì thường là khi người đàn ông và người đàn bà ở trong một khoảng khắc hạnh phúc rực rỡ ngắn ngủi. Và ai biết được rằng nó đem lại cho người ta hạnh phúc hay là đau khổ.

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket

Phải chẳng chỉ có tình yêu và tình dục mới cho người ta hạnh phúc?

Ai cũng phải đi qua chặng đường tính dục, ở đó có một khoảng khắc hạnh phúc. Những ai may mắn thì được hạnh phúc, hoặc có thể vì một giây hạnh phúc mà khổ đau cả đời. Chỉ sợ cái người mà ta chăn gối lại không phải người ta yêu. Có thể tôi đã đi qua, đã trượt chân, tôi dè dặt hơn và nghi ngờ tất cả, tôi khuyên em gái mình đừng có bước theo. Nhưng có chắc nó đã nghe tôi? Ai cũng phải tự mình trải nghiệm tất cả. Vì thế, tranh của tôi có lẽ hợp hơn với những người đã “qua cầu”.

Theo lời chị nói thì có lẽ “bên kia cây cầu” có nhiều khổ đau hơn hạnh phúc?

Trong mỗi người luôn có sự đấu tranh giữa thiện và ác, giữa ham muốn bên trong và đạo đức bên ngoài. Con tim mình nói lời yêu tha thiết đấy, nhưng chuẩn mực xã hội không cho phép. Khi phải cân bằng hai điều đó, người ta sẽ cực kỳ đau khổ, mà thường là như vậy. Tất nhiên, nếu mình ác thì mình sẽ dẫm đạp lên người khác để có được hạnh phúc riêng. Nhưng hãy nghĩ mà xem, riêng việc được sống trên đời, được làm việc mình thích, được có người mình yêu cũng là hạnh phúc rồi. Vì thế nhất định không được nghĩ đến điều ác vì nó chỉ làm người ta ghê rợn.

Mỗi người đối xử với cái ác theo một cách khác nhau, và tôi sẽ không bao giờ đem cái ác vào tranh của mình. Mọi đức tính đều tồn tại trong con người, nhưng phần tốt luôn cần được hiện hữu.

Trở lại với những bức tranh của chị, chị nghĩ gì về những phản ứng trái chiều xung quanh?

Có người nói với tôi: “Em nhìn tình dục trong trẻo quá!”. Cũng có nhiều người thấy “khó” xem. Người phương Đông thường có tính mặc cảm, lảng tránh những điều tế nhị - như tình dục, nhưng mấy ai tự tin để nói rằng: “Tôi sẽ làm trinh nữ cả đời”?

Gia đình tôi đã từng phản đối. Nhưng khi mình dũng cảm vượt qua mặc cảm do chính mình tạo ra thì mọi người sẽ hiểu, sẽ thấy những gì mình vẽ là rất bình thường.

Phản ứng thì nhiều nhưng cái duy nhất mà tôi cảm nhận là phải đi tiếp con đường này, phải đầu tư nhiều thời gian và công sức hơn. Những gì tôi làm hôm nay vẫn còn rất nhỏ và tôi phải đi nữa.

Chị không sợ nó sẽ nhàm chán sao?

Nhàm hay không là do mình. Mình vẽ cho mình chứ không phải cho ai bên cạnh, vẽ như thể mỗi bức tranh đều là lần cuối cùng mình được vẽ để tải hết những tâm tư trong lòng. Tôi vẽ cho chính mình, mình là người thưởng thức đầu tiên, còn khán giả là người đứng sau, chiêm ngưỡng sau.

Vậy thì xin chúc chị có được nhiều thành công hơn nữa trên con đường của riêng mình! Rất cảm ơn chị đã chia sẻ!

http://www.vovnews.vn/?page=109&nid=53531

QUỲNH HƯƠNG