The Unique



ui, vì là thứ 7 đi Bắc Ninh chơi nên không kịp mần ăn gì sất. Đêm nằm bò ra resize ảnh và up nên chả kịp.

Chiều 18 đúng là một sự kiện đáng nhớ. Đầu tiên là hoa vàng rực rỡ của BH, đú đởn với ảnh ọt. Có quả Bích "hạ thấp phẩm giá" khi phải tặng hoa cho Kiên mà Kiên phẩy tay đanh phụt, xong rồi Kiên mất giá vì Hồng cũng phụt!

Xong rồi về dọn dẹp 1 tí thì Liên gọi ầm ĩ. Nhảy phóc lên xe thì gặp bạn Tuấn ở cổng, ôm quà sang nhà Liên. Nó hét: "Từ từ, chưa được vào". Óe, có cả giọng anh Quỳnh với Trà nữa chứ.

Bước vào: Oa, có bánh nè, nến nè, thạch nè, quýt nè, phồng tôm nè. Rồi xong màn ước ao thì Liên múc ra một... bát tô ngao luộc! Hí hí, nhậu nhẹt thế mới ngầu chứ! Rồi anh em làm quả bia bọt, cụng chan chát, rồi lại có màn "2 đùi gà luộc", xé bằng tay và môi bóng nhờn, hô hô... Đang ăn thì có điện của Kiên Huệ, ô hô, thế là Huệ bị "nói xấu vắng mặt", mấy ranh cứ "Huệ ơi, trăm phần trăm, Huệ ơi uống đi em", khổ thân con bé Huệ đang ho khù khụ sốt soát ở nhà...

Và rồi về nhà, cô hàng xóm đưa cho gói quà: "Có 2 anh đẹp zai gửi", he he, nhìn là biết ngay "2 anh" là "2 con ranh" tháng năm kề sát. Chiếc gối Take One màu xanh, có Heppi 181 và 3 bông hướng dương vàng chóe.

Đang tắm thì nghe loáng thoáng bạn Quân mang hướng dương của bạn Định đến: "Nói với Hương là có Định nhờ Quân gửi, Hương sẽ biết ngay". Hix, sau 1 năm xa cách chẳng liên lạc gì ngoài mấy dòng tin nhắn đếm đầu ngón tay, Định vẫn nhớ đến Hương. Tự dưng thấy mình vô tâm quá...

Và rồi bạn bè. Kỳ khôi là có cả Kiên, Tuấn, Hoàng, Chi, Duy mới sợ chứ nị...

Và rồi xếp đồ sáng mai lên đường đi Bắc Ninh

Và rồi 12h mới chính thức được bò vào chăn, táy máy laptop, và lăn ra ngủ.

Hết ngày 18/01/2008
The Unique

Entry có duy nhất photo này, tự chụp trong khoảng khắc ngọt ngào, nhận những lời chúc qua blog, chat, sms và alo

Photobucket

Vĩnh biệt nhé 21 của chị. Giờ là chị đã có người yêu mới, người luôn bên chị trong mọi công việc, mọi giấy tờ, mọi loại thẻ, mọi cuộc vui,... Đó là 22.

Nhưng 21 yêu dấu, chị sẽ giữ em mãi trong tim mình. Em là những gì quá đỗi thân thương và ngọt ngào. Em đã cùng chị đi qua bao nhiêu niềm vui tột cùng và nỗi buồn tràn dâng...

21 ơi. Chị gọi em ngàn lần yêu thương chiu chắt. 22 là của chị, cũng là của em. Chị cảm ơn em vì đã cho chị 365 ngày đầy ắp tình yêu của bao nhiêu con người xung quanh chị...

Chào em nhé! Chào những tháng ngày có vàng rực và có cả xám đen. Chào những tháng ngày có ríu rít chim kêu và có cả u uẩn cánh chiều lạc. Chào những tháng ngày có ồn ào và bình yên...

The Unique



Lại thêm một ngày khoái chí!

Sau một tối lẩu (nhà hàng nấu) + karaoke, một tối lẩu tại gia với các cục cưng, ta lại có một tối liên hoan be bé với Nga ngố, Phương, Yên béo (absent) và Hạnh "cũng béo" (cũng absent). Buổi nhậu nhỏ tuy chỉ có lipton và wc, à quên, AFC, mấy quả quýt ngọt lừ, hướng dương, poca tôm hùm nướng, nhưng cũng rất "ồn ào", nhất là có thêm bác Bao Công "Kim xâu quần".

Đã thế, mỗi ngày tới lớp lại nghe chúng nó úp mở quà gì đó rất bí hiểm, bom chăng?

Và hôm nay rất vui vì mình tạo công ăn việc làm cho cả bàn: giải mã nhố nhăng! Xong rồi thấy chúng nó cười hết sức... thỏa mãn, riêng bạn Nam lả lướt tự nguyện (?) góp tiền mua quà tặng mình, he he, xôm thật!

Về nhà, em Thùy iu thương đem đến bất ngờ: HƯỚNG DƯƠNG! Chao, vàng rực và tươi rói. "Em vừa cắt ở vườn về", nó kể lể một hồi bảo mình làm để giữ hoa tươi lâu hơn. Hix, cảm ơn cưng của chị nhiều nhắm! Những bông đầu tiên!

Photobucket

Xong rồi đi uống tí tẹo với bạn paparazi ở Chim Xanh:

Photobucket Photobucket

Và rồi thì quên mất là hẹn em Đăng ở Mạng 27, nhờ em mấy việc tay chân, xấu hổ thật... Chẹp, vừa nhắn tin xin lỗi em ý xong.

The Unique



“Bạn thân” cũng như cái tên của mình ấy, không bao giờ cho phép mình đem “bạn thân” ra mà gọi búa xua hết...

Tình bạn thân thiết luôn là một bí mật mà chẳng ai biết được. Có những câu chuyện thâu đêm, nằm bên nhau thì thầm và lắng nghe hơi thở, biết rằng trong đời mình có những giây phút tuyệt diệu đang tồn tại...

Mày có còn nhớ không?

Có những tháng ngày rong ruổi đường trường, 2 đứa con gái cao mét rưỡi, nặng hơn 40 ký lô. Một chiếc xe máy đem theo một biển trời yêu thương. Nào Đông Hồ, chùa Bút tháp, sông Đuống, Lạng Sơn, Sài Hồ, Bản Háu, Tây Thiên, Phú Lương, Côn Sơn... Nơi nào mà chẳng có “đôi hơi” ríu rít!

Photobucket Photobucket Photobucket Photobucket

Có những ngày tâm trạng bất ổn, “giở quẻ”, lại rủ nhau đi đú ở Bảo tàng, làm điệu, đạp xe mấy cây số vì không có chìa khóa vào nhà, đội mũ bảo hiểm của mình mà mọi người lại hỏi: “Em là Hương học trường Luật à?”.

Có những ngày rủ nhau đi... tiêu tiền, thi nhau chất đồ vào xe đẩy, đến khi ra quầy thanh toán thì phải nhòm ví của nhau.

Có những ngày rủ nhau đi rượu mực. Con mực to mà ngổ ngáo chén sạch, tợp rượu như dân “anh chị”.

Có những ngày cùng đi chụp ảnh bãi rác, đi làm bài chung, đi kiến tập chung, đi phỏng vấn chung, nghe nhạc chung, xem phim chung,... chung,... chung

Có những hôm bất chợt nhắn tin “Tao đang khóc đấy, chẳng sao cả”...

Có những đêm sáng trăng nhắn nhau ra ngắm. Rồi kể chuyện những thằng con trai. Có lẽ tao với mày kể chuyện về cái “lũ quái đản có râu” ấy hết cả quyển biên niên ấy nhỉ!

Và cũng có những ngày giận dỗi... Những câu nói vu vơ hiểu lệch, những lần trễ hẹn, một tẹo tự ti và cáu gắt, một tẹo ghen tị không đâu.

Cho đến giờ tao vẫn giữ hình ảnh những bông hồng sếu mà mày ghi vội: “Nhờ cắm giúp cho khỏi héo”. Mảnh giấy hơi nhàu nhàu, hoa hơi buồn buồn, chữ gặp nước loang loang. Tao biết mày mua cho tao. Chỉ tại tao hiểu lệch, làm mày khóc trên xe buýt khi về nhà, lại bị mama mắng, lại khóc thêm.

Tao khóc rưng rức bên mày, khi con mèo của tao bị rơi xuống nước, lạnh cóng và cứng đờ.

Thật là vô duyên... Tao biết sẽ chẳng bao giờ kể hết được. Những lời chưa nói không phải là những lời lãng quên, nhỉ?

Chắc mày vẫn giữ những mã số mừng sinh nhật và năm mới mà tao gửi. Và mày có biết tin nhắn năm mới vừa rồi dành cho mày là gì không? Tao không nói đâu, để cho mày sẽ luôn giữ nó, như một “báu vật” ý!

Labels: , 0 comments | edit post
The Unique



Cảm ơn các tình yêu! Bên ngoài trời hôm nay lạnh lắm, nhưng trong nhà thì ấm ơi là ấm.

Từ hôm trước chị đã đi chợ mua đồ sẵn, sợ hôm nay đi học cả ngày không kịp. Chị đặt con gà, chị đi mua thuốc bắc,...

Thế rồi hôm nay, đang ngồi học bên HTL thì Thủy JL gọi bảo: em đang đợi chị ở nhà!

Chạy như bay về nhà khi cô vừa cho nghỉ. Ngồi chưa ấm chỗ thì lại có An GN tới, trông to sù sụ và khăn quàng xanh đỏ nhớ ơi là nhớ!

Rồi đi chợ với JL, để nhà cho GN lau.

Rồi về nhà, mình đun xương, xào gà, ninh thuốc bắc,... Còn 2 cục cưng nhặt hết đống rau đầy ụ.

3 chị em nhong nhóng đợi fone của Ngọc LC để tới chia vui.

Rồi em sex gọi, mình thánh thót gọi mời em đến, ôi, iu lắm ý sex ạ!

Xong rồi sex ''xung phong'' đi rửa rau, cái lũ ra to đùng ý.

Rồi Minh HS đến, mang cho mình 1 chai rượu xiro và thay chân rửa rau.

Rồi Công Ồn và anh Minh LL đến, lại thay rửa rau.

Hi hi...

Rồi Ngọc LC về, ôm hoa và quên ko chụp ảnh cho ngày trọng đại của nó, lại ko để fone gọi đội nữa... Hôm nay LC trông rất nữ tính.

Xong rồi tranh nhau làm, và tranh nhau ăn, tranh nhau uống...

Nhưng cuối tiệc thì đùn nhau rửa bát. Tất nhiên, đứa nào ko nấu thì phải rửa thôi, đó là đồng chí mới Đảng viên và cô nàng "cắt dạ dày", hô hô. Rửa sạch phết, chị kiểm tra rồi cưng ạ! (bí mật chuyện quà cáp nhá, chúng nó lại bảo cưng chơi lẻ thì bỏ bố).

Sướng nhất là papa và bé Thủy, chỉ có ăn và ngồi, và cười, và lại ngồi.

Rồi ăn xong, chuẩn bị đi ăn Kem của Ngọc LC thì Đức TV gọi, giọng rầu rĩ: "Chờ tí em về nhá!" Chị thương lắm ý.

Và trong lúc chờ nhau vẫn không quên nhắc lại bài Lệ đã từng hát...

Xong rồi quán xá đóng cửa, ngồi sau xe em sex 1 tẹo, giá nó là con gái thì mình đã ôm cho đỡ lạnh rồi, Thủy JL khôn thế...

Em/Tôi/Chị cảm ơn Anh/Bà/Các cục cưng lắm lắm. Yêu nhà mình lắm. Nói đùa chứ... thật đấy!

(Tất nhiên, trừ khoản "thu tiền trước mặt khổ chủ" của cái lũ thô bỉ này ra, he he)

Labels: 4 comments | edit post
The Unique

Nhân dịp tuổi cuối đời sinh viên, tự dưng thấy có bao nhiêu là chuyện vui ơi là vui.

Nào là bạn paparazi thường xuyên thúc giục "đi ca-fe" để tặng quà sinh nhật, lại còn bí mật "tớ nghĩ ra quà cho cậu rồi". Ôi, cảm ơn cậu nhá!

Rồi, series bắt đầu với buổi sinh nhật làm chung với bạn Tuấn. Lớp 9A của trường Dịch Vọng nhưng chơi thân suốt từ đó đến giờ. Chục năm rồi còn gì nhỉ. Bạn Tuấn bảo: "Hay quá, hôm nay đúng ngày ngta đếm ngược 1000 năm Thăng Long". Ô, còn tình bạn của chúng mình thì sẽ đếm xuôi đấy! 1000 năm sau vẫn vậy nhé các bé!

Đầu tiên là vụ ăn lẩu thập cẩm ở đường Văn Cao:

Bạn Tuấn cười sung sướng

Photobucket

Photobucket

Hồng Linh xinh đẹp mới uốn tóc, xinh thế! Thúy cũng uốn đê!

Photobucket

"Thợ" rót bia Hiếu và "múa bông" Vịt

Photobucket

Lời cảm ơn của chủ nhân, và nào mình cùng cụng phát chát bụp!

Photobucket Photobucket

Nồi lẩu trông hơi giống... hèm, thôi, chả nói, mất ngon...

Photobucket

with anh "nhận vơ" Vịt

Photobucket

Mở trộm vung nồi, hừm, nóng thế mà chưa sôi là sao?

Photobucket

Vui lắm cơ...

Photobucket

Nhưng mà rồi cũng có lúc thế này đây!

Photobucket

Và...

Photobucket

Và màn karaoke vườn, với bạn "Trâu" Yên

Photobucket

Cắt chung bánh với bạn Tuấn

Photobucket

Lâu rồi không được ngồi với nhau, nhất là Mai, có khi cả dăm năm...

Photobucket

Đố biết đứa nào ăn tham như mõ đây?

Photobucket

Hóa ra không chỉ có mình nó đâu...

Photobucket

Với vợ iu Chu Linh, 2 cây "ca" của trường Dịch Vọng

Photobucket

Với bạn Tuấn, bài "Chim sáo mồ côi", ối!

Photobucket

Đú quá đấy!

Photobucket

"Đại gia" Hương và các lâu la, he he

Photobucket Photobucket

Rất "phi Bảo hiểm", bọn này thô quá!

Photobucket

Và cuối buổi đã có "sự lạ" xảy ra: Một lời cầu hun!! Ôi!

Photobucket

Ồ lêu ồ lêu, thế là hết đợt 1, sẽ còn vui nữa cơ, 1 trận thứ 2, 1 trận thứ 3, 1 trận thứ 5, 1 trận thứ 6!!!!!!