The Unique

Bởi vì mùa thu tôi ở lại
Hà Nội mùa thu Hà Nội thu
Hà Nội mùa thu tràn nỗi nhớ
Không bởi vì em hay vì em
Hà Nội mùa thu Hà Nội gió
Xôn xao con đường xôn xao lá
Nhoà phố mong manh nhoè phố mưa
Chợt nắng long lanh chợt nắng thưa
Bởi vì mùa thu tôi ở lại
Hồng má môi em hồng sóng xa
Vì một bàn tay không ngần ngại
Tặng hết cho tôi một phố chờ
Sẽ thêm một đời nhớ trăng Hà Nội Thu ơi!

Labels: , 5 comments | edit post
The Unique



Cuộc đời thật ngắn, nỗi nhớ quá dài

Tôi đã từng được thấy em xinh tươi, em hồn nhiên yêu đời. Và ánh mắt trong trẻo, ánh mắt buồn cả khi đôi môi hồng nở nụ cười tươi nhất. Tôi đã bao lần nói về đôi mắt của em. Đen lắm, rất đen và tròn. Không phải là đôi mắt thơ ngây. Ừ, mắt buồn làm sao thơ ngây cho được? Em cũng đã 20 tuổi rồi, đúng không? Tôi đã từng ngầm so sánh em với đôi mắt của những người theo đạo, có gì đó xa xăm, tội tội. Chắc phải có nhiều người lắm rồi, đã chết chìm trong sóng mắt em.

“Em gầy lắm!”. Em cười tươi trong đôi mắt buồn. Mà thật tình, tôi cứ đùa em: “Trông em như thể lúc nào cũng lăn ra mà... xỉu được!”. Lại cười. Vậy nên trông đôi mắt trong mà buồn, lại thân hình nhỏ nhắn ấy, tôi tưởng gió có thổi chắc em cũng nương theo mất. Mỗi khi bên em, tôi cũng mơ màng như đang nương theo một làn gió nhẹ.

Và em cười. Nụ cười tươi thật “phởn phơ”. Thảo nào, chúng nó kêu em là “phởn”! Khuôn mặt em khi cười trông cũng hơi “buồn cười” thật. Em cười có cái lúm đồng tiền trên má. Tôi có nhiều ảnh của em lắm, nhiều ảnh em cười toe!

Và tiếng em cười. Tiếng cười hòa trong dòng nước mát lành, trong tiếng bọt nước dội vào từng phiến đá xanh, cỏ gai mọc xúm xít. Dòng suối xanh với bao nhiêu là hoa mua tím ngắt rộ nở. Những thân cây chẳng biết tên là gì, đều lòa xòa chạm mặt nước, rung rinh.

Giữa bao nhiêu là màu xanh, xanh trời, xanh nước, xanh cây, xanh cả chiếc mũ của chúng mình, màu áo đỏ của em làm tôi chẳng lẫn đi đâu được. Có cậu bé trêu em rằng cậu rất ghét “áo đỏ quần kẻ”, chê em mặc ứ lịch sự tí nào. Em giận rồi lại cười xòa. Em cũng dễ tính thật. Chứ phải tôi thì...

Em thích hát lắm. Giọng em trong trẻo và rất vang. Mà cũng lạ, sao cái thân hình nhỏ nhỏ mà volume lại cao thế không biết! Em hát với đội văn nghệ mà chả cần mic. Anh Đội trưởng Văn nghệ vẫn “huấn luyện” đội viên hát sao cho cái miệng tròn vo. (Cô người yêu cũng “đứ đừ” anh vì cái miệng ấy, cô bảo “trông yêu không chịu được!”). Em vẫn thường đi thi hát, biểu diễn truyền hình nữa.

Và tâm tư của em. Thế nào nhỉ? Ai mà biết tâm tư của người khác, trong khi chính mình nhiều khi cũng không hiểu được mình? Chỉ là những gì em nói mà thôi. Em kể về người yêu của em, tình yêu của hai người không phải luôn được gần nhau. Em bảo: “Yêu thì phải tin nhau chứ!”, nghe như cổ tích mà lại đúng, cũng là cái mà người ta luôn mơ ước. Rồi em bảo rằng năm trước em có đi tình nguyện, nhưng em không tham gia nhiều. Năm nay thì khác, em hoàn toàn được sống với vai trò một sinh viên TÌNH NGUYỆN: “Dù có chuyện gì xảy ra thì đây cũng là mùa tình nguyện mà em nhớ nhất!”.

Chao ôi, còn gì nữa đâu mà nhớ?

Cái buổi chiều định mệnh, cái buổi chiều dành sẵn cho chúng mình, cái buổi chiều chia lìa em và chúng tôi, cũng là buổi chiều đem 11 đứa chúng mình lại gần nhau hơn bao giờ hết.

Vẫn dòng nước xanh, cuộn sóng tung bọt trắng xóa (như em đã nói), vẫn cây xanh nao lòng, vẫn hoa mua tím ngắt.

Phút giây đẹp nhất, đáng nhớ nhất của chúng mình là khi chúng mình được SỐNG với nhau, hòa mình với nhau giữa cùng một dòng nước. Em bao bọc và sẻ chia với chúng tôi niềm hạnh phúc, những khát khao, những ước vọng,… Quý giá biết bao những phút giây diệu kỳ!

Em à! Chúng tôi vẫn đang sống cuộc đời của chính mình. Chúng tôi sống cả cho em. Trong tôi có một phần cuộc sống dành cho em. Và anh, và chị, và bạn, và em,…

Tôi tự tin hơn bởi tôi đã trải qua giây phút hạnh phúc và đau đớn nhất trong 21 năm cuộc đời mình. Tôi cúi xuống để nói với những người em đi sau mình: Hãy biết trân trọng tất cả những phút giây ta đang sống. Sống cho ý nghĩa bởi cuộc đời ta không chỉ dành cho ta!

NHQH

Labels: 1 comments | edit post
The Unique



Mệt quá. Nặng đầu quá. Ngủ gật cả khi thay đồ.

Ra đường cũng chẳng khá hơn.

Lại về nhà.

Mở PC, online tìm tài liệu học.

Vẫn cứ mệt mỏi, khó chịu.

Bực mình, vào luôn web sex. Nhưng vì ngu si nên tìm theo kiểu google search, mãi không tìm được từ hay cụm từ thích hợp để tra. Lại còn tìm kiếm hình ảnh nữa chứ! Ôi đời, cũng có những lúc mình thật tệ hại và kém lành mạnh thế đấy.

Xì-trét kinh khủng.

Phù....... Mãi cũng vào được 1 site, nó lại bắt đăng ký trên 18 tuổi, con bé sợ vi nhút nên lại out. Vào thêm 1 site nữa mới nhớ ra là cái bọn web sex nó không gi cụ tỷ như thế, mà là thay bằng mấy chữ cái cơ. Hị hị...

Thế là "đánh liều" xem cái bản demo. Ui, chán òm, tưởng nó "rùng rợn" thế nào chứ.

Thế là đi tong 20 phút chả thu nhận được gì, toàn thứ linh tinh.

Càng mệt hơn. Chẳng dại nào bằng dại nào.

The Unique



Lên rừng hái Na, xuống chợ bán Na

Dì gọi điện: "Bảo Thùy về hái na!". Ok, 14h00 hôm sau leo lên xe Mỹ Đình, hai chị em rồng rắn về Đồng Mỏ.

Đường không xa, xe điều hòa, chả có gì phàn nàn. Xe dừng giữa đường, gần nhà. Em 1m67 cõng chị 1m50 qua suối để đi tắt về nhà. Trông cảnh rất "cải lương".

Dì vừa trên núi xống. Có na rồi, mai 2 đứa dậy sớm đi bán na! Lần đầu tiên được ăn quả na nặng 4 lạng, hãi hùng!

4h sáng, mở mắt đã thấy dì với em xếp hết 50kg na vào 2 cái lủ to đùng gác 2 bên xe máy. Chị ngồi chênh vênh đằng sau, chân chới với không chạm được chỗ gác, lại ôm 1 cái làn đựng na chín. "Cẩn thận, đừng ôm chặt, đừng tì vào không nát".

Chợ cách nhà 10 phút đi xe máy. Ra đến nơi người đã đông ghê. Mặc cả tái hồi, lên lên xuống xuống. Nhìn em bán na, lại nhớ những lúc mình mắng nó "ngơ ngơ", tự dưng thấy mình chả ra sao. Mình mà trong hoàn cảnh của nó, chắc gì mình thạo việc như thế?

Na bi 3nghìn một cân, na vai 5 nghìn, na "cụ" 15 nghìn, na chín đổ xô 6 nghìn.

Rồi gần 8h xong mới đi ăn sáng. Về nhà, nai nịt trông như sắp đi đánh nhau. Chị "lũn cũn" bước theo em. Em con gái mà cứ lừng lững, trèo na thoăn thoắt, chọn na không lẫn đâu được. Riêng khoản gánh na thì "thôi rồi". Chị cứ lăn tăn: "Quái, sao gánh nặng mà nó vẫn cứ 1 mét 67 được nhỉ?" Chị phục không chịu được!

Hái xong, xếp na thấy có quả nặng đến nửa cân, to kinh dị! Về, chị chẳng dám lấy nhiều xuống Hà Nội vì nghĩ thương em với dì vất vả.

Nào, lại về Hà Nội học Đại học, mang theo mình những trái na ôm đầy vị ngọt tưới bằng mồ hôi của dì, của em...

Chị chẳng viết được nhiều để kể về em. 2 ngày đáng nhớ của chị. Tối nay chị viết một chút, kẻo mai kia nhiều thứ bận rộn lại không làm được.

Labels: , 2 comments | edit post
The Unique



Đăng Tên lửa

(view thêm blog nhà mình: http://360.yahoo.com/profile-sxmQd9o8bqcnXSvaUUVCjbBO.CK9VA--?cq=1)

Đăng xuất hiện trước mắt tôi thật lạ lùng, hơi kỳ dị nữa. Đăng bằng tuổi tôi nhưng tôi chẳng bao giờ kêu Đăng là bạn, mà là “em”. Đăng không chịu, cằn nhằn: “Hơn người ta bao nhiêu tuổi mà đòi làm chị?”. Tôi đanh đá: “Thì chị sinh tháng 1, mày sinh tháng 3 đấy!”

Đăng có cái vẻ gì đó khiến tôi không ưa. Thậm chí, tôi còn thấy Đăng… xấu bụng nữa! Cả ngày, nếu không có việc gì là Đăng cắm đầu vào di động nhắn tin cho người yêu ở Hà Nội, nghe ai đó bảo tin nhắn lãng mạn lắm, chứ không “mất dạy” (từ này chỉ mang ý nghĩa trêu đùa thôi nhé, nghĩa là “bậy”) như Đăng thường thể hiện. Chắc tôi chưa nghe thấy ai “rên rỉ” vì “SƯỚNG” (tưởng tượng) lại đầy “cảm xúc” và “gợi tả” như Đăng. Tôi bực: “Không còn gì nói nữa hay sao?”

Đăng ăn tham lắm, chạy hết mâm này sang mâm kia. Mọi người gọi Đăng là “thùng nước gạo”. Cái mặt già già trông như đồ tể nhưng giọng nói lại thanh thanh, đến là bực mình! Chuyện vui về Đăng, chắc mọi người kể mãi chẳng hết, tôi không kể nữa. Nào Tên lửa, Rocket, Đít mọt, “Trung tình”, Long đảo, 2 hòn đá song song, …

Đăng không nói nhiều, thậm chí khi cả lũ bị chuyện của Đăng làm cho “bò lăn bò càng”. Đăng rất có trách nhiệm, không bao giờ phàn nàn khi ai đó cần giúp đỡ, không bao giờ bỏ bễ khi tới lịch trực nhật. Đăng tắm rửa sớm và giặt đồ ngay sau đó. Đăng yêu trẻ con. Nhìn Đăng vui đùa với lũ trẻ, nụ cười hiền lành rất đỗi… Tôi vẫn nhớ nhiều tấm hình của Đăng. Môi cười đẹp và rất là… nam tính!

Người ta nói một câu đại ý là: Có trong gian nan người ta mới hiểu lòng nhau. Ừ, với tôi và Đăng thì đúng vậy.

Chỉ trong một buổi chiều, cái buổi chiều định mệnh ấy mà suy nghĩ của tôi về Đăng thay đổi hoàn toàn!

Tôi đã thấy Đăng bình tĩnh như thế nào, mạnh mẽ như thế nào khi tất cả chúng tôi đều bối rối. Tôi biết Đăng cũng chưa trải qua chuyện nào như thế, nhưng ở Đăng toát lên điều gì đó khiến tôi ngỡ ngàng và tin tưởng. Đăng ở bên chúng tôi, bảo vệ chúng tôi. Nhưng Đăng không làm gì liều lĩnh. Đăng biết rằng một người bạn ra đi đã là quá đủ cho chúng tôi rồi. Tôi đã nhoài người ra phía trước, Đăng quát: “Tát chị ấy đi!”. Tôi rất nhớ…

Tới bệnh viện, tôi đã cố bình tĩnh. Trang ngất. Và rồi tôi cũng chẳng bình tĩnh được, tôi òa khóc nức nở. Đầu tôi nóng bừng. Mọi người kêu cõng tôi về Hội chữ thập đỏ, kêu tôi sốt. Đăng dìu tôi. Tôi không chịu. Đăng cõng tôi, nhét tôi lên ô tô. Về tới đó, tôi ngồi phịch xuống sàn, lại khóc. Đăng ngồi cạnh tôi, vỗ về tôi và không nói gì hết. “Hãy để nước mắt rơi”, tôi hiểu vì sao Đăng không nói gì hết.

Tôi quẫy đạp, tôi đòi tới bệnh viện. Đăng quát tôi: “Chị đừng như thế nữa, chị là chị lớn cơ mà, chị phải bình tĩnh chứ!”. Tôi đáp trong giàn giụa nước mắt: “Không chị không lớn, chị bé lắm Đăng ơi!”. (Sau này tôi nghe nói Đăng buồn cười câu đó của tôi. Nhưng không phải tôi tự phát câu đó, mà bản thân tôi đang so sánh mình với Đăng, nên tôi nói vậy)

“Ừ, đấy, thì chi đi đi, đi như thế nào? Đi đi!”. Và tôi lại nức nở: “Chị xin lỗi Đăng, xin lỗi Đăng,…”. Đăng lấy khăn và nước cho tôi. Nếu lúc ấy Đăng mà giống tôi, chắc chẳng ra làm sao cả.

Rồi chúng tôi lao ra xe để tới bệnh viện. Mỗi khi tôi khóc, hầu như Đăng đều bên cạnh. Và tôi không hiểu vì sao anh An đồng ý quả quyết cho tôi đi chung xe đưa áo quan về quê. Tôi cũng không hiểu rõ vì sao Đăng lại theo xe đó với chúng tôi. Tôi nhớ mình là người đầu tiên nhảy lên xe, bám riết… Đăng vẫn bình tĩnh như thế, không phải thái độ lạnh lùng. Đó là sự bình tĩnh ấm áp và mạnh mẽ mà tôi chưa bao giờ thấy ở bất cứ người con trai nào khi họ mới ở tuổi 20.

Và khi về tới nơi, Đăng vẫn bên tôi, lo lắng cho tôi, cả khi chờ đợi Đội đi sau, cả khi tôi định ở một mình. Tôi nhớ cả làn gió từ chiếc mũ Đăng dùng để quạt cho tôi.

Đăng biết tôi cũng là người bình tĩnh, cực kỳ bình tĩnh. Nhưng tôi khóc rất nhiều. Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy như mình khóc hết nước mắt. Lần đầu tiên trong đời tôi khóc thật lâu, khóc rấm rứt hơn tiếng đồng hồ. Nhưng khi cần bình tĩnh để làm gì đó, tôi vẫn có thể trở lại tinh thần ban đầu. Vì sao?

Hãy để nước mắt rơi

Tôi khóc không hẳn là vì sốc, càng không phải vì sợ hãi. Tôi khóc vì thương. Tình thương là cái không thể định lượng, và tôi cũng không khóc để đong đếm tình thương. Tôi khóc để biết mình đang tồn tại trong những phút giây đau đớn đầu tiên trong cuộc đời. Tôi khóc để nâng niu thực tại.

Đăng hiểu, Đăng không khuyên nhủ tôi điều gì hết. Đăng, chỉ đơn giản, nắm khẽ bàn tay trên vai tôi. Đó là hơi ấm, là tình cảm của người bạn biết sẻ chia.

Tôi không có cơ hội nói chuyện với Đăng nhiều, nhưng tôi thấy mình măy mắn hơn thế bởi tôi có Đăng bên cạnh khi tôi thực sự cần một người bạn, một người bạn đúng nghĩa.

Gửi ngàn lời chúc tới cô bé Ô Mai,

Em đã tìm được chàng trai xứng đáng!

NHQH

Labels: 4 comments | edit post
The Unique

Từ ngày 4 đến 29/6, 27 sinh viên lớp Báo mạng 24-Khoa PT-TH, Học viện Báo chí và Tuyên truyền bắt đầu đợt kiến tập nghiệp vụ tại 10 cơ quan Báo mạng tại Hà Nội. Phần lớn sinh viên kiến tập tại báo Vietnamnet và vnexpress. Số còn lại đến các cơ quan báo chí như VOVnews, Công an nhân dân, Lao động, VTV, VTC, ĐCS, Hoa học trò,...

Với VOVnews thì sao nhỉ?

HỌC CÁCH GIỚI THIỆU

Ngày 31/5, mình tới 80 Bà Triệu trình giấy giới thiệu.

9h sáng 4/6, mình tới VOVnews. Đầu tiên chị Hoa cho bọn mình tự giới thiệu bản thân: "Em là Quỳnh Hương, lớp..., trường..., rất mong các anh chị giúp đỡ..."

Rồi mỗi đứa được ngồi 1 máy, lên mạng và đọc cách viết bài của họ.

Ngồi đến tận 12 giờ trưa. Nắng chang chang vẫn "quàng" về nhà.

HỌC CÁCH SỬ DỤNG TÀI KHOẢN và VIẾT BÀI

Chiều 2 giờ có mặt. Anh Hải bên phòng kỹ thuật hướng dẫn cực kỳ cụ thể cách làm ảnh, cách up bài, nhập bài,..., họ cho mỗi đứa 1 account, dạy cách vào, nói những cái mình được và ko được làm. Rồi ví dụ cụ thể cho up bài và up ảnh. Khá rối! Nhưng biết được 6 trang giấy!

Ngày 5/6, lại lên. Ngồi máy, chị Hoa giao cho 1 đề tài. Tự mình xem mấy mục họ ít bài, ta search trên mạng, và ta lên kế hoạch viết.

Ngày 6/6, ta nộp cái tin đầu tiên, up theo kiểu anh Hải dặn. Ai dè anh Hải khác gọi ra, bảo là: "Cái này em phải gửi vào ổ Z, anh duyệt, em sửa, anh in gửi chú Tổng, chú cho 1 dấu tích đỏ là ok, lúc đó mới nhập bằng account." Rồi anh bảo: "time new 14 này. Tít bold. Sapô 2 dấu cộng, in nghiêng. Mở đầu tin có (VOV)_, ko căn chỉnh trái fải thò thụt gì hết. Tên mình in đầm căn fải dưới cùng. Ko nộp ảnh vội".

Ok. Sửa. Anh Hải ok. Chú Tổng ok. Up bài. Up lần này fải là arial 10 cơ. Ảnh thì chú ý nguyên cỡ hay ko, có mô tả hay ko, tên ng viết ghi ở phần nguồn,... Cuối bài cho 1 cái .\. biểu thị kết thúc nữa.

HỌC CUNG CÁCH LÃNH ĐẠO

Anh Hải kỹ thuật nói: "Em chỉ được viết và up bài của MỘT MÌNH EM. Càng những người quan trọng hơn thì sẽ có quyền đọc và sửa bài người khác. Trách nhiệm trước thông tin được kiểm soát bằng máy chủ ở FPT, mọi hành động đều được ghi lại, đảm bảo ko gian lận. Nhưng lãnh đạo không ai làm thế, vì nếu có sai sót thì họ là người đầu tiên chịu thiệt".

CHỊ HOA: là một người kỳ lạ, một lãnh đạo đầy tố chất! Mình học ở chị sự nghiêm túc cực kỳ trong khi làm việc, sự khách quan cực kỳ với từng bài viết, luôn giữ một khoảng cách nhất định với cấp dưới, nhưng lại chỉ bảo nhiệt tình. Nhiều khi thấy chị bận rộn, ko dám làm fiền. Đến khi nói: "Chị ơi, em hỏi..." thì chị gọi luôn vào fòng họp. Lúc này hoàn toàn là một người chị tận tình, thoải mái và nhẹ nhàng. Mình không có cảm giác bị áp đặt tư tưởng, hơn nữa còn được gợi ý đề tài.

Mình lại hỏi cả vấn đề xin đăng ký làm tin trước, tránh "trùng" với các anh chị khác. Thế là lúc sau, chị hỏi luôn bên Văn hóa, có ai làm chưa? Ok, em làm đi! Xong!

Ôi, nói chung, nếu có đi thực tập, khéo mình lại đi VOV mất. Thời gian này nhiều người đi vắng nên thường xuyên có máy trống cho cả 2 đứa, sướng ko tả, mỗi tội đi hơi xa, trời nắng thôi.

Nào, mọi người comment báo cáo tình hình nào!

The Unique

SỤP ĐỔ- đó là tất cả những gì mình đang nghĩ trong đầu lúc này. Tại sao? Tại sao người ta lại có quá nhiều ràng buộc? Những mối quan hệ, gia đình, tình bạn, tình yêu, công việc, cả một cái nhìn lướt qua nhau trên phố ồn ào,...

Đôi khi chẳng biết mình đang cố gắng để làm gì, nỗ lực cho ai, phấn đấu vì điều gì... Tất cả giờ đây như món cháo đặc quánh, chao ôi, món chiken soup đã chẳng còn là cái mà mình quan tâm từ lâu lắm rồi.

Chào nhé tuổi thơ, ta hãy nhìn vào sự thật để biết mình đang tồn tại trong thế giới thực của bao nhiêu tỉ con người. Thế giới này không phải của riêng ta, cũng như miếng bánh chia phần cho mọi người.

Hôm qua, tuổi thơ cho ta tự do, vô lo và hồn nhiên cây cỏ. Vậy thì hôm nay có gì lạ khi ta ước ao được như ngày thơ bé?

Ta đã trưởng thành rồi. Ta phải quyết định cuộc đời của ta. Ta có trách nhiệm với cuộc sống của ta. Vậy thì cái gì, ở đâu xa xôi để ta vươn tới? Sao trước mắt mọi điều đều tăm tối, đều không định hướng? Làm gì khi trước mắt chỉ là khoảng không dày đặc, u tối, hũ nút, chìm đắm?

Ta chìm đắm trong ảo tưởng ngây dại về một tương tai của chính ta.

Ta đắm chím trong ảo tưởng về tình yêu của ta.

Ta đắm chìm trong ảo tưởng về lòng kiêu hãnh.

Ta vẫn chưa bị ai quật ngã để tự nhìn nhận mình.

Ngay lúc gõ những dòng này, nước mắt ta tuôn chảy ướt bàn phím. Chat với chị gái mà cảm thấy chẳng có ai hiểu mình.

Có những kẻ cần đến ta, có những kẻ lợi dụng ta, có những kẻ mong ta giúp đỡ, có những kẻ chờ đợi sự ban phát của ta, có những kẻ ngây ngô, có những kẻ ảo tưởng, có những kẻ kiêu ngạo, có những kẻ thật thà,... Quanh ta đấy!

Ta thật giàu có, phải không nào?

Labels: 4 comments | edit post
The Unique



Khoang Xanh mùa này cạn nước, nhưng cũng vui vì có bạn bè. Lần đi này phát hiện ra mấy cái tâm đắc.

Bình thường thì ít thôi, nhưng hôm đó thấy Kiên rất là người lớn, biết nghĩ, vui vẻ nhưng không trẻ con. Tự dưng thấy mình thật ngố khi 2 đứa cứ loay hoay chụp ảnh với "manơcanh" Kiên, cái ánh mắt lão dành cho 2 đứa đúng là kiểu "xem 2 con dở kìa!". Thế mà về lại nheo nhéo đòi gửi ảnh...

Đi rồi mới dám khẳng định chắc chắn rằng Dũng là người rất biết lo toan và quan tâm đến tất cả "Chỉ biết quên mình cho hết thảy" (óe!). Đi đường cứ chờ xe này xe kia, xem chúng nó đi đúng ra làm sao, có đủ không, có lạc không, "sao bà Hương bà Bích mua lắm thứ thế!", "Alô, Kiên ơi ông đi cẩn thận, nhiều công an lắm", rồi lại chạy tà tà cho bọn ko mũ BHiểm đi qua... Đến khi về trường tưởng chúng nó ở đẩu ở đâu, hóa ra về hết từ bao giờ. Thế là bạn Ngọc sướng rồi, nhất Ngọc!

Đi rồi mới biết Nam lùc siêu ghê! Xời, nhìn bạn Thảo, ai bảo là gái Mạng 24? Gái Mạng 24 chả có ai trông nữ tình ngời ngời như thế. Công nhận con giai lớp mình ranh ma, toàn vơ vét thiên hạ, để 1 luc con gái "chẳng ra gái" ngồi đực mặt như ngỗng ị.

Đi rồi mới biết là bạn Thùy rất là đáng yêu, và bạn Hoàng thì rất may mắn. Vì thế, ông Hoàng nên dành thời gian và tâm sức mà giữ. Nói chung, theo quan điểm cá nhân là bạn Thùy rất giản dị, hòa đồng.

Đi rồi mới biết Kiên bắn thuốc lào như ông cụ!

The Unique



Thật là chẳng làm sao... Ngày 27, "chớ đi ngày 7". Sáng mưa to, tưởng là chuyến đi bị đì lây...

Và rồi thì lẽ ra đi 6h, chờ hết mưa, Huệ sang nhà = bus vì xe nó kẹt phanh-->xui toàn phần!, thế nên 6h ngược (tức 9h) mới đi.

Và rồi cũng lên đường, "đi đường mói biết gian nan. Kinh hoàng, đường gì mà đường như là có ai đổ cháo ra ý. Giời! Nhão nhoét, sèn sệt, lỏng toẹt, sánh đỏ. Đi cứ phải canh chừng cái ô tô đằng trước, sợ nó bắn bùn vào người thì toi quần áo.

Và rồi thì phanh với lại về số nhiều nên mỏi chân, thành ra chốc chốc lại "xòe" 2 cẳng trên xe máy, khua loạn xị như dở người.

Đi đến Vĩnh Phúc rồi thì hỏi đường. Đúng là Huệ, dân VP mà cóc biết đường có chán không cơ chứ? Nhưng mà đi riết rồi cũng đến, biển chỉ đường to vật vã lã chã. Trông như 4 con bụi đời! Lếch thếch, nhếch nhác (thế mà còn dám mò lên Thiền Viện, báng bổ).

Và rồi thì đi bộ đến đoạn chân núi, nghịch nước linh tinh, rồi... quay về, vì trên ý cao lắm, mà đi vào thác bạc thì 5000/người, mà lại nghe bảo nó chả khác gì thác 7 tầng ở Định Hóa ATK, mà cái thác ở Định Hóa thì ta đã tắm mát ùm ùm cả 7 tầng "trong lành, mát lạnh, trong veo, uống vèo" rồi. Thế nên ta cũng chẳng thèm vào. VỀ!!!

Điều chán nhất ở chuyến đi là cảm giác "luôn thấy mình bị lừa đảo". Thật ko thoải mái tí nào. Ở trên đất nước mình, với những con người cùng dân tộc, thế mà phải cảnh giác nhau cực độ, có chán không? Rồi thì những cảnh "chiếu bạc" giả vờ lừa người, những trò chơi rủi nhiều may ít, mánh lới, chặt chém... Một cảm giác không an toàn 100%.

3h lên Thiền viện Trúc Lâm. Mình đã đi Ba Vì rồi, leo xe máy lên dốc quanh co như dựng đứng, phải có gương cầu, mình cũng không lạ. Nhưng cảm giác cầm lái thì là lần đầu. Rất xì tin! Bích ko dám kêu vì sợ mình mất bình tĩnh. Khoảng 6, 7 cái quanh co như thế, chưa kịp phấn khích (ko cần thuốc lắc mới Tài Dậu chứ) thì đã đến nơi.

Một khung cảnh bao la, bát ngát lộng gió ùa trong đôi mắt. Sảnh đường rộng, trần cao với nhừng bức tường trang trí bằng tranh về chuyện đời Thích Ca. Có 2 ban thờ, rất nhẹ nhàng và không mịt mù hương khói. Ngồi xếp gối trên tấm thảm nỉ mà ghi, hít hà cái hơi mát của núi và của không gian chay tịnh, dõi mắt theo các Thầy trong tấm áo vàng khoan thai đi lại. Thật lòng đã có lúc nghĩ "sau này đi tu". Thiền viện có không gian rộng, quy mô với cả khu nhà ở cho các sư, đủ máy tính Laptop, máy in, phô tô, phòng học, tiếp khách,... rất gọn gàng. Nghe nói, việc xây dựng biết tính toán nên chi phí mất có 1 nửa. Nói chung, đó là một không gian cho mình cảm giác được gột mình thanh sạch.

Rồi thì cũng về. Thiền viện mở lúc 7h, đóng lúc 16h30. Thế mà trên đường về vẫn thấy có mấy đoàn xe từ miền Nam rì rì lên dốc. Có lẽ họ ở lại trên đó. Lại văng vẳng bên tai tiếng Thầy rất ấm: "Người đời có 5 ham muốn: sức khỏe, hạnh phúc, giàu sang, được người kính trọng, trí tuệ hơn người"...

Về nhà Huệ, cảm giác nhẹ nhõm. Đúng là đi đâu, Việt Nam cũng hiện lên thật gần gũi với đồng xanh, những con đường nhựa nhỏ cong, hai bên là bạch đàn, kênh rạch với những thứ rau cỏ...

Lúa đang xuân, màu xanh mát mắt quá!

Labels: , , 0 comments | edit post
The Unique



MẠNG 24=27 CÁI TÔI RẠNG RỠ

Lớp mình có 27 người, 8 nam và 19 nữ. Như thế là đều, đẹp đấy. Tớ vẫn tự hào vì mỗi lần khoe về lớp mình, tớ thấy đám bạn cùng trường ghen tị “con trai lớp Hương trông ngời ngời!”.

Nhưng cái chuyện ở lớp có đủ 8 khuôn mặt “ngời ngời” đã nằm ngoài mơ ước của cả 19 đứa con gái lớp mình.

Mỗi năm, mục đích nghỉ học của các cậu khác nhau. Hồi mới vào trường thì còn mải chơi và nghỉ xả hơi, ngủ bét nhè. Sau đó thì nghỉ vì game. Hồi Võ Lâm truyền kỳ, nghe đâu lớp mình khối chàng thức thâu đêm...

Bây giờ thì khác một chút. Vài người có mối làm ăn với báo, đài.

Hôm học phóng sự, Hồng có nói đến chủ đề “sinh viên “nghiện” làm thêm”. Tự dưng tớ vận vào lớp mình.

Hôm mùng 8 tháng 3, khi lớp mình đi nhậu. Hoàng và Thành Nam chúc rượu ở bàn tớ, tớ có nói rằng: “Mong rằng những học kỳ còn lại, bọn tớ sẽ thường xuyên được nhìn thấy các bạn trai”. Tớ không nói câu đó để đùa. Và Hoàng-với bộ mặt rất là “thật”-nói: “Bọn tớ hứa”... Tớ cũng chẳng nhớ, nhưng mà tớ biết là hứa suông, vì Hoàng luôn như vậy. Các cậu đang bận chén thù chén tạc.

Đúng rồi, các cậu có nhiều việc thật quan trọng, và cái tập thể của mình chỉ là nơi tập trung thi học phần thôi. Các cậu làm thêm, các cậu có nhiều việc riêng, các cậu ngủ khỏe ở nhà,... tớ không có quyền can thiệp. Chỉ có điều càng ngày thấy lớp mình càng xa lạ với nhau.

Đâu rồi cái ngày mùng 8 tháng 3 thi nấu ăn, rồi Hot Boy, Hot Girl? Những nỗ lực để lôi kéo mọi người lại gần nhau thật là khó. Có lẽ vì thế mà lớp mình thường kém trong bài tập nhóm, luôn bất đồng, chỉ lăm le làm riêng, 27 cái “tôi” rạng rỡ! Nhiều lần lớp đi chơi nhưng không bao giờ đủ người cho đến cuối cùng. Vì sao thế? Vì lớp mình cũng chia nhóm mà chơi. Vì những tấm lòng không muốn hòa nhập. Vì những cánh tay hờ hững đối với yêu thương.

“Cha chung không ai khóc”, mỗi người tự lo việc của mình. Nhưng khi có bài tập, kiểm tra trình thì nhăm nhăm chép bài đám con gái, hay là chép bài của Minh, Dũng. Sao lúc đó xích lại gần nhau ghê thế? Và khi điểm số, thưởng phạt có gì sai sót, rồi không đủ điều kiện thi học phần thì mới cuống lên, gọi điện ầm ầm. Không biết lớp mình đã có ai được “sắp mâm” sẵn chưa, mà có vẻ không quan tâm đến kết quả học tập thế nào, bị trừ điểm, khiển trách, cảnh cáo cũng chẳng sao.

Từ khi nhiều người đi làm thêm, tớ thấy có Minh vẫn giữ được phong độ học trên lớp. Ai cũng sút đi mà vẫn vui vẻ, yêu đời, chắc vì các cậu đã có sẵn năng khiếu chăng?

Trong lớp mình, tớ phục nhất là Hồng Bi, Nhung CNN. Nhung học 2 trường, dù nghỉ nhiều, nhờ người đi hộ, nhưng học hành rất ổn, vẫn dịch sách và đã có mấy cuốn được xuất bản. Hồng cũng học 2 trường, học thêm buổi tối, vẫn đi học đều, vẫn dịch tin cho HHT đều, mấy “ngón” trên mạng rất “nghề”, mấy phần mềm ứng dụng khá thạo, nấu ăn rất ngon. 2 đứa chúng nó vẫn làm nhóm rất tốt.

Giờ đã là kỳ thứ 6. Dù có chán đến đâu cũng nên xác định rõ mục đích của mình. Nếu thấy chán học thì nghỉ quách, đi làm luôn đi, nhưng có nghề ngỗng gì mà người ta cho làm hả giời?

ĐÂU DỄ KIẾM ĐƯỢC TIỀN CỦA THIÊN HẠ.