The Unique



Úi ùi ui... Thực ra là tay vẫn đau, nhưng:

1. Đã hẹn với các bạn 9A từ thứ 5 tuần trước ồi

2. Tay nó cũng khô khô, chỉ còn hơi tê tê thôi

3. Lâu không được ra đường, "cuồng cẳng" lắm ồi

4. Mà cái bọn "bàn lùi" kia, không thể để chúng nó làm sập hụi được chứ , không thể làm các bạn zai buồn được, vì các bạn ý là thành phần "không rủ vẫn phải đi" mà!

Thế là dù chỉ có 5 mạng: Tuấn, Hương, Thúy, Hiếu, Việt Anh nhưng chúng ta vẫn quyết tâm ra đi, khoác theo balô với 2 chai "nước uống của sự tinh khiết", một lô bánh mì mà không có tí protit nào. Sư cái con Thúy, mua gì mà chẳng nhớ thêm tí shúc shích và shữa gì cả.

Nhưng thôi, ba cái vụ ăn uống tèm lem, chấp gì của bọ!

Đường bụi kinh hồn, cứ như lạc vào xứ sở shương mù shương chột, lại còn xấu nữa chứ. Đang cười hô hố chuyện bạn Tuấn "tóm được con chuột béo lắm, to bằng bắp chân ông Hiếu" thì "vượt mặt" từ lúc nào, dù cái biển Trượt Cỏ to vật vã lù lù trỏ mũi tên sang trái.

Alê, này thì đau tay này... Show hàng nhá!

Đầu tiên là đội hình "NEO" (tức... neo người, hô hô)

Photobucket

Photobucket Photobucket

Solo từng chú một. Sao tự dưng lớ ngớ, cái ảnh mụ Thúy, mình chụp lại trông "nghề" thế, nét đúng vào mụ ý, nhìn cái mặt méo xệch

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket PhotobucketPhotobucketPhotobucketPhotobucket

Vui lắm, ừ, lần shau bọn mình rủ nhau đi tắm khoáng ở Kim Bôi, cứ đội NEO thôi là được, hehe. Tiếc công mụ Thúy mang... đồ bơi mà không ai bơi

Photobucket

Photobucket Photobucket Photobucket

Couples (thêm chữ s đằng sau là có ý cả), càng ngày càng diễn như thần!

PhotobucketPhotobucketPhotobucket PhotobucketPhotobucket

Ba đố con cái nì cái chi nè? Hehe, cái chân mụ Thúy đang "đung đưa" trên người anh nhân viên Bật nhún. Oài, đi trượt cỏ, mê nhất cái trò Bật nhún, lộn tùng phèo, cười sằng sặc, có lúc cười không nổi vì nó rất là hồi hộp, oài, thích lắm ế! Như kiểu đang bay mà quanh người không có gì bảo hiểm cả ế!

Photobucket Photobucket

And "non-trượt cỏ" pics

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Uế tạp quá! Nói gì đây?

Photobucket

Và hạ cánh nghỉ ngơi ở Chim xanh thân yêu. Việt Anh bị Tuấn lừa gọi Caramen, hehe, không biết ăn "đồ lạ". Phát hiện ra là Hoa quả dầm ở đó làm rất ngon, cả sinh tố chanh tươi nữa. Hehe, Việt Anh còn bị quả "lộn giới tính"-caramen-nữ-12.000đ

Photobucket

Phát sau đi Kim Bôi tắm táp cho khỏe, nhá, NEO nhá!

Labels: , , 1 comments | edit post
The Unique

Đang là 01h25' ngày 24/4/2008

Joi Leo (4/24/2008 1:22:56 AM): c cũng đi ngủ sớm đi, tay bị thế không ăn ngủ điều độ nó mưng mủ lên đấy

Hue (4/23/2008 2:51:34 PM): bị sao thế, để mai tao qua

cao khanhhung411989 (4/23/2008 11:32:13 PM): thấy lần trước chị tự thuật lại vụ đâm xe hãi quá, thế đã đi kiểm tra chưa chị, phải đi kt chứ

quoc huy (4/22/2008 2:03:08 PM): em bi tai nan a`, có bị đau lắm ko, có cần anh giúp đỡ gì ko, da do hon chua em, hom nay anh ban qua', lam viec quan quat ca ngay, ko hoi tham em nhieu duoc

h4ng_kunnie (4/22/2008 10:35:04 PM): khổ thân chị, thế thì nghỉ làm ah, giao thông bây h chả an toàn tý nào

Le Tam beo (4/22/2008 10:42:33 PM): bị tai nạn giao thong hay tai nan tinh than? Không nghiêm trọng chứ?Quang đến thăm chưa?

Lien (4/22/2008 6:16:22 PM): ốm đau sang thăm chả nhẽ tay ko, nghĩ cũng hơi vô duyên, mà chả bít nó ăn đc caá giề, cứ nói là mày thích cái gì đi, nhỏ cũng đc

Chu Linh (4/22/2008 8:41:44 AM): Huong bi lam sao the, chan tay co sao ko

Duy (4/22/2008 2:06:21 PM): mắt nhắm mắt mở đi ngoài đường thế nào mà ngã thế hở con

Hot shit (4/22/2008 10:49:09 PM): chị bị ngã xe ah, bị hồi nào chị, nặng hok>

Bich87 (4/22/2008 2:29:24 PM): cos sao ko nhoc, bi sutt nhung cho nao? chieu tu TS ve t qua tham nha, t mua den 1 bo hoa, bat den cai hoa

Chi Quy tamtay (4/22/2008 3:43:52 PM): úi, đau ốm thế nào, chị gọi điện hỏi thăm lại tắt máy hả?

Ngoc Nam TPO (4/22/2008 4:06:36 PM): bi nga xe ah. di dung the nao ma kho the. thoi, bay gio ngu di

Ngoc Nam TPO (4/23/2008 2:24:25 PM): Hom nay do chua. Khoor nhir, cahng biet lam the nao ca

TUAN (4/22/2008 11:03:36 PM): thế có nặng lắm không, đang đến giai đoạn cuối mà đau thế này thì làm đc gì

Mot Cuc (4/22/2008 10:49:27 PM): co can` em mang tra` sua~ voi kem va` popcorn den tham chi ko?

huyen trang (4/22/2008 11:40:04 PM): nghi ngoi di may nhe

Tran Vinh (4/22/2008 8:46:57 AM): oi, co dau nhieu khong? Be bi o chan a? de anh xuc thuoc cho be nghen, chiu khong?! Anh ma cham soc thi dam bao chieu nay be se het dau ngay

Le Thuy (4/22/2008 2:20:49 PM): Sắp chêt chưa

paparazzi! hi (4/23/2008 4:30:21 PM): bon hay mac ao do la ra duong hay nghenh ngang lam day cau ah

The Unique

Khi bị đau thì biết được ai thương mình...

Sáng dắt xe ra. Hành trang hôm nay tới tòa soạn có phần đùm đề hơn. Ngoài balo to vật với laptop và linh tinh khác độ 3kg lúc lỉu trên lưng thì còn có 1 chiếc bình thủy tinh.

Lâu rồi, để ý thấy ở tòa soạn chả ai cắm hoa. Trông buồn buồn. Thế nên hôm nay quyết định ôm lọ hoa mới toanh từ nhà, hăm hở vác đi. Định rình hoa hồng tỉ muội như ở ava.

Brừm...

Xe vòng sang Nghĩa Tân. Toàn hoa to đùng xấu ỉn.

Brừm...

Tiếp tục ra phía chợ. Oái, sao vắng tanh như chiều hôm thế nhỉ?

Brừm...

Ối ối....

Xoạch!!!!!!

Lăn kềnh. Trước mặt là anh áo đỏ đang đi lơ ngơ (xe máy :O). Xe đè lên người. Người đè lên... nắp cống, phía dưới nước chảy xiết. Đầu đập vào nhần vỉa hè nhô cao, "cốp". Tay phải đỡ toàn bộ 43kg thịt+xương+nước+xenlulo+cotton.

Mấy cô hàng hoa quả chạy ra đỡ, bắt ku kia xuống. Các cô ý tận tình chỉ cho mình vào hàng gửi xe để nhờ rửa tay. Hix.

Tay chảy máu be bét, xước tùm lum. Xót xa, tê tái. Bên hông bị xước, rất may quần bò đã ôm ấp được phần từ dưới hông đổ xuống, may hôm nay quần cạp cao.

Nghĩ ngợi. Đã hẹn chị Thảo là lên lấy nhuận rồi. Đã mang đủ đồ lề để hoa hoét rồi. Giờ về à?

Nghĩ ngợi........ Nghĩ ngợi.....

Thôi, về, lên tòa trong bộ dạng xấu xí tang tóc thế thì hoa nào đẹp cho lại? Mà đau lắm rồi.

Trên đường về vẫn đủ tỉnh táo để nhớ ra nhà hết oxy già, thế là mua 1 lọ+bông băng. Về, ôi đáng yêu chưa, bé Thủy vẫn chưa đi làm, nàng đang giặt quần áo trong điều kiện cả khu... mất nước!

Nàng hốt hoảng: "Ôi giời ơi, sao thế này? Có đau lắm không? Để bé rửa oxy cho".

Thế là chị "vật" con em ra, bôi lấy bôi để, tay mình sùi bọt trắng hếu. Máu đỏ lừ lừ tứa ra, huyết tương vàng vàng...

Xong, kiếm kháng sinh, bé Thủy rắc điệu nghệ. "Có xót không?". Mặc dù đau lắm, nhưng vẫn gào lên: "Không xót, hu hu, không xót mà".

Thế rồi định nằm tĩnh dưỡng, nhưng nghĩ phải kiếm đồ ăn sáng, đi mua tí rau cỏ ăn trưa, quét qua cái nhà nữa. Xong rồi còn online để tạ lỗi chị Thảo.

Hix, online thì được vợ iu Chu Linh hỏi thăm, rồi anh Vinh Sài Gòn hỏi thăm. Cảm ơn nhé, sáng ngày ra toàn người yêu thương mình rồi.

Kiểu này thì mình không thể... ngỏm 1 cách dễ dàng được. Mình phải... sống >:)! Mạng này già nhưng ta quyết... giữ! Cố nên!

The Unique

Coi như là một lời tặng dành cho "ai đó", "ai đó" yêu những gì mình cũng yêu, hehe

Labels: , , 5 comments | edit post
The Unique



Hôm nay tớ rất vui, đã xong công việc của buổi chiều. Và mặc dù đã mệt, tớ vẫn quyết định gọi cho cậu, rủ cậu đi uống cái gì đó.

Tớ làm việc đó vì điều gì? Chắc chắn không phải vì cậu cứ hay nhảy vào nói linh tinh khi tớ đang tập trung, cũng không phải vì những cú phone cậu gọi vào một giờ bất chợt. Vậy thì vì cái gì? Tớ chắc chắn, vì cậu là người bạn kỳ lạ của tớ.

Cậu khiến tớ bực mình vì hầu như tớ và cậu chẳng bao giờ đồng quan điểm về điều gì cả, thậm chí cái cách ăn nói (có vẻ như) hơi "thiển cận" nhưng lại ngang bướng khiến tớ rất ghét. Mà cái cách ăn nói đó lại là thường nhật, hoặc chí ít là đối với tớ, dành cho tớ.

Và vì thế, cái tên paparazi luôn nhắc tớ về một gã bạn "rắc rối", hay lèo nhèo và rất "chuối mắn". Tớ thậm chí quên mất tên thật của cậu, để rồi khi tớ nói về paparazi thì bạn bè của tớ luôn hiểu ngay ra "vấn đề".

Nhưng cậu cũng là người khiến tớ nghĩ lại mình. Khi buồn, một trong những người tớ nghĩ tới là cậu, vì tớ muốn mình có được sự BIẾT cân bằng như cậu. Tớ biết cường độ công việc của cậu rất căng, vì thế tớ cũng ước có thể cười vui được như cậu. Mặc dù, có đôi khi, tớ thấy nụ cười "chế giễu" mà cậu dành cho tớ mỗi lần gặp nhau lại chính là một sự tự cân bằng.

Cậu càng chế giễu, tớ càng tỏ ra ngang bướng không kém. Nhưng hôm nay, tớ đã quá mệt rồi. Tớ chưa bao giờ thích cái cách nói chuyện đó của cậu - cái kiểu thích bóc mẽ người khác, cho dù chẳng "bóc" được gì mà lại cứ nghĩ là... "bóc" được rồi. Và tớ muốn làm cái gì đó, để nói với cậu rằng tớ không tán thành. Tớ bỏ về trước.

Và điều tớ ít ngờ tới, là những điều cậu nói thế này:

paparazzi! hi: Tớ luôn ý thức được những gì đang diễn ra trong cuộc sống, có điều tớ chỉ biết sống chân tình với mọi người. Còn họ có cái quyền được nghĩ về tớ theo nhiều chiều khác nhau, tớ không quan tâm!!!

Chỉ có điều những việc mình làm, làm cho lương tâm mình không bị cắn rứt. Tình bạn với tớ luôn từ trong trái tim và tớ không bao jờ sử dụng bộ óc tinh xảo để can thiệp vào nó.

Cậu chẳng biết. Và nếu cậu biết thì cậu sẽ không về sớm
Tớ đã đi làm 3 năm rồi. Tớ hiểu, vì tớ biết rằng đôi khi phải chấp nhận. Với tớ những người bạn bỏ về sớm chỉ vì một lý nhỏ tớ sẽ không bao jờ níu kéo họ ở lại thêm.


Đúng, cậu đối với tớ chẳng hề có gì xấu. Cậu đối với tớ rất chân thành. Và để có được sự chân thành ấy, có thể cậu đã mất nhiều thời gian từ khi biết đến ý nghĩa của cái gọi là Tình Bạn.

Tớ chưa bao giờ có suy nghĩ nào không tích cực về cậu. Có thể là hồ đồ, nhưng tớ nhận ra ánh mắt cậu có điều gì như là "bất ngờ" cộng với một chút "thất vọng" (về tớ) khi tớ bỏ đi trước...

Nhưng, có một điều này...

Cho dù sau buổi chiều nay, cậu nghĩ về tớ khác đi, thì tớ vẫn khẳng định đó chính là tớ. Ở đây không có chỗ cho "Lời xin lỗi", dù ở phía tớ hay phía cậu, tất nhiên rồi.

Và tớ vẫn nói rằng, với tớ, cậu là người bạn tốt, người bạn lạ lùng, người bạn đối lập gay gắt như xanh lá với đỏ cờ, người bạn F5, người bạn "lìu tìu", đồ con khỉ!

The Unique



Tôi thấy anh thật là... kỳ cục!

Những khi vui, anh cười "ha ha ha ha" mà tôi nghe cũng muốn cười theo. Tiếng cười rất "thực tâm", nó cho tôi biết rằng anh muốn cười.

Ai đó pha trò, ai đó kể chuyện hài hước... ha ha ha ha, tôi đợi chờ tiếng cười của anh.

Ngồi xe buýt, nghe bản nhạc vàng củ chuối, anh bật cười. Nụ cười hơi mệt mỏi và cũng củ chuối như đoạn ca từ vừa nghe qua. Khi đó, mắt anh hơi lim dim, và cái cười mang nội dung đại loại như "tôi đến chít mất thôi"...

Đứng bên tôi buổi trưa nắng bên lan can, anh cười nụ cười "cô làm cái quái gì mà ẩm ương thế?". Hừ, tôi mệt chứ sao.

Khi phàn nàn về một người nào đó, anh kể chuyện và cười như mếu theo kiểu "đến khổ với cái bà này"...

Nhưng hôm nay anh cười theo kiểu khác. Tôi thấy kỳ lạ, trông như anh đã có một ngày sáng chóe!

Thế nên tôi tận dụng cơ hội thấy anh cười cái nụ cười "hí hửng", tưởng như cứ động vào bất cứ centimet nào trên người anh là anh sẽ lăn quay ra cười.

Nụ cười "tự nhiên" và "bản lĩnh" ấy đôi lúc khiến tôi... bối rối. Nhưng vì cái món "bối rối" ấy mà tôi càng thích, thích... phát rồ lên ý...

Labels: 0 comments | edit post
The Unique



Màu hồng trong sáng. Màu hồng dịu dàng. Màu hồng dễ thương đến nao lòng. Chưa có thứ hoa nào khiến tôi phải quyến luyến đến thế!

Photobucket

Hồng leo! Trong tôi tràn ngập tình yêu và kỷ niệm về em.

Hồng leo! Tuổi thơ tôi lên chín lên mười đã gắn bó với em suốt năm suốt tháng. Ấy là ngôi nhà xưa cũ, tường bám rêu xanh âm ẩm, rậm rì màu lá xanh thẫm dập dìu răng cưa. Những thân dây xoắn lấy nhau, bám men theo tường để lên trên cao cái trần bê tông. Lên trên ấy làm gì nhỉ? Để bung nở lên màu hồng mát mẻ tuổi thơ tôi.

Những giấc mơ đem tôi trở về với dịu nhẹ Hồng leo, ký ức Hồng leo. Đám lá thẫm và những cụm hoa phơn phớt hồng, màu nhụy vàng sáng.

Photobucket

Hồng leo! Hương thơm của em cũng dịu dàng như chính tà áo. Làn gió phảng phất bay bay, dịu dàng mà níu chặt bước chân tôi, cho tôi về ngồi lặng bên bức tường rêu, ngước mắt lên cả bầu trời hồng mãi...

Hồng leo! Em cho tôi những tình bạn sáng trong mà tôi có lẽ chẳng thể nào tìm được khi đã qua cái tuổi quá ư dại khờ kia. Em cho tôi tình bạn đẹp tựa như chính em, dịu dàng và ngọt ngào, nhẹ bẫng mà ôm ấp không rời. Và tình bạn lại cho tôi một giàn Hồng leo...

Photobucket

Hồng leo! Em cho tôi tình yêu bình yên buổi trưa hè xanh mát. Ánh mắt hai mươi hai hóa ra cũng có phút bềnh bồng và trong trẻo đến khó tin. Ánh mắt mở to đón nhận tất cả những gì là trong sáng nhất. Tâm hồn tung đôi cánh mỏng manh và cất lời yêu thương...

Photobucket

Hồng leo! Em cho tôi cả một miền yêu dấu, mãi dịu dàng màu tuổi thơ xa...