The Unique



Tình yêu của dì ơi...

Sáng Chủ nhật, mắt ngái ngủ, tai nghe tiếng con bé bỏng cười đùa. Ngày mai con sẽ đi Berlin, về nhà của con.

Một tháng...

Ngày đầu tiên nhìn thấy hình của con, dì đã hét toáng lên vì thích thú, nhưng dì ghét cái kiểu nói 'trộm vía' nên dì toàn chê con là 'Mai Trang xấu xí', trông như con mụ hàng tôm hàng cá (Mà quả có vẻ thế thật, đồ đanh đá ạ).

Ngày đầu tiên được thấy con, được... sờ vào con, dì lại phát rồ lên. Trời đất quỷ thần ơi, chưa bao giờ thấy đứa trẻ con nào dễ thương thế này. Dì yêu con khủng khiếp, yêu hơn tất cả những người/thứ mà dì đang yêu. Con của 'người ta' mà dì cứ làm như... của mình! Đi đâu dì cũng nhong nhóng về ôm con nhóc của dì.

DA DẺ

Hỏi thằng Còi: 'Yêu em Mai Trang không?' - Đáp: 'Sao nó đi-en vậy?'

Giời ạ, thế có thương cháu tôi không! Và cái nick name ZELDA ra đời với ý nghĩa DA ĐEN. Hix, làm như dì nó trắng xinh lắm ý. Cả họ Zelda chứ có riêng ai. Thế là gen nhà ngoài mạnh đến đời chắt! (Cụ ngoại đen thui mà)

ĂN

Mẹ con có việc đi vắng, dặn dì ở nhà thế này: 'Đến từng này giờ lấy lọ Hip loại này ra, để lò vi sóng 2 phút, để nguội rồi cho cục cưng măm. Oài, tự dưng có đợt con cứ hay ọe ọe nên cứ đến bữa ăn là mẹ con chuẩn bị cả cái bô. Nhưng mà yêu lắm cơ, là khi dì cho con ăn thì con lại ăn ngoan khủng khiếp! Oài, dì thích mê đi được. (Hix, nhưng lúc đang viết mấy dòng này thì con lại nôn hết cái đám dì Thủy cho ăn lúc 9h rồi, xót ruột! Vừa xuống dỗ cháu xong)

Mẹ con buồn cười lắm. Bà với dì bảo là cho con nhậu nước quả tươi ép. mẹ mày lại bảo: 'Nó ăn Hip Hoa quả rồi còn gì'. Hơ, bà cứ làm như bà uống nước chanh đóng chai thanh chanh tươi, uống nước cam Tang thay cho ăn cam không bằng!

Hí hí, nhóc con của dì uống nước dưa hấu thun thút như... Bụt ăn oản ý! Một thìa, hai thìa, ba thìa... Vừa ăn vừa lảm nhảm những 'hư từ' không thể phiên âm nổi ra bất cứ thứ tiếng nào. Ôi, cháu tôi!

NGỦ

Con yêu của dì ngủ tênh hênh trông mất hết cả duyên. Nhưng mà khoản ngủ cũng yêu thôi rồi. Tắm xong, dì lau người cho con, mặc áo cho con, tự dưng thấy con cáu khóc. Dì ôm phát, nựng nựng, hát ru (trời ơi, hát ru!) và con nhóc nặng 11 ký lô gục đầu lên vai dì, ngủ khì. Hix, không thể tả nổi niềm khoái chí của dì lúc ý. Sao trên đời lại có đứa trẻ con nào đáng yêu thế cơ chứ!

MẶC

Dì mua bao nhiêu quần áo, váy vóc cho con, nhìn thấy ở đâu có bộ nào đẹp là thế nào dì cũng sà vào (Hố, giá mà có ai yêu dì như thế nhỉ). Hix, nhưng mà con... bự quá, bự như cái đứa hai tuổi nên có cái váy bằng lanh rất là mát nhưng chỉ mặc được một lần. Bà mắng dì đấy. Thế là dì xin mẹ con cái váy ý rồi, dì để dành sau này dì xài!

Này nhé, dì đã... tắc lẻm của mẹ con được 1 đôi găng tay này, độ 4 cái áo này, 2 cái váy này. Hehe, lãi to. À, cả cái giỏ xách em bé có đai bảo hiểm nữa chứ. Dì Thủy mày sau này sẽ phải xin xỏ gãy lưỡi cho mà xem, khặc khặc...

NÓI

Chưa thấy cái loại trẻ con nào lắm mồm như thế. Cái loại trẻ con gì mà toàn thức đến hơn 1h sáng, buôn dưa lê một mình!

Và mặc dù con nói cái khỉ khô gì thì dì của con vẫn cứ... dịch được. Dì cũng chả hiểu vì sao có cái phát âm gì mà 'Mùa hè về rồi', 'Người ta cười cho', rồi 'Một trăm, ba trăm, một nghìn'... Úi giời, cháu tôi sau này mua hàng mặc cả ác lắm.

Mỗi ngày dì thấy con lại lảm nhảm theo kiểu mới. Chả hiểu con học đâu ra, chả hiểu ai dạy con. Cái miệng nhìn chỉ muốn véo cho mấy phát!

ĐI ĐỨNG

Về Việt Nam, nhóc con chỉ toàn ngồi và bò. Nhưng nhờ sự 'kìm kẹp' của ông, bà ngoại và các dì mà con đã trèo được lên giường rồi trèo xuống, đã đứng được độ 10 giây, bước đi khi có người giữ tay (dáng lao lao bổ chửng).

Và vì cái trò thích bò (bò thoăn thoắt) nên đầu gối cháu tôi mới đen xì và lên chai dầy hự. Nhìn rõ là thương, nhưng mà buồn cười đếch chịu được. Dì có cái trò kẹp chân giữa hông Zelda, làm cho con nhóc không bò được, gào nhặng xị lên, vui đáo để. (Hiện tại là 11h30 đêm, cháu tôi lại đang lảm nhảm... Ôi cháu tôi)

VÀ HỌC

Một tháng ở với ông bà ngoại, cháu tôi đã biết những trò (ông và bà ngoại dạy):

- Dì nói 'Alô' - cháu đảo mắt dáo dác đi tìm cái mobile để ghé lên tai rồi nhanh nhẹn đưa vào mồm... nhậu.

- Dì nói 'Chào' - cháu giơ một cánh tay lên đánh phựt quyết liệt.

- Dì nói 'Vẫy vẫy vẫy' - cháu giơ hai tay lên vẫy loạn xị như đuổi muỗi.

- Dì nói 'Hoan hô'- cháu vỗ tay lẹp bẹp.

- Dì nói 'Phun mưa' - cháu trề môi phun phì phì, nước bọt bắn tứ tung.

- Dì tặc lưỡi - cháu cũng 'tặc tặc tặc'

Ông ngoại còn dạy một trò kinh khủng: bật quạt (mà nó lại thích mới điên chứ). Tay cứ bấm loạn lên từng nút một, quạt vù vù.

Nhưng cái trò cắn xé thì tự con nhóc nghĩ ra. Hix, nó ngứa răng, cứ hở tí thịt nào là cắn. Tay bà thâm tím cả vệt dài. Ông bị nó xơi một miếng ở đùi, dì hay bị nó nhè miếng vai và cùi chỏ. Đến khiếp, cắn gì mà đau tái mặt!

BIẾT SỢ

Ờ, ai bảo thấy nồi cơm to to cứ sà vào. Ông bảo 'Sờ đi, nào, sờ đi' rồi dí tay con nhóc vào cạnh nồi. Úi giời, nóng, rụt tay lại, mặt nghệt ra. Lần thứ 2, vẫn sờ rồi rụt tay lại. Lần thứ ba, ông kéo thế nào nó cũng không cho chạm vào cái nồi. Hô hô, sợ chưa! (Tương tự với ấm nước chè)

NÓI CHUNG LÀ chẳng bao giờ hết cái để mà tả về cháu yêu của dì, con 'Zelda bướm thối' ạ. Dì gọi con là 'Tình yêu của tôi' mỗi lần chạy ra cửa nhà tắm để trùm cái khăn bông rồi ôm bé con vào mặc đồ. Hix, Tình Yêu của tôi ơi! Giờ này ngày mai là con đang yên vị trên máy bay rồi. Chắc cũng phải lâu lắm dì mới được gặp lại con. Lúc ấy con đã biết nhiều thứ hơn rồi, nhưng lúc nào con cũng là Zelda bé bự đáng yêu của dì.

Sẽ buồn, rất lâu đấy...

BỘ ẢNH ZELDA (từ lúc xấu hoắc đến giờ) và NHÀ MÌNH (kiếm được cái sân nhà bà Vân và chú Tùng có giàn gấc quá ngon). Mẹ mày khôn thế, về căn đúng sinh nhật.

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket PhotobucketPhotobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

BA CHỊ EM ZELDA: Zelda Hoàng Mai, Zelda Diệu Thủy, Zelda Quỳnh Hương.

Photobucket

Sang chơi nhà em Bống của bố Cường. Ui, tranh nhau cái kèn xanh đỏ. Xong rồi chụp ảnh, bà già Zelda lại còn... vỗ lưng em Bống với một phong thái rất 'đàn chị' chứ.

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

The Unique



Giờ thì cũng đã hiểu một chút cái điều mà đôi trai gái thề hẹn trước Chúa khi bước chân tới nhà thờ làm lễ cưới. Cái câu 'I do' thật đẹp. Chỉ 'I do' mà thôi - bên nhau cả những khi hạnh phúc và ốm đau...

Và vì thế, một ĐÁM CƯỚI không hề là cái gì dễ dàng, tất nhiên. Người ta cần có bao nhiêu thời gian (mà đôi khi thời gian lại không tính bằng giờ) để tiến tới một câu 'I do'? 'I do' là sự khẳng định cho một niềm tin.

Gạt đi một chút, để nói chuyện của mình. Con người ta sống được là nhờ vào niềm tin chăng? Có thể đó là niềm tin được đảm bảo bằng tiền - trong trường hợp gửi trọn niềm tin cho 'nhà sản xuất' nào đó. Nhưng dám cá rằng phần nhiều niềm tin đều dựa trên những cơ sở không - hình - ảnh.

Tình cảm gia đình? - Trừu tượng không?

Khi mà nhà có 7 chị em, một người bị bệnh thì chỉ có 4 người sẵn sàng giúp đỡ. Ai giàu có? - Chẳng ai cả. Chỉ có mẹ tôi làm việc ở Hà Nội, có điều kiện hơn các cậu, các dì. Và mẹ không bao giờ từ chối giúp đỡ, vì đó là tình ruột thịt, cho dù mẹ không giàu có. Các cậu, các dì đều là nông dân miền núi, quanh năm nghèo và hầu như năm nào cũng có người xuống Hà Nội chữa bệnh. Mẹ là người con gái, con dâu hiếu thảo, là người chị cả đúng nghĩa nhất mà tôi biết.

Ấy thế mà cũng có những người quay ngoắt lại trước sự sống chết của người em ruột thịt. Sao thế? Tình cảm gia đình là thứ có thật, và nó là một tượng đài mà người ta đặt niềm tin vào đó, rất nhiều niềm tin. Nhưng nhiều khi người ta chỉ ĐẶT niềm tin vào đó thôi, chứ không XÂY ĐẮP cho nó.

Tình bạn? - Trừu tượng không?

Tự dưng thấy thật mỉa mai khi bỗng dưng nhắn một cái tin để kể lể với một người bạn rằng 'Tao mệt quá', rằng 'Tao vừa truyền đi 250cc máu'... Để làm gì? Tại sao lại giống như một sự kêu gọi lòng thương xót thế nhỉ? Rồi phải nhận lại những cái tin trả lời khiến mình buồn đến mức muốn mất hết cả máu đi còn hơn!

Bạn ở xa, bạn ở gần, ở gần mà ngỡ quá xa... Cứ ngỡ là gần thì phải khác. Cứ ngỡ rằng quý mến nhau thì phải khác... Và rồi nói rằng ngày mai sẽ tới, và rồi biến mất. Chat với người bạn đang ở cách mình 10.000km mà còn thấy ấm lòng hơn rất nhiều.

Tình yêu? - Trừu tượng không?

Tất cả những khi tôi buồn, vì khách quan hoặc chủ quan - người không đều thể ở bên tôi. Người nghĩ tôi đùa và nhắn một cái tin nhạt thếch. Người nghĩ tôi thừa sức khỏe nên chỉ hỏi dăm câu rồi 'xong màn hỏi thăm, còn bây giờ hỏi đến công việc'.

Ngày hôm qua, tôi đã suýt ứa nước mắt vì giận. Và rồi tôi lại nghĩ mình không cần phải ủy mị như thế, vì người chẳng có ở đó để mà thương tôi, vì người có quá nhiều thứ để quan tâm, và vì tôi không hề muốn mình trở thành một nỗi phiền toái...

Và hiện hữu những gì?

Tôi có một tính xấu (?) đó là thích nói thẳng, ít nhất là ở đây. Tôi mắng mỏ phiếm chỉ, và cảm ơn rõ ràng. Những lời cuối này dành để cảm ơn những người đã sẵn sàng bên tôi khi tôi thực sự cần.

Anh T. Thật buồn cười khi anh tưởng em phải thay van tim đấy! Đọc tin cái kiểu gì không biết. Ai đời mai mổ mà hôm nay còn nhởn nhơ đi thử máu. Sự tình là cả nhà đi taxi vì sợ lấy máu xong sẽ mệt, nhưng em còn phải đến TS để lấy 2 tờ báo (?). Em và anh đã từng bên nhau...

Bạn Đ. Xin lỗi ku nhưng quả thực là bé chỉ nghĩ đến ku sau khi đã nhăm nhe nhờ vài người mà không được. Ngại nhờ anh T. lần nữa, sợ anh có việc. Anh béo đi tập lái xe. Bạn T. đi học. Không muốn nhờ con gái. Cũng chẳng biết sau gần 4 tháng không liên lạc, ku có còn dùng số đt đó không. Nhưng rồi đã ok. Sáng ku gọi bé dậy. Ku còn chẳng biết đường.

Ku lúc nào cũng bên cạnh bé, đỡ bé dậy, dìu bé đi, ôm bé khi bé không còn đủ sức để ngồi. Ku biết không? Bé vốn đang ốm dở, mẹ bảo đi để 'dự phòng' thôi. Cái lúc lấy máu xong, bé sợ mẹ lo nên cố cười nhe nhởn. Nhưng bé không biết là cái mặt bé đã tự tố giác thể trạng kinh khủng của mình. Mắt hoa dần lên như người bị mù, tai ù đặc không thể nghe được ai nói gì, cả người lạnh như chết, tay chân run rẩy. Đôi bàn tay của Đ. nắm chặt khiến bé biết mình đang tồn tại... Cả khi anh T. gọi, bé cũng cố giữ cho giọng nói được bình thường, để anh không biết là bé đang trong tình trạng tồi tệ như thế.

Và rồi ku đưa bé đến TS để lấy 1 cái giấy mời (?), chuyển 1 cái tài liệu, về Hai Bà Trưng đưa giấy mời, về Cầu Giấy gửi thư cho cô bé ở Hòa Bình. Cố hoàn tất mọi việc để ngủ một giấc thật dài... Tự dưng bé nghĩ đến tâm nguyện của một người biết mình sắp chết, nhưng bé không dám nói với ai, sợ bị mắng là gở miệng. CẢM ƠN...

Và quay lại từ đầu, không nên quá tin cậy vào cái gọi là NIỀM TIN, phải không? Bởi vì cái mà tôi tin rằng mình có thể dựa vào, rằng mình có thể tìm đến để được chở che thì bỗng chốc khiến tôi thấy mình đơn độc, đơn độc một cách vô duyên.

The Unique



(The Graduation of London Centre for Fashion Studies)

--- Vì các học viên mải xuống tầng 1 chụp ảnh nên tớ - với con mắt "quạ mổ" không thể phân biệt nổi tác phẩm của ai vào ai---

Học viện thời trang London (LCFS) vừa kết thúc năm học thứ ba với buổi trình diễn 10 bộ sưu tập thời trang được lựa chọn từ năm thứ nhất. Mỗi bộ sưu tập đều thể hiện khá thành công phong cách của người thiết kế.

Nguyễn Hữu Lợi nhấn mạnh những đường cong, xoáy vòng đầy nữ tính, gợi cảm và sang trọng (Bộ sưu tập Circles).

BST Rainbow của Hoàng Thị Lan Anh cuốn hút người xem với những đường cắt mạnh mẽ, táo bạo của trang phục thập niên 30.

Nghiêm Thanh Vân thích kết hợp giữa street – wear và sport – wear, tạo sự trẻ trung, duyên dáng.

Phan Thụy Khang gây ấn tượng với phong cách trang phục hàng ngày cùng BST Moon Ripple.

Nguyễn Khắc Trung đem đến những trang phục nóng bỏng, gợi cảm và phá cách với BST Rock U.

Nguyễn Thu Linh tập trung vào trang phục trẻ em Ghothic & Victoria.

Máy bay giấy và cánh diều là nguồn cảm hứng cho BST của Nguyễn Thuy Thủy.

Lê Thanh Tú đem đến BST với những họa tiết đối lập trên chất liệu caro và hoa.

Vũ Nguyệt Minh với BST Pompom & Snow tạo cảm giác ấm áp, cần được nâng niu.

Vũ Thị Phương Thảo lấy ý tưởng từ kiến trúc đương đại cho chất lượng và thiết kế của mình.

Mời xem tí xíu nhé - Please view

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Nguyễn Hoàng Quỳnh Hương