The Unique



Tự sự 21 (**)

Hồi cấp 1 học trường làng vui lắm, đường đi bộ tuy có hơi xa nhưng trẻ con dai sức thật, chạy nhảy suốt ngày mà có biết mỏi bao giờ?

Thích nhất là những lần khai giảng, bắt đầu năm học là được gặp bạn, vui lắm. Trường làng vốn nghèo nên cứ có lễ gì là đều huy động học sinh “mỗi em mang theo 1 cành hoa cho lọ hoa của trường”. Mình với thằng Tâm lần nào cũng hái hai cành hoa giấy to đùng mang đi, oai như ếch! Rồi cả những lần dọn vệ sinh trước năm học, đứa nào cúng đem đi bao nhiêu cành tre để rào cho bọn trẻ hư không vào phá, rồi mang cả chổi tre để quét sân, sân trường mù mù màu bụi hồng.

(À, nói đến thằng Tâm , lại phải kể tí ti về nó. Thằng Tâm ít hơn mình một tuổi, nhưng vì đi học sớm nên cùng lớp với mình. Thằng Tâm người nhỏ nhỏ, mặt mũi lúc nào cũng lem luốc, có nhiều lần mẹ nó sai mình rửa mặt và chân tay cho nó. Eo, ơi, mình chỉ di nhẹ ngón tay trên cánh tay nó nà bao nhiêu ghét chạy theo vón cục đen ngòm. Có lẽ tắm cho nó phải dùng cả dao cạo cũng nên. Thằng Tâm hay bị giun kim, cứ một chốc lại nghe mẹ nó gọi í ới: “Tâm ơi về móc giun kim!”. Thật là... Nhưng ai bảo nó hay ăn bẩn cơ. Ngày đó hay có ông bán kem mút loại 100đ, là kem nước đá pha đường hoá học, cây kem to lắm. Thằng Tâm tay thì đen xì mà vẫn cứ cầm luôn cả cái kem (vì là nước đá nên cái que hay bị tuột), cái thứ nước ở trên cái kem đúng là suốt đời “dằn vặt" mình. Nó còn rất thích mì tôm, thậm chí, khi đi học, mọi người mang nước lọc, còn nó mang nước... mì tôm đi để uống! Ôi tuổi thơ sao mà dữ dội thế nhỉ. Nghe nói giờ nó cũng đang học ĐH.

Nhưng thằng Tâm tính cũng hay, cũng nghe mình, hay gọi mình là chị. Nó với mình nhiều hôm rủ nhau ra sau vườn nhà mình, ngồi ngắm hàng rào hoa dã quỳ vàng rực mà bố chặt ở đâu về. Cái hàng rào ấy vào những mùa hoa rộ, nở bung cánh vàng, màu hoa nổi bật trên những dải đồng xanh rì, thoảng mùi hăng hắc. Hoa dã quỳ rất đắng nên ở quê mẹ (Lạng Sơn), người ta gọi thứ hoa vàng vàng nở trên đèo Sài Hồ là hoa lá đắng.

Mình và thằng Tâm còn hay đi hái hoa dâm bụt. Mỗi lần hái cả rổ rồi ngồi phệt xuống đất, bóc đài hoa để mút cái nhuỵ ngọt ngọt. Cũng có khi bóp mạnh gốc bông hoa để nhỏ mật vào cái chén, khi nào đầy thì uống. Những bông hoa được tận dụng lại, bọn mình tách cánh hoa cho mỏng rồi dính lên mũi, lên trán trông như cái mào gà. Nhựa hoa nhơn nhớt, dinh dính nên khi rửa mặt thì không dễ chịu tí nào.

Vào những ngày đồng ruộng khô nẻ, nông dân thu xong lúa. Mình rủ nó và mấy đứa cùng lớp đem những cây củi to ở nhà ra đồng, chôn cọc rồi phủ lá cọ lên làm cái lán. Lán thì bé tẹo mà đứa nào cũng tranh nhau đòi chui vào, vạo vọ nên nó đổ sập xuống, lại đổ tội cho nhau. Cũng trên những khoảnh ruộng khô ấy, bọn trẻ con vẫn thường đi... “gửi tình yêu vào đất” nên vẫn có “thuật ngữ” là đi (xin lỗi) “ỉa đồng”. Gió đồng mát lắm, ngồi mãi không chán (?), lại còn với tay rút mấy cái đòng đòng sót lại trên gốc rạ rồi cho vào mồm... nhai, thấy thơm thơm, ngọt ngọt mùi sữa, thế có chết không! Đi một mình cũng buồn nên mình với nó thường... rủ nhau cùng đi, nói chuyện vui ơi là vui.

Mình với thằng Tâm cũng hay đi học cùng nhau.)

Trước cửa lớp nào cũng có 1 cái cây tự trồng và một bồn hoa trồng đủ thứ linh tinh, cúc đám ma, mười giờ, mào gà, bươm bướm, bóng nước là nhiều nhất. Bồn hoa được quây lại bằng những viên gạch be bé xếp chồng gác lên nhau, trông lô xô và khá duyên.

Nhà trường hay phát động mua tăm ủng hộ người mù, mình xin tiền mẹ mua hai gói, đem về nhà, mẹ đòi dùng nhưng mình không cho. Mình đã lí luận là: “Không được, mua cho người nghèo thì để người nghèo dùng chứ!”

Hồi đó mình học lớp 4A, từ bé đến lớn toàn học lớp có chữ A mới hay, mặc dù không phải khi nào A cũng có nghĩa là “chọn”. Cô chủ nhiệm tên là Hà. Cô Hà nhà nghèo lắm, ngôi nhà bé tẹo, tối ôm, hình như mình và các bạn có đến đó một hai lần nhân dịp 20/11. Cô Hà gầy, da sàm sạm. Cô Hà nói ngọng nữa, mình nhớ lớp mình có con bé tên Linh nhưng chẳng bao giờ cô gọi đúng tên nó cả. Cô Hà cũng hiền. Năm lớp 3 thì có cô chủ nhiệm khác, tên là Oanh. Cô Oanh nhà giàu, trông cô lúc nào cũng sang sang. Cô có đứa con gái ở lớp B, học cũng giỏi nhưng trông lúc nào cũng yếu yếu.

Lớp trưởng là 1 thằng nhóc tên là Huy-Nguyễn Quang Huy. Da nó trắng hồng, má phính phính như quả đào vậy, và rất xinh trai, trông lúc nào cũng sạch sẽ, thông minh. Nó học cũng giỏi. Mình là lớp phó học tập, Huyền Trang là lớp phó văn nghệ. Dù là bé tuổi đấy, nhưng cũng thích nhau. Mà khổ nỗi lớp có mỗi thằng lớp trưởng “ngon mắt” thôi. Không biết có phải vì vậy không mà lũ con gái có hai phe to vật chuyên đối đầu nhau. Một phe là Huyền Trang, Phương Hà, Quỳnh Anh; phe kia là mình, Thuý, Nhung, Hảo, lí do chia nhóm là vì... ở gần nhà nhau! Đến lí do cũng ngốc xít.

Nhưng mới học với nhau được 2 năm thì nó chuyển đi, vậy là 2 năm còn lại, chức lớp trưởng rơi vào tay... MÌNH! Oé!!!!!

Lớp trưởng rất mải chơi. Trường có chương trình Sinh hoạt sao, các học sinh lớp 4 và 5 sẽ đến lớp tổ chức sinh hoạt, hát và dạy trò chơi cho các em lớp dưới. Mình là trưởng sao tại lớp 1A. Cứ nhớ mỗi lần đi sinh hoạt cuối tuần, cầm trên tay cái thước gỗ mà chị Mai làm cho, lăm lăm đi kiểm tra tay các em, đứa nào tay bẩn phải ra... ao rửa cho sạch, mà khổ nỗi cái ao cũng đỏ ngầu như sông Hồng bây giờ, chẳng biết rửa xong có sạch như khi chưa rửa không.

Rồi các anh chị dạy các em hát, múa bài Kim Đồng, bài Ca ngợi tổ quốc, bài Em là búp măng non,... Cầm khăn đỏ lên, buộc thành hoa rồi quấn vào ngón tay để múa, tuổi thơ thật đáng yêu biết bao!

Có lần, mải đi sinh hoạt sao mà Sao trưởng quên mất mình là lớp trưởng, phải về sinh hoạt lớp, khi bạn đi gọi về thì “được” cô chủ nhiệm tặng cho cái nhìn đầy “âu yếm”. Cô này, trẻ con mà!

Là lớp trưởng oai là thế, mà mình bị gán ghép với thằng Chu Hoài học dốt, xấu xấu, bẩn bẩn, béo ị, mồm lúc nào cũng như thừa nước miếng. Nhưng được cái nó rất nghe lời mình, nên đi học cứ bắt nó xách cặp cho về đến nhà (cách nhà nó 2 cây số). Rồi hôm nó làm được cái ống nhòm bằng đít chai thuỷ tinh màu xanh xanh, trong trong, ai xin nó cũng không cho xem, thế mà mình chưa xin nó đã mời xem, bé tí đã có người ái mộ rồi. Nhà Chu Hoài có cây táo rất ngon, nhưng mẹ nó khó tính lắm. Nhân cái hôm nó lên bảng làm bài tập, cả lớp nhắc cho nó được 7 điểm, thế là ra chơi kéo nhau về nhà nó (kề sát trường) để nịnh nọt mẹ nó. Hôm đó ăn táo no nê gần chục đứa. Nhưng Chu Hoài cũng là thằng rất bướng, thế nên nhờ nó mà mình học được cách nịnh và ra lệnh cho mấy tên ngốc cùng lớp.

Không biết chúng nó sợ oai lớp trưởng “Tớ mách cô đấy!” hay không mà không chối mình cái gì bao giờ. Nhớ hồi bố bị đau đầu, cần cây cải trời làm thuốc. Cây cải trời trông hơi giống cây cải cúc nhưng mùi hôi hơn, thân dai hơn. Cây cải trời mọc dại thì nhiều vô kể, chiều nào bố cũng đèo xe máy, 2 bố con đi nhổ mấy cây. Để tiết kiệm công sức cho bố, mình bắt lũ con trai (thằng Tiến, thằng Mạnh, thằng Cường, thằng Giang, thằng Hùng) phải hái cho mình. Về nhà, mình làm cả nhà cười vỡ bụng suốt... hơn chục năm nay vì cái cảnh: thằng thì cầm chổi trực nhật cho “nó”, thằng thì ôm một đống măng tre cho mẹ “nó” ngâm ớt, thằng thì ôm cả một bao tải cây cải trời cho bố “nó”, thằng thì xách cặp cho “nó”, còn “nó” thì đi tay không! Mà cái lần nhổ trộm măng còn bị người ta bắt được, cả đám chạy te te, còn thằng Mạnh bị tóm, không nhớ là nó có bị đánh không nữa.

Trong những trưa trốn ngủ, mình lên khu trung tu hái hoa đại. Thằng Tiến nhà gần đó nên ra hái cho mình, thằng Tiến trông y như trẻ con XôMaLi, đen xì hơn cả mình, đen bóng lên cơ. Cho đến giờ, mình vẫn thấy không có bông hoa đại nào thơm như cái bông hoa nó dạy mình làm. Nó lấy cái nụ hoa nhỡ nhỡ, kéo hất các cánh ra. Đó quả là một mùi thơm mới lạ, thơm rất ngọt và mát. Nhiều lần bạn bè hỏi “sao có kiểu ngửi hoa buồn cười thế?” nhưng nói ra chắc mọi người sẽ không tin.

Là lớp trưởng tức là cũng học được. Thế nên mỗi lần có các cô giáo thực tập bên trường Cao đẳng là lớp trưởng “đắt hàng” tợn. Cô nào cũng dặn “Em về học thuộc truyện này nhé, mai cô gọi lên kể nhé”. Gớm, bàn tay các cô vuốt ve mình hơi bị “ác”. Mình được các cô chiều nhất lớp. Trong cái ảnh chụp duy nhất hồi lớp 4, mình đứng trong vòng tay ôm của cô Lý.

Hồi bé mình cũng đi học thêm. Lớp học thêm ở nhà cô giáo, bé tí, bàn ghế đen nhẻm, đi từ bờ ruộng lên phải qua một con dốc cao, trung du mà. Hôm ấy học ôn thi học sinh giỏi văn, cô dạy tính từ, bảo đặt câu có từ “sục sôi” vì vừa học xong bài “Lá cờ đỏ thêu sáu chữ vàng”. Lớp trưởng đặt câu là: “Siêu nước sục sôi.”(!) Về nhà lại còn khoe khoang, bị chị Thuỷ cười thối mũi.

Đi thi học sinh giỏi văn lớp 4. Mình rất thích những kì thi vì toàn được mẹ cho đi ăn bánh cuốn trứng ở quán bác Luyên. bác Luyên có chồng là Huyên, con gái là Thuyên, mọi người thường trêu là “Huyên Luyên Thuyên”. Bác Luyên làm bánh cuốn ngon đến nỗi nó đã ám ảnh suốt tuổi thơ mình mà cho đến lúc này, cứ về Thái Nguyên là chỉ thèm ăn bánh cuốn trứng, mà cũng chỉ thấy bánh ở đó là ngon nhất quả đất. Ngon thế nào? Này nhé, bác ấy múc nước bột loãng bằng gáo dừa có cán rất dài, tráng lên cái nồi hơi căng mặt vải phẳng lì, dàn cho bột đều mặt vải rồi úp vung. Một lúc sau, bác đập trứng gà lên cái lát bột đã chín, rồi lại úp vung. Cuối cùng bác mở ra, lấy bàn xản kéo rìa bánh phủ kín cái trứng đang lòng đào, cho ra cái bát con. Bác rót nước chấm nóng rẫy vào bát, rắc thịt băm, rau thơm thái chỉ và hai miếng chả lá lốt vào đó nữa. Mình nâng niu miếng bánh ghê lắm, dùng thìa xắn từng góc một, trộn cả nước, thịt băm và chả, ngon mát không để đâu cho hết. Rồi lách thìa vào giữa cái bánh để không cho lòng đào chảy lẫn vào nước mắm. Cái bát của mình lúc nào cũng trong tình trạng cạn sạch nước lẫn cái! Cung cách ăn đó đến giờ mình vẫn giữ, nhưng chẳng mấy khi được áp dụng vì ở Hà Nội không đâu làm thế. Cũng có lần thắc mắc “sao bảo người Hà Nội ăn ngon lắm cơ mà?”

Ăn rồi thì phải đi thi chứ nhỉ? Mẹ đèo mình đi thi ở trường bên thành phố. Từ hồi đó đã thấy các bà mẹ dúi cho con cái mấy quyển giống như “phao” bây giờ, để chúng nó chép. Ra phòng thi, cũng chả hiểu có làm được không. Hình như bài thi có 1 phần đặt câu có dùng trạng ngữ. Mà mình thì chưa học trạng ngữ, thế mà cũng đã biết... “viết bừa, nhỡ đâu trúng”. Rồi có cả 1 bài viết đoạn ngắn tả mùa xuân, đại loại mình có cho 1 bà tiên cầm đũa thần vào trong bài đó.

Một thời gian trôi đi, đã là cuối kì, cô quên sổ liên lạc ở nhà, sai lớp trưởng và cái Thuý về nhà cô lấy, nhà cô cách trường 3 cây, nhưng đi đường ruộng và suối thì nhanh hơn. Về đến trường thì cả trường đang chào cờ. Cô giục mình lên “sân khấu”. Sao lại lên? Cô thì cứ đẩy đẩy. Hoá ra là được giải khuyến khích môn văn thành phố-giải thưởng học sinh giỏi đầu tiên và cuối cùng trong đời! Mình được thưởng 100.000đ và 1 cái cặp sách xanh đỏ. Hôm đó mình mặc chiếc áo cộc tay màu xanh trứng sáo mẹ may cho. Nghe con bé hàng xóm kể lại là nó đọc báo thiếu nhi có tên mình được giải đó, đấy là lầu đầu tiên lên báo. Thi học sinh giỏi, được học sinh giỏi mà khi mọi người hỏi: “Thế có được lên lớp không?” thì lại nói: “Con cũng không biết!”.

TO BE CONTINUED...

The Unique



Tâm sự tuổi 21 (*)

Người ta bảo: Có những người chỉ sống bằng kỉ niệm, mình không biết có đúng thế không, nhưng hình như cũng có một phần của mình trong đó...

Những khi buồn, mình thường nhớ về hồi bé tẹo. Tổ 4-phường Tân Thịnh, nhà mình là 1 trong khoảng 5 nhà trí thức của tổ, không có ruộng. Ngôi nhà ở Thịnh Đán-Thái Nguyên cũng nhỏ thôi, nhưng có vườn rộng lắm. Nhà vách đất, bố, mẹ với các cô chú hàng xóm phải bứng bùn ruộng lên, trộn với sợi rơm đã chặt khúc, trát lên cái khung tre nứa đã dựng sẵn. Lúc nhà chưa khô, cái mùi hôi hôi mà trong trí nhớ trẻ con thì thơm lạ kì! Nhiều khi rất thèm được áp má lên một bức tường trát đất, cảm nhận cái hơi man mát, ngai ngái của bùn và rơm. Rồi đến mái nhà, đó là những nẹp lá cọ khô màu nâu xám xỉn xỉn, cứ qua một mùa mưa lại phải đảo một lần vì lá ẩm, nước thấm hết xuống dưới, nhà dột tong tỏng, chậu đem hứng không biết bao nhiêu cho đủ.

Nhà mình có một cái giếng to, tuy không đào sâu quá như nhà hàng xóm nhưng nước cũng rất trong và ngọt. Cứ tưởng tượng một ngày hè nóng bức đến cháy da, đi đâu về, múc một gàu nước mát rồi cứ thế mà tu ừng ực thật khoái! Bây giờ mùa hè toàn uống nước tủ lạnh, mát hơn, nhưng không có một thứ vị nào khiến cho mình phải nhớ. Sân có hai cây bàng to, một cây gần giếng nên đến mùe hè, tán bàng to ôm lấy hết cả sân giếng, màu xanh mát mắt nằm sâu trong lòng nước trong. Những ngày có lũ, mưa nhiều, giếng ngập lên tận thành, múc nước chẳng cần dùng gàu, trẻ con thì thích nghịch mưa, nghịch nước, nhưng người lớn thì cứ mỗi đận mưa lại lo không biết có trụ nổi một mùa này. Những ngày lụt lội, chẳng được đi chơi, trẻ con ngồi thu lu trên giường, nhìn người lớn lội qua lội lại trong nhà để thu những đồ đạc đang trôi bồng bềnh. Qua khung cửa sổ bằng sắt và mái ranh rỏ nước từng hàng, cánh đồng đằng xa mênh mông như biển nước trắng xoá, không còn nhìn thấy lúa mà chỉ một màu bàng bạc, mù mù và những bụi cây ven suối ngả rạp vì gió lớn. Những ngày này đi học cũng thật vui! Ấy là cảm nhận của một đứa trẻ trong mình. Con đường đến trường cũng gần 2 cây số, rặt một màu đất đỏ, ngày nắng thì bụi đến lem luốc cả mặt, còn ngày mưa thì không còn gì để tả. Những cái ổ gà, những vết chân trâu hằn trên đường đều ngập một thứ nước đỏ au, đặc sệt, ai đi mà không nhớ từng vị trí sẽ bị thụt chân mà không rút lên nổi, đành phải “để tạm” dép ở đấy. Trẻ con nhà kha khá thì có ủng mà đi, ngày đó là những cái ủng nhựa xanh đỏ, mỏng mỏng và dễ gãy. Riêng mình thì mẹ gửi chú hàng xóm (chú đi xuất khẩu lao động ở Đức) mua cho mình một đôi ủng “xịn” màu xanh thẫm. Chiếc ủng d của mình đẹp, dầy dặn và bền nhất trường, đó là niềm hãnh diện không dấu nổi của một đứa trẻ nhà quê. Không hiểu sao mình lại thuộc đến từng cái ổ gà trên đường đi học, vậy nên mình luôn là đứa cầm đầu dắt cả bọn năm bảy đứa cùng đi.

Rồi mùa thu sang, lá bàng đỏ ối, rụng kín mặt giếng, dập dềnh một mảng lớn, muốn múc nước phải gạt hết đám lá ấy.

Đến mùa đông, nước lạnh ngắt, cóng tay. Cây bàng trụi thùi lụi, trơ ra toàn cành trông như chỉ cần châm một mồi lửa là cháy phừng phừng. Mùa này cây bàng thường có con sâu gì đó mày trắng xù xù, trông rất khủng khiếp, mình chẳng dám bước ra lấy nước rửa mặt, đành lấy trộm ít nước nguội đun uống để rửa mặt, bị mẹ phát hiện, phát mấy cái vào mông.

Khoảng sân rộng, nên bố thường lái xe máy vào trong khu bảo tàng, nhặt hạt bàng rụng về ươm cây. Vườn bàng của bố rất khoẻ và mau lớn, hình như hối đó chẳng ai nghĩ ra cái món này cả. Vườn bàng lớn nhanh, cây cao 1 mét, trông rậm rạp nên lũ trẻ rất thích chơi trốn tìm trong đó.

Bố trồng bàng để làm gì nhỉ? Để bán! Ừ, hồi đó bán được giá lắm, nhiều người mua vì đi qua nhà thấy 2 cây bàng tán lớn, vững chãi của nhà mình. Còn nhớ có hôm cả nhà đi vắng, bố nói: “Còn 1 cây bàng này, Ghi bán cho bố nhé, ai hỏi cứ bảo 5 nghĩ, không bán kém nhé!” Thế mà con bé cũng bán được đấy, cũng có tí máu con buôn. Mà giờ Thái Nguyên nhiều bàng to lắm, không biết trong đó csó bao nhiêu cây bố trồng nhỉ?

Mẹ và chị Mai cũng trồng hoa bươm bướm rất nhiều màu. Có nhiều lần những đôi trai gái di qua, lại ghé vào xin mua mấy bông.

Vườn sau nhà rộng hơn, là “giang sơn” cho mẹ trồng rau, mẹ là con nhà nông miền núi, thích rau rau củ củ cũng chẳng lạ gì. Mà mẹ trồng cái gì cũng mát tay, nào bí, nào mìa, nào sắn, nào khoai,... rồi cả mấy chục gốc chuối ăn thừa phải đem bán bớt. Mình vẫn rủ bọn trẻ cùng xóm “học nhóm” ở... sau vườn, lấy cái nồi nấu bột ngày trước, thả rau khoai, rau muống, mắm muối vào đun củi rồi... chén ngon lành. Rồi cả bọn lại trèo lên cây sắn, mỗi đứa chọn một cây như một ngôi nhà riêng, bẻ lá làm cái alô, làm tòn ten trên tai, gió đồng thổi lộng bốn bề tuổi thơ.

Tuổi bé ai cũng nghịch ngợm, mình cũng có vài lần suýt chết. Có lần ngồi bên cái thành bể nước bé tẹo (mẹ kể) mà không hiểu sao “nó” vẫn lọt thỏm xuống được, tái thế chứ (từ của mẹ). Rồi mẹ phải dốc ngược người mình cho nước ọc ra, cho tắm nước lá.

Có lần khác thấy mẹ ngồi bên thành hố vôi (ấy, vôi khô thôi), cũng mon men ngồi lên, ngã ngửa xuống lóng hố sâu hoắm. Mẹ lại ròng dây vào cái xô cao su, bảo ngồi vào để mẹ kéo lên.

Có lần chạy theo xem các chị đánh khăng đánh đáo, lơ ngơ thế nào mà bị khăng bay vào mặt, tí thì hỏng mắt đẹp.

Buổi sáng đi học lúc nào cũng có mấy cô bạn rủ đi. Bạn thân của mình hồi đó là Nhung, sáng nào nó cũng dậy sớm, đi học qua nhà, gọi “bạn Hương ơi!”, tiếng gọi réo rắt thế nào mà bây giờ cả nhà vẫn đem ra gọi mình mỗi khi có điện thoại. Đường đi học có nhiều cây “ăn được”, nào là sắn thuyền chát xít, lá ăn bứ cả họng, quả ăn đen xì mồm; nào là cậm cam, cậm kênh “ăn cậm cam nó mang ra đồng, ăn cậm kênh nó khênh ra đồng”, chả hiều đứa nào sáng tác ra câu ấy; rồi cây cà phê quả rất ngọt, cây thồm lồm mọc bò lan dưới đất, ngọn vừa chua vừa chát, quả bé tẹo màu trong trong; rồi cây mây quả chát xít, cứng đơ; rồi những hàng rào bên đường, chịu khó nhìn là bắt được trứng gà đẻ rơi,...

Những buổi trưa mình cũng lũ trẻ trốn ngủ, sang sân nhà hàng xòm chơi đủ trò, chơi đám cưới, chơi công chúa, trèo cây na, đi vặt trộm khế, mít, bưởi, nhót, trứng gà,... mùa nào thức nấy. Chơi lâu quá bị mẹ cầm roi đi gọi: “Ghi đâu?”-Dạ-“Mang cái dạ về đây!”. Mà cái roi của mẹ khi thì là cài thước may, khi là cật tre, khi là cành cúc tần mẹ vừa bẻ ở hàng rào, hoa lá vẫn còn tươi nguyên. Cái gì vào tay mẹ đều có sức “công phá"ghê gớm. “Ghi, biết tội gì chưa?”-“Có ..ó ạ”-“Tội gì?”-“Tội không ngủ trưa ạ”-“Thế muốn mấy roi?”...

Rồi cũng có những hôm đi mót khoai nhà bà Liên mới xới, không hiểu sao hôm ấy nhà bà ấy dỡ khoai ấu thế, để sót bao nhiêu củ to ơi là to, hí hửng đem về luộc với nhau. Đến chiều, bà Liên sang nhà hỏi tội: “Sao khoai bà chưa dỡ tí nào mà đã lấy?”

Rồi những tối bó rơm thành đuốc, bọn trẻ con như đàn rồng rồng chạy khắp xóm, chơi đủ trò: thả đỉa ba ba, cam quýt mít dừa, bịt mắt bắt dê, trốn tìm..., nô nhiều quá nên đêm ngủ cứ hay giật mình rồi cười khanh khách, doạ ma các chị.

Lại nói đến các chị, ngày ấy 3 chị em vẫn thường rủ nhau đi... ăn trộm “hoa màu”. Của đáng tội, nhà không thiếu nhưng mà “của chôm được ngon hơn của nhà”. Đi học mà tăm tia được ruộng lúa nếp, ruộng đỗ xanh là tối về 3 cái bóng đen đi “hành sự”, cũng có lần bị đuổi bán sống bán chết nhưng may mà thoát. Rồi ăn trộm chuối xanh, dâu, doi, bưởi, trộm cả quả đu đủ chín vàng ươm của bà cụ bên kia đường. Khi mẹ nói thì bà một mực không tin: “Không, trẻ con nhà này ngoan lắm, không làm thế đâu”. Giờ thì bà đã là người thiên cổ rồi. Cũng có khi 3 đứa ăn trộm cả hoa nữa, đem về cắm cho... vui nhà!

TO BE CONTINUED...

The Unique



3 giờ sáng mò dậy. Chưa bao giờ đi chợ hoa mùa đông-mẹ ơi, lạnh phết!

Ra cổng thấy ông bạn già đợi sẵn, đi qua nhà Việt Anh với Hiếu, cả 4 rồng rắn...

Có vẻ bọn con trai ko đc nhiệt tình lém, nhưng chắc sau này chũng nó đi với Em Yêu sẽ thấy khác chăng????

Chợ ko đông, hoa thì đẹp thật, hồng, cúc, ly, đồng tiền... chà chà. Mình khoái buôn hoa rồi đấy!

Mãi chả chụp đc cái nào thì trời lất fất mưa. 6 giờ về đến Nghĩa Tân, phở hôm nay ngon thật, chắc tại đói, mà quán đó cũng ngon lắm mà.

Về nhà... ngủ tiếp, 9h mới dậy. Hô hô... ít nhất có vài cái ảnh tư liệu và giá cả hoa để LÀM GÌ ĐÓ, năm thứ 3 rồi còn gì?

Labels: , 1 comments | edit post
The Unique



Ngày cuối năm, mình với sếp ngố đi "chơi"-1 cuộc lãng du vĩ đại!!!

Rồi lòng vòng ra hồ Gươm, rồi đi bộ quanh hồ, chụp ảnh linh tinh. Kể ra mà ngày nắg thì sẽ đẹp lắm. Nhưng ngày sương đi cũng hay, mỗi tội có câu gì lá vàng choé đẹp cự kì nhưng chụp lên chỉ thấy lá mà chẳng thấy tháp Rùa đâu. Cũng định chờ cụ Rùa nổi lên đấy! Rôi vào đền NSơn. Thú thật 21 tuổi đầu giờ mới lần đầu bước vào đấy (xấu hor quá đi). Nói chung 1 ngày mệt nhưng vui. Mình rất khoái cái ảnh chụp lén 1 anh Tây, anh í đang xem bản đỗ du lịch đấy! Trong yêu thế không biết

Labels: 0 comments | edit post
The Unique

Danh s¸ch líp B¸o m¹ng 24

Khoa PT-TH_HV BCTT

stt

Hä vµ tªn

Ngµy sinh

Quª qu¸n

Di ®éng

Nhµ riªng

§Þa chØ hiÖn t¹i

01

TrÇn ThÞ Quúnh Anh

18/09/86

NghÖ An

0988263485

038.834830

02

NguyÔn Ngäc BÝch

15/05/87

B¾c Ninh

0983019219

0241.629013

433 NguyÔn Khang-CÇu GiÊy-Hµ Néi

03

Lª ThÞ LÖ CÈm

10/06/86

Hµ T©y

0986675160

04.7660998

4-463/15-tt x©y l¾p néi th­¬ng-Cèng VÞ-Ba §×nh-Hµ Néi

04

NguyÔn ThÞ DiÖp Chi

30/10/86

NghÖ An

0912999458

038.854325

05

Lª TrÝ Dòng

02/05/85

Hµ Néi

0983643885

04.7611787

06

Ph¹m Ngäc Duy

29/07/86

Hµ Néi

0912346663

04.6624421

04.6624106

24-68/281-Tr­¬ng §Þnh-Hoµng Mai-Hµ Néi

07

§ç Thu Giang

12/07/86

Hµ Néi

0983644911

04.7648001

17-C1-Khu dù ¸n nhµ ë CÇu DiÔn-CÇu GiÊy-Hµ Néi

08

NguyÔn Lª Hoµng

11/05/85

Tuyªn Quang

0912748628

027.825476

09

NguyÔn VÜnh Hång

10/09/85

Hµ Néi

0983256013

04.8631424

100 B¹ch Mai-Hai Bµ Tr­ng-Hµ Néi

10

NguyÔn ThÞ Minh HuÖ

24/09/84

VÜnh Phóc

0989335162

04.6645539

0211.839171

2-91/3-NguyÔn V¨n Trçi-Thanh Xu©n-Hµ Néi

11

NguyÔn Hoµng Quúnh H­¬ng

18/01/86

Hµ Néi

0982848996

04.7548090

2-A8-C37-T17-Ngâ 98-Xu©n Thuû-CÇu GiÊy-Hµ Néi

12

§ç Thanh H­¬ng

10/04/85

Hµ Néi

0983529997

04.8325385

38-tt Côc qu©n trang-VÜnh Phóc-§éi Nh©n-Ba §×nh-Hµ Néi

13

§oµn Trung Kiªn

11/01/86

Thanh Ho¸

0912252080

14

TrÇn Hoµng Kim

03/08/86

Hµ Néi

0902262338

04.5596997

Ngâ 3-Tæ 4-§Þnh C«ng-Hoµng Mai-Hµ Néi

15

NguyÔn ThÞ Liªn

02/12/86

Hµ Nam

0351.843397

16

NguyÔn Hoµng Lan

06/01/85

Hµ Néi

0983550996

04.8533063

22-Ngâ 27-Tæ 46-Kh­¬ng Trung-Thanh Xu©n-Hµ Néi

17

NguyÔn Hoµng Minh

16/01/86

Hµ Néi

04.8462718

18

§Æng Quèc Nam

17/05/86

Hµ Néi

0912211714

04.8362564

19

NguyÔn Thµnh Nam

20/08/85

Hµ T©y

034514352

20

§µo BÝch Ngäc

09/11/86

Hµ Néi

0985960544

04.8680553

401-K18-B¸ch Khoa-Hoµng Mai-Hµ Néi

21

NguyÔn ThÞ Ninh

11/03/85

B¾c Giang

0989744735

04.7344932

0240.874814

6-88/3-S¬n T©y-Ba §×nh-Hµ Néi

22

D­¬ng TuyÕt Nhung

06/05/84

Nam §Þnh

0914334605

04.6244461

0350.835298

36-169/41-Hoµng Mai-Hµ Néi

23

Hoµng Thu Oanh

26/06/86

Hµ Néi

0983604061

04.8439062

17-Ngâ 99-Lª Hång Phong-Ba §×nh-Hµ Néi

24

NguyÔn ThÞ CÈm Quyªn

02/07/86

Hµ T©y

04.7850146

Xãm 3-MÔ Tr× H¹-Tõ Liªm-Hµ Néi(b¸c KhÈn)

25

NguyÔn Thanh Trµ

07/05/86

Hµ Néi

04.7644395

L§§C X¹ HiÕm-Xu©n Ph­¬ng-Tõ Liªm-Hµ Néi

26

TrÇn LÖ Trang

26/05/87

Hµ Nam

0983126587

0351.862668

27

Hång Anh TuÊn

25/07/85

Hµ Néi

0904300305

04.8439332

11-Ngâ 46-Ngäc Hµ-Ba §×nh-Hµ Néi

**********************************************************************

Giáo viên chủ nhiệm: Nguyễn Trường Giang

Lớp trưởng: Nguyễn Thị Diệp Chi

Bí thư: Nguyễn Lê Hoàng

Mạng 24_Nội dung thu-chi HK IV tính đến 20/11/06

Thu

Chi

Còn

Quỹ lần 1: 540.000đ

Sn. Khoa: 270.000đ

Quỹ lần 2: 540.000đ

Quỹ lần 3: 540.000đ

20/11: 810.000đ

- 200.000đ giao lưu K23

- 068.000đ photo Tin-T2

- 405.000đ Sinh nhật Khoa

- 230.000đ tài liệu VHNN

- 034.000đ photo Tin-T2

- 006.000đ bỏng ngô

- 012.000đ LSVN và TVTH

- 100.000đ Trung thu

- 100.000đ Bão số 6

- 008.000đ bản bông Báo I

- 040.000đ hoa cô Xuân

- 030.000đ hoa cô Hoa

- 050.000đ hoa Khoa PTTH

- 110.000đ băng Video

- 020.000đ in thử Báo

- 060.000đ photo Video

- 080.000đ In báo I

- 100.000đ áo cưới Kịch

- 030.000đ pin Kịch

- 010.000đ Photo câuhỏi ôn

- 630.000đ ngày 20/11

- 085.000đ In báo II

- 060.000đ Photo tin-tt

- 070.00đ rửa ảnh

Tổng: 2.700.000đ

Tổng: 2.568.000đ

132.000đ

The Unique

Giáng Sinh xui xẻo-Đau chân-Mất mobile-Bị Công an tóm

Giáng SInh là ngày vui cho mọi người, thế mà với mình nó lại là ngày điên khùng với một dây "hệ luỵ"

2 hôm trước bị ngã trẹo chân, đi tập tễnh như con què.

Bạn rủ đi Noel, đã bảo ko đi mà, gửi off cho bạn, gọi cho bạn, tối bạn vẫn mò đến---- Lại đi

Tưởng đi đâu, ai dè đi chợ ĐXuân, Đã biết ngta què lại còn kéo đi bộ, đi ra từ Hàng Giấy đến Bờ Hồ

Người đông jời ôi chen, cuối cùng, sau khi mua kem thì fát hiện ra cái mobile đã "tạm biệt chim én". Thôi xong..........

Thê thảm chưa!??????

Rồi về nhà, sáng ra gọi ngay cho Viettel cắt chiều gọi đi

Rồi mang giấy tờ đi ra Hoàng Quốc Việt (lại bị mama mắng nữa chứ). Nhưng khi tìm giấy tờ thì thiếu CMthw của mama, vì mama là ng đăng ký chính chủ thuê bao trả sau của mình.

Leo lên tầng 3 trên khoa LSĐ, lấy được rồi đi. Dến nới họ bảo:"Fải chính chủ mới cắt được em ạ, sáng mai ra nhé"

Huhuhuhuhuhu..........

Về đi chợ, tìm ông thợ chữa khoá cho hòm thư lớp. Hỏi ông này thì ông ấy chỉ ra ngõ 175

Thế là con bé tưởng ngon ăn, đi ngược chiều, thế là.CA nó hỏi thăm, thế là đem xe về chỗ hộ, rồi đi bộ về lấy giấy tờ (may mà gần nhà), rồi đi bộ ra, rồi chú í jữ bằng, "sang smai cháu ra nhận quyết định nộp phạt rồi lên kho bạc!".Huhuhu.........

Vẫn máu me đi tìm ông thợ, nhưng chả thấy đâu. Đành về

HuHu, đời có ai gặp cái chuyện đau khổ thế này chưa hả jời?????????????

The Unique



MOI NG XEM CO MAT MINH TRONG DAY KO NE

Hôm qua, chiều rỗi rãi, lại chả đi đâu được, vậy là ngồi đì-zai 1 cái ảnh có tất cả mọi người mà mình yêu quý trong đó (những ng ko có trong đó ko có nghĩa là ko yêu đâu nhá, chỉ vì ko thường xuyên nghĩ đến thôi).

Tên ảnh là :"Khi cô đơn em nhớ ai" (hô hô)

Labels: , 1 comments | edit post
The Unique



Bi cum kho ghe. Nghe moi ng noi di choi noel ma ghet, hix, tai ngta ko co ng iu chu bo, dong vaoniem dau chon dau cua ngta.

Cau hoi cho moi ng Bao mang la:

1. Thay bao mang da cho minh nhung j?

2. Sau nay co lam bao mang ko?

3. Dinh dang ki kien tap o dau?

The Unique

Ch� th�ch ảnh: "Chổng m�ng v�o c�ng nghệ" (Thời gian: gần 1 th�ng trước, trong c�ng vi�n L�nin, đi ăn cưới, c� d�u tr�ng thật l�...., �, nh�n thấy thằng trong MTV vủa VTV3, n� lại mặc �o cổ tim.Ch�t mất th�i!!

Chiều n�y Hương ngủ đến 3 giờ, l�u lắm rồi mới c� cảm gi�c no n�, thừa mứa thế, th�nh ra giờ n�n nao qu� cơ.

Cho tớ hỏi B�o mạng v�i c�u n�y: (đừng sợ c�c thầy đọc được, v� m�nh chỉ n�i thật th�i m�, ờ h�)

1. Đến giờ, học b�o mạng đ� cho m�nh những g� rồi? (Tớ th� thấy ngo�i việc n� cung cấp cho m�nh kỹ năng phản ứng v� c�ng nghệ th� chẳng c� g� hơn, cũng như c�c lớp b�o kh�c)

2. Sau n�y mọi người mong muốn l�m ở đ�u? (Tớ th� th�ch l�m b�o in hơn. V� theo tớ, học b�o mạng rồi, m�nh c� kỹ năng hoạt động nhanh, gi�p m�nh ho�n th�nh tốt hơn, chứ đọc b�o tr�n mạng nhức mắt bỏ xừ, c�n đọc b�o in thấy dễ chịu hơn. Tin tr�n mạng nhiều qu�, tớ bị ngợp, cũng giống như v�o chợ vải Ninh Hiệp �.)

3. Mọi người đ� nghĩ đến việc đăng k� đi KIẾN TẬP ở đ�u chưa?????

The Unique

Minh da thi gan xong het roi, khong ngo lai nhanh the

Chang may choc lai sang ki 2 roi di kien tap

Roi cung chang may choc ma........ LAY CHONG???? WOW!!!

Dua ti thoi, chu minh con dang nghi xem nen di dau kien tap day. Chi so Vietnamnet nhieu ng wa, minh di thi cha thich, HaNoimoi cung tot nhung..., con o dau nua nhi??

Va cai minh lo nhat may tuan nay la chua dung ti nao vao tieu luan,,, Huhu, tai thay PC, cai lai may in ma ko bit cai CD-ROM bien dau roi, fair down ma luoi oi la luoi....

Lanh nhay?