The Unique



Đêm qua là một đêm đầy vất vả nhưng cũng đầy hăm hở. Vì sao ư? Vì cái sự hăm hở nó át vía cái vất vả. Vì sao ư? Vì đằng sau niềm hăm hở ấy là cả một biển trời yêu thương...

Bố đi thanh tra giáo dục ở Yên Bái, hôm nào cũng gọi điện về: "Thế nào? Làm đến đâu rồi? Sao bảo 25 xong cơ mà?" (huhu, bố có biết đâu là 25 con đi phỏng vấn, 26 con đi nghe người ta phỏng vấn nhau, toi hai ngày chứ đùa á). Đi đâu xa, bố vẫn thường gọi cho con gái kưng như thế. Đáp lại là một chất giọng "õng ẹo" chảy nước hứng được một xô. Chất giọng nhão nhoét này luôn ở trong tình cảnh bị bọn HGF... bịt mũi, trề mồm.

Nhưng mà thật ý, Út nghe giọng bố là Út cứ phải thánh thót, cứ thích trầm bổng véo von. Yêu bố lắm, yêu lắm ý. Chỉ thích được đi chơi xa xa để bố gọi điện. Lại tưởng tượng ra đôi mắt và vầng trái nhíu nhíu, tóc muối tiêu, à tiêu muối, gầy gầy, thích mặc áo sơ mi trắng ngắn tay và quần màu ghi nhạt vòng bụng 82... Dáng đi thẳng tắp, hiên ngang (và ơn giời, Út được hưởng cái phong cách pro ấy của bố, vác mặt lên, kiêu hãnh! Chứ mà chân đi "vạt tép" như mẹ thì chắc khóc bằng tiếng Mán). Hy vọng câu này không lọt tới tai mẹ, hố hố...

Bạn Tuấn. Lâu lâu thì ấy chẳng nhắn nhủ gì, nhưng lâu lâu (lại lâu lâu) ấy nhắn một cái tin "quý bà có muốn một ly trà sữa không để tôi mang đến?". Hí, tưởng tượng một tuần có 7 bạn Tuấn như thế thì tớ sẽ thành một cục thịt. Tớ biết là ấy không định "vỗ béo" kiểu ý, vì ấy dám cười tủm khi nói về bộ dạng của tờ hồi năm thứ hai. Đấy, bạn thân! Ấy nhường tớ đủ thứ, cười ruồi khi tớ nghĩ ra trò gì ngớ ngẩn...

Bạn Khoa. Cậu dạo này chẳng nhắn, chẳng gọi gì cho tớ, nhưng tớ cũng chẳng thấy làm sao. Cậu "không dám" gọi, phải không? Tớ hy vọng cậu sẽ không có nghĩ (ngớ ngẩn) là tớ đã quên cậu. Cậu đừng hòng mà ra khỏi trí nhớ của tớ nhá! Thế nên, khi viết entry này là tớ cũng đang nhắn tin cho cậu, tớ bảo tớ giờ đang xấu xí như con ma (mắt nâu xì, con ngươi đỏ lòm, da như da cóc, tóc tai dựng ngược) nhưng cậu lại bảo: "ôi, cô bé mắt nâu xinh quá". Hé hé, nói chuyện với cậu, thích nhất là được khen xinh! Mà này, tớ học hành chăm chỉ là để làm gương cho cậu đấy, cấm có lơ là, rõ chưa Khờ?

Bạn Ai Li Ku Mi. Thích màu nâu đất hả?

Thời gian này thực sự là căng thẳng với tớ, nhưng tớ thì lại thấy mình... quá khỏe! Chẳng hôm nào cậu quên hỏi han tớ dăm câu ba điều, một câu thôi là đã đủ cho tớ hăm hở rồi. Cậu ở xa, cậu đi xa mà tớ thấy gần lắm. Ấy là khi cậu nhắn câu cụt lủn "Dang ve ks" như lời nhắn dành cho một người thân.

Tớ sẽ không thể quên "tội ác tày trời" mà tớ gây ra cho cậu, khiến cho cậu sém tí nữa thì bị mấy cô Airlines ném khỏi máy bay. Cái tin ấy tớ nhắn cho cậu ý mà, nó cụt lủn, thế mà sức công phá cũng... ác phết nhờ! Cậu đừng quên "sự kiện" này nhá! Mà quên thế nào được, khi mà một "bầu trời tư cách" lại bị mắng oan vì một tin nhắn ỡm ờ...

Tớ cũng sẽ không thể quên cái lúc gần 12h, cậu tới nơi là online ngay với tớ. Cậu out sớm vì sợ làm cho tớ mệt khi chat chit với cậu. Cậu send link bài vở cho tớ đọc (mặc dù tớ đã bảo là tớ sẽ tự tìm), rồi cậu đòi đọc Khóa luận của tớ.

Tớ cũng sẽ không thể quên khi hơn 5h sáng tớ nhắn tin mà cậu online ngay để "thăm nom" tớ, nói chuyện một tẹo để tớ giải lao, rồi đếm lùi kiểu: "bây giờ là 11h57" để "dọa" out khi tròn 12h. Cách quan tâm rất là người nhớn, nhưng tâm hồn thì lại rất là "học sinh".

Tớ muốn nói với cậu nhiều, nhiều lắm. Nhưng mà vì cậu thì thuộc loại nói siêu nhiều. Mỗi khi cậu nói chuyện là tớ lại ríu cả mắt. Mà tớ cũng thích thế, cậu cứ "ba hoa", còn tớ thì gật gù. Những lúc cậu "ba hoa" là những lúc tớ thấy cậu đáng iu nhất. Còn... chắc là lúc tớ gật gù cũng... đáng iu phết, nhở!

Sau một đêm thức chong chong, tớ thấy vẫn khỏe re vì có cậu quan tâm rồi mà. Mắt tớ đang đỏ ngầu vì thiếu ngủ, chỉ chực rơi xuống nhưng lại không có cảm giác buồn ngủ. Đó là trạng thái gật gù. Tớ nhớ đến cậu cả những khi gật gù.

Giờ tớ muốn ở cạnh cậu lắm ý, tớ sẽ lại gật gù, còn cậu cứ "ba hoa"...Tớ ôm cậu mấy cái nhá!

Labels: 1 comments | edit post
The Unique

Tớ không biết điều gì đã đưa ta lại gần nhau.

Trong khi người ta luôn hướng tới, luôn mơ ước một sự ổn định, một sự cân bằng, thì CẢM GIÁC lại là thứ quá mơ hồ, chống chếnh, luênh loang. CẢM GIÁC là màu bàng bạc ánh trăng mặt nước, tỏa rộng, tan trôi...

Ngu trong long mua dong.mp3 - Lê Tâm

Tớ và cậu đến bên nhau bằng CẢM GIÁC. Chắc mình gặp nhau online còn nhiều hơn là ở đời thực. Nhưng những câu chuyện của mình, tớ cảm giác như đang được nói chuyện với cậu, có khi đối diện, có khi thủ thỉ, có khi bàn đến vấn đề gì ghê lắm, nhưng phần nhiều là những thứ nhỏ xinh. Nhỏ xinh, từng chút một, để cảm giác dần khiến tớ nhận ra cậu trong bao nhiêu người xung quanh...

Tớ yêu quý cậu, bắt đầu từ CẢM GIÁC. Lần đầu gặp cậu, câu chuyện là những lời khuyên nhủ, những chia sẻ xã giao, nhưng ấn tượng của tớ về cậu thì không bao giờ mờ nhạt. Cậu giản dị, thậm chí hơi luộm thuộm: áo thì nhăn tít, quần hộp, xỏ dép lê. Tớ nhớ cái dáng cậu đút một tay trong túi quần kaki màu ghi nhạt, vai hơi nhô lên. Văn phòng của cậu luôn có hoa tươi, cậu bảo rằng tuy bản thân luộm thuộm nhưng lại thích chỗ làm việc sạch sẽ, ngăn nắp, có hoa. Tớ đã để ý cậu thường xuyên lau bàn mỗi khi rót nước mà rơi ra một giọt.

Tớ ít gặp cậu trực tiếp. Vì tớ biết giữa tớ với cậu là một khoảng cách xa xôi. Cậu có quá nhiều việc phải làm, và tớ thì chẳng có lý do gì để phiền cậu cả. Nhưng có lẽ dấu ấn đầu tiên, cái ngày đầu tiên mà tớ có CẢM GIÁC rằng mình sẽ gần nhau hơn, đó là sinh nhật cậu. Tớ đã gửi offmes cho cậu, thể hiện một sự quan tâm nhỏ bé. Nhưng đôi dòng mes qua lại đã cho tớ CẢM GIÁC ấy. Chắc chắn cậu không biết, và có thể cậu không còn nhớ.

Rồi chẳng biết vì đâu, câu chuyện cứ nhiều lên. Những trao đổi nghiêm túc về nhiều thứ, rồi cả những chuyện vu vơ... Tớ bỗng nhiên có CẢM GIÁC trống vắng khi không thấy nick của cậu bật sáng. Còn khi cậu có available mà không chào hỏi gì nhau thì tớ vẫn có CẢM GIÁC yên tâm, vì cậu đang ở đâu đó quanh tớ.

Những ngày tớ bị ốm, ngày nào cậu cũng hỏi thăm tớ. Cậu đã nói rằng cậu hỏi thăm như một thói quen, một phản xạ thôi, nhưng tớ vẫn cứ coi đó là sự quan tâm cậu dành riêng cho tớ. Và tớ không hề có CẢM GIÁC rằng mình ngốc nghếch chút nào. Đôi khi tớ ngầm so sánh cậu với một (hoặc "những") ai đó. Vì sao lại là cậu mà không phải là "ai đó" quan tâm đến tớ? Vì sao? Tớ đã rất giận "ai đó", nhưng rồi, cái tính "không thích cáu giận" lại đưa tớ về trạng thái cân bằng. Tớ bắt đầu nghĩ đến cậu thêm một chút.

Chưa có ai ở một vị trí như cậu mà lại quan tâm, giúp đỡ tớ nhiều như thế. Tớ biết đó không phải là một sự vụ lợi. Vì bản thân tớ chẳng bao giờ nghĩ rằng mình "có" cái gì để người ta vụ lợi. Tớ xấu xí, tớ chẳng giàu có, tớ chẳng giỏi giang, tớ mờ nhạt, tớ thô kệch. Tất cả đủ để tạo nên một con người không ấn tượng, ít nhất là với cậu.

Chính vì tớ không ấn tượng nên tớ nói chuyện với cậu dễ dàng hơn, thoải mái hơn. Tớ chưa bao giờ được nói với ai về những chuyện như đã từng nói với cậu. Và tớ cũng chưa bao giờ nghe ai nói những chuyện như cậu đã kể với tớ. Những câu chuyện có thể khiến ai đó ngượng ngùng khi nói hoặc nghe, những câu chuyện mà tốt nhất là không nên kể cho ai biết. Tớ không biết gọi là gì, nhưng tớ CẢM GIÁC được một sự tin tưởng, từ hai phía.

Tớ và cậu đến bên nhau, có lẽ bằng CẢM GIÁC tin tưởng. Chỉ thế thôi. Tớ cũng chưa bao giờ có ý định (hoặc nghĩ) rằng ta sẽ được gì từ người kia. Tớ có thừa lòng tự trọng và kiêu hãnh để không phải cầu xin ai bất cứ điều gì. Cậu cũng vậy. Đó có thể gọi là CẢM GIÁC về sự cân bằng vai trò. Cậu có thể hơn tớ nhiều thứ, nhưng tớ không vì thế mà nhảy bổ vào kết thân với cậu. Và nếu tớ là kẻ như thế thì chắc chắn cậu sẽ chẳng bao giờ thèm nói chuyện với tớ. Nhưng giờ thì tớ có thể nói chuyện với cậu nhiều hơn, và đôi khi tớ... vui vì khiến cậu phải có chút... nhớ nhung, mong ngóng, lo lắng, hồi hộp.

Mỗi ngày qua đi, tớ lại càng nhận ra có gì đó đang âm thầm diễn ra trong CẢM GIÁC của mình. Tớ âm thầm tự hào vì có cậu ở bên. Tớ âm thầm tự hào vì mối quan tâm của cậu đối với tớ. Tin nhắn của cậu mỗi buổi sáng sớm là niềm vui cho tớ trong cả một ngày. Tớ không còn phải "có lý do" mới nhắn tin cho cậu nữa, mà tớ có thể nhắn khi tớ... chẳng có gì để làm.

Có người "mê tín" cậu. Còn tớ thì không như thế, nhưng tớ nhớ tất cả dáng điệu, cách ăn nói của cậu. Đôi khi ngồi không, tớ lại chơi trò nói chuyện một mình (hâm quá nhỉ), và tớ bắt chước phong cách của cậu, những cái lắc đầu, cách cười, những kiểu phát ngôn cửa miệng, những đoạn trầm bổng khi nói,... Tớ rất nhớ cái lúc cậu cười trên webcam khi nhận dòng mes của tớ. Tớ rất nhớ tiếng cậu cười đổ dồn qua điện thoại khi tớ đi nhầm đường,... Cậu chưa bao giờ khiến tớ phải buồn, phải lo lắng.

NHƯNG TỚ ĐÃ LÀM CHO CẬU BUỒN

Tớ chỉ nói lên những CẢM GIÁC tớ đã từng có, hoặc là những suy nghĩ ban đầu về bất cứ ai lại gần mình. Tớ có lý do để nghi ngại chứ. Và dù cậu rất buồn thì ít nhất, cậu cũng biết thêm về tớ, còn tớ thì được nói những gì mình đã từng nghĩ. Điều đó không có nghĩa là tớ ám chỉ cậu. Tớ luôn cho rằng những câu chuyện trong một thời gian dài đã phần nào cho cậu hiểu rằng tớ không phải kiểu người thường xuyên có ý nghĩ đó.

Tớ rất xin lỗi. Nhưng khi cậu nói rằng cậu CẢM THẤY bị xúc phạm thì tớ thực sự rất chán nản. CẢM GIÁC về sự tin tưởng, quý mến dài lâu bị xóa nhòa bởi một thứ gọi là CẢM GIÁC về sự "không hiểu gì cả" trong một khoảng thời gian quá ngắn. Tớ biết điều đó chưa thể làm rạn nứt một tình cảm, nhưng nó sẽ khiến cho tình cảm ấy không được tròn đầy, hoặc là quá đầy đến nỗi phải tràn ra.

Tớ vẫn dành cho cậu sự quý trọng, tin tưởng bằng CẢM GIÁC, và tớ cho rằng CẢM GIÁC ấy rất vững chắc, cho dù người ta có gọi nó là cái gì đó mơ hồ, cho dù cậu không còn nghĩ về tớ như tớ vẫn - luôn - thế.

Chúc cậu ngủ ngon!

The Unique



Ức chế trong công việc?

Học hành căng thẳng?

Lao động mệt mỏi?

Gặp rắc rối trong những mối quan hệ?

...SAO KHÔNG THIỀN????

Nào. Chọn một không gian và thời gian yên tĩnh, mở blog của BachQuynh, vào entry Thiền - MEDITATION đi.

Rồi, chọn một trong hai cách:

Ngồi xếp bằng, thẳng lưng / Nằm thẳng, duỗi chân tay

Nhắm mắt và thư giãn theo nhạc Thiền.

15 phút để lấy lại cân bằng và tập trung trí lực đối chọi với những "xô đẩy" của "dòng đời" nhá!

Hai... ba!!!!

The Unique



Mỗi ngày đi qua là bước chân vẽ nên thêm những đường ngoằn ngoèo. Một vòng tròn xoáy tít, hay là những đoạn thẳng cụt lủn gãy gục vương vãi?

Ngày mai ở đâu?

Hôm nay tôi yêu em
Ngày mai tôi có còn yêu em như thế?
Ngày kia tôi có còn yêu em nữa không?

Bắt gặp ánh mắt đôi tình nhân. Một thế giới tràn ngập yêu đương, một từ trường yêu thương bao bọc họ, tách khỏi dòng người vội vã. Một nắm kẹo cũng đủ là cái cớ để họ chạm bàn tay nhau... Ánh mắt bừng yêu đương...

Ánh mắt đôi tình nhân. Long lanh yêu đương chỉ có tôi và em cảm nhận được. Hiện hữu mà lại mơ hồ. Lõa thể tình yêu trong mắt nhau và vụng trộm trong mắt người.

Anh hôn em bằng ánh mắt, ôm siết bằng ánh mắt, cuồng mê bằng ánh mắt, đắm say bằng ánh mắt, cởi bỏ bằng ánh mắt, vuốt ve bằng ánh mắt, động chạm bằng ánh mắt, nhai nuốt bằng ánh mắt, nhấn chìm bằng ánh mắt...

Suỵt!!!

Mình yêu nhau đấy!

The Unique

Thử xem nào. Hát linh tinh, nghe cho vui nhé! Bài "Anh" hát chung với anh Hà béo chiều hôm qua, rất chuối nhưng vui cực ế!

Labels: 4 comments | edit post